Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 29: Ất Cả Đều Nhắm Vào Cô!!
Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:15
Nghe vậy, Khương Dao khẽ nheo mắt, nguồn sáng từ đèn pin trong tay chiếu thẳng về phía phát ra giọng nói.
Đập vào mắt cô là một khuôn mặt có chút quen thuộc, Khương Dao lục lại trí nhớ rồi lên tiếng: "Bà Trịnh?"
Bà Trịnh thoáng ngẩn người, chậm rãi bước ra từ góc tối, để lộ gương mặt già nua và đôi mắt đục ngầu.
Khi nhìn rõ người trước mặt là Khương Dao, giọng bà Trịnh liền mang theo chút ‘chỉ tiếc rèn sắt không thành thép’: "Nhóc Dao à, con quay về làm gì? Con có biết giờ trong thôn đang loạn lắm không?! Mau đi đi, tranh thủ lúc này vẫn còn kịp!"
Vừa nói, bà Trịnh vừa lảo đảo bước tới đẩy Khương Dao, trong giọng điệu tràn đầy lo lắng.
Ánh mắt Khương Dao chợt lãnh lẽo, cô đỡ lấy bà Trịnh, khẽ hỏi: "Bà Trịnh, chân bà sao vậy? Bị người ta đ.á.n.h gãy sao?!"
"Ôi... nhóc Dao à, chuyện này con đừng xen vào, con từ đâu đến thì mau quay về đó đi. Con là sinh viên đại học đầu tiên của thôn ta mấy chục năm qua, không thể để bản thân bị chà đạp như vậy được..."
"Bà Trịnh, bà con đâu? Bà ấy đang ở đâu? Có phải trong thôn đã xảy ra chuyện gì rồi phải không? Bà nói cho con biết, con có cách giải quyết!"
Sắc mặt Khương Dao nghiêm túc, nhưng cảm giác bất an trong lòng không hề giảm bớt.
Trong nguyên tác, những đoạn miêu tả về thôn thực sự rất ít, cho nên Khương Dao chỉ có thể dựa vào ký ức mười tám năm của nguyên chủ để phán đoán sự khác biệt trong thôn.
Nguyên chủ lớn lên nhờ sự cưu mang của cả thôn, những người già trong thôn thấy cô hồi nhỏ trông như một đứa trẻ mang lại may mắn, nên ai nấy đều quan tâm hơn một chút, có quần áo cũ hay đồ dùng sinh hoạt còn dư đều lén đưa cho bé con Khương Dao.
Vì vậy, nguyên chủ rất quen thuộc với tất cả người già trong thôn. Chỉ cần nhìn thoáng qua, Khương Dao đã nhận ra bà Trịnh trước mắt khác xa với hình ảnh trong ký ức.
Chân phải của bà, rõ ràng là bị người ta đ.á.n.h gãy!
Bà Trịnh muốn nói lại thôi, đôi mắt đục ngầu lập tức ngập tràn nước mắt. Bà run rẩy vỗ lên mu bàn tay Khương Dao, giọng nói nghẹn ngào lạc cả đi: "Nhóc Dao, chúng ta đều là người nhìn con lớn lên, con là do bà con nhặt được từ trong tuyết về, từ nhỏ đều là mấy người già chúng ta thay phiên chăm sóc. Nói thế nào thì con gọi bà một tiếng bà Trịnh cũng không quá đáng, bà Trịnh nói thật lòng với con, mau chạy đi, bọn họ... là nhắm vào con đấy!"
Nói đến cuối cùng, bà Trịnh run rẩy đến mức không đứng thẳng được nữa.
Ánh mắt Khương Dao càng thêm lạnh lẽo, cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh: "Bà Trịnh, chính bà cũng nói, bà là người nhìn con lớn lên, hẳn phải hiểu tính cách của con chứ. Nếu con không có đủ tự tin, con cũng sẽ không quay lại, bà nói có đúng không?"
Bà Trịnh ngừng một chút, nhìn người đàn ông đứng sau lưng Khương Dao.
Trong đêm tối, dáng người Cố Đình Diễn thẳng tắp, dù khuôn mặt bị che khuất trong bóng tối, nhưng chỉ nhìn khí chất toát ra từ toàn thân cũng đủ biết anh tuyệt đối không phải người tầm thường, huống chi phía sau anh còn có mấy người nữa.
Bà Trịnh run rẩy nói: "Nhưng chừng này người thì không đủ đâu!"
Nghe vậy, Cố Đình Diễn liền liếc nhìn người đàn ông phía sau, người đàn ông kia hiểu ý, lập tức lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
Cố Đình Diễn bước lên phía trước một bước, đứng bên cạnh Khương Dao: "Tôi đã gọi người đến rồi, thời gian cấp bách, chúng ta đi thôi."
Khương Dao mỉm cười: "Bà Trịnh, bà xem, người con mang đến đáng tin lắm. Với lại, con nhớ bà rồi."
Cô khẽ rũ mắt, biểu cảm trên mặt vô cùng đáng thương.
Bà Trịnh lập tức gật đầu, nắm lấy tay Khương Dao, dẫn cô đi về phía trong thôn.
Thôn làng này vô cùng hẻo lánh, nằm sâu trong khe núi, nếu không có những người già này sinh sống, có lẽ thôn làng này đã bị lãng quên từ lâu.
Vì vậy, trong thôn rất ít nhà có điện, người ở đây phần lớn là người già, họ không biết cách kéo điện, thêm vào đó điều kiện trong thôn cũng không tốt, nên việc kéo điện rất khó khăn.
Lúc này, trong thôn tối đen như mực, nhưng Khương Dao lại không hề sợ hãi. Dù sao, trong ký ức của nguyên chủ, cô đã sống ở đây hơn mười năm, quen thuộc từng ngóc ngách, trở về nơi này khiến cô có cảm giác thuộc về.
Khương Dao mím môi, bước chân bất giác nhanh hơn.
Bà Trịnh đi đứng bất tiện, muốn ngăn Khương Dao lại, nhưng chỉ có thể nhìn cô bước càng lúc càng nhanh, trong lòng thở dài một tiếng.
Cố Đình Diễn biết Khương Dao lúc này đang rất lo lắng cho bà, vì vậy vội vàng đuổi theo, còn không quên dặn dò người phía sau: "Các cậu trông chừng bà cụ này, cẩn thận một chút, có chuyện gì thì đến nhà Khương Dao tìm tôi."
"Vâng, tổng giám đốc Cố."
Mấy vệ sĩ đồng thanh đáp lời, trong đêm tối tĩnh mịch tiếng họ vang lên càng thêm rõ ràng, lập tức đ.á.n.h thức mấy cụ già trong thôn.
Lúc này, bước chân Khương Dao vừa gấp vừa nhanh, dù biết làm vậy sẽ rút dây động rừng, nhưng giờ cô không để ý được nhiều như vậy!
Khi đến trước cổng nhà quen thuộc, Khương Dao thở dốc, ánh mắt đảo nhanh nhìn xung quanh.
Đường trong thôn hầu hết đều là đường đất, phủ đầy bùn vàng, môi trường trông vô cùng tồi tàn. Nhưng lúc này, những chi tiết ấy lại trở thành những manh mối giúp Khương Dao thu thập thông tin.
Do nguyên chủ từ nhỏ đã thích học hành, nên bà Khương thường có thói quen thắp nến trong nhà cho đến sáng. Thế nhưng giờ đây, trong nhà lại tối đen như mực, yên tĩnh đến đáng sợ.
Bà Khương và nguyên chủ sống rất khó khăn, mỗi ngày trời chưa sáng đã phải đi bộ hơn mười dặm sang thôn bên để thu nhặt phế liệu, gom lại để lần sau bán một thể. Nhưng vì thương nguyên chủ học hành vất vả, bà Khương không muốn để nguyên chủ mỗi ngày phải theo mình cực khổ như vậy.
Thế nên, mỗi ngày bà đều đợi nguyên chủ ngủ say rồi mới lặng lẽ dậy, đeo cái gùi còn lớn hơn cả người bà, chậm rãi đi về phía thôn bên.
Nhưng bây giờ đã hai ba giờ sáng, mà trong nhà vẫn không có một chút động tĩnh nào.
Tim Khương Dao dần trĩu nặng, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, biểu cảm trên khuôn mặt trong bóng tối mơ hồ không rõ, nhưng cô có thể cảm nhận được, trong căn nhà kia có mấy đôi mắt đang xuyên qua lớp giấy mỏng trên cửa sổ nhìn chằm chằm cô.
Khương Dao không chút do dự, sải bước đi thẳng về phía cánh cửa.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Cố Đình Diễn liền nắm lấy cổ tay cô, giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Khương Dao, sao em lúc nào cũng muốn tự mình xử lý mọi chuyện vậy? Tôi từ Thủ đô theo em đến đây, chính là không muốn để em một mình đối mặt."
Nghe vậy, vẻ mặt Khương Dao vẫn không thay đổi: "Anh có nghe thấy lời bà Trịnh nói lúc nãy không? Chuyện này là nhắm vào tôi, anh không cần tiếp tục mạo hiểm nữa. Anh có thể đưa tôi từ Thủ đô về đây nhanh như vậy, đối với tôi mà nói đã là sự giúp đỡ lớn nhất rồi."
Khương Dao ngừng một chút, rồi nói tiếp: "Cho nên, chúng ta ở chỗ này tách ra đi, chuyện tiếp theo tôi sẽ tự xử lý. Anh đừng lo, tôi có cách."
"Được, tôi biết em có cách. Chỉ là bây giờ là tôi không dám một mình đi tiếp con đường trong thôn này, em có thể dẫn tôi đi cùng không?"
Sắc mặt Cố Đình Diễn không đổi, nhưng lời nói ra lại khiến Khương Dao sững sờ tại chỗ.
Trong chốc lát, cảm xúc của cô trở nên phức tạp, ánh mắt nhìn Cố Đình Diễn cũng thay đổi.
"Cố Đình Diễn, anh..."
"Ừ, tôi sợ. Em sống ở thôn làng này mười tám năm, quen thuộc mọi ngóc ngách nơi đây, để tôi đi cùng em, như vậy tôi mới yên tâm, được không?"
