Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 30: Cảm Nhận Được Tình Yêu Sâu Đậm Nhất

Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:15

Khương Dao mím môi, không biết phải trả lời thế nào.

Thật lòng mà nói, vừa rồi khi đối mặt với Cố Đình Diễn và nói ra câu "Tôi có cách", trong lòng cô hoảng loạn không thôi.

Trước khi xuyên sách, Khương Dao cũng là cô tiểu thư được cưng chiều trong gia đình, dù đã chứng kiến nhiều đấu đá mưu mô, nhưng cô vẫn có gia tộc làm chỗ dựa. Còn bây giờ, nhà họ Tư sẽ đứng ra làm chỗ dựa cho cô sao? 

Khó nói lắm.

E rằng bây giờ nhà họ Tư còn không biết cô đang ở đâu! 

Khương Dao vốn cho rằng với tính cách của Cố Đình Diễn, anh sẽ phản bác cô ngay, nhưng anh lại không làm vậy. 

Anh chỉ thuận theo lời cô nói, giả vờ sợ hãi thôn làng này, muốn khiến Khương Dao mềm lòng. 

Đúng là người thâm sâu khó lường, nhưng lại khiến người ta không thể ghét nổi.

【C.h.ế.t tiệt, một chiêu này của nam chính khiến mình thật sự không biết phải đối phó như thế nào, rốt cuộc phải làm sao đây? Từ chối hay là kéo anh ta cùng xuống nước nhỉ? Lỡ như người trong nhà biết người bên cạnh mình là Cố Đình Diễn, rồi sợ hãi địa vị của anh ta ở Thủ đô mà tha cho mình một mạng thì sao?】 

Trong lòng Khương Dao ngổn ngang trăm mối bất an, mà cô không hề nhận ra Cố Đình Diễn đứng trước mặt lặng lẽ cong môi.

Trước khi Khương Dao kịp định thần, Cố Đình Diễn đã nắm lấy cổ tay cô: "Đi thôi, không phải em đang lo cho bà sao? Vào trong xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì." 

"... Được rồi, là anh nhất quyết đòi theo đấy, nếu xảy ra chuyện gì thì đừng có trách tôi." 

"Ừ, không trách em, đi thôi."

Giọng Cố Đình Diễn vẫn bình thản như đang dỗ trẻ con, nhưng trong đôi mắt đen kia lại lóe lên một tia sắc bén lạnh lẽo. 

Căn nhà gỗ trước mắt có gì đó không ổn, ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã nhận ra điều đó.

Nếu cứ trơ mắt để mặc Khương Dao một mình bước vào trong, e rằng hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

Khương Dao thầm thở phào nhẹ nhõm, bước chân cũng nhẹ hẳn đi. 

Đến trước cánh cửa gỗ, Khương Dao lấy lại bình tĩnh, rồi chậm rãi đưa tay đẩy cửa. 

"Két" một tiếng, cánh cửa gỗ được nhẹ nhàng mở ra, Khương Dao giơ đèn pin trong tay lên, ánh sáng chiếu vào trong nhà. Ngay giây tiếp theo, cô nhìn thấy bà Khương đang nằm bất tỉnh trên giường gỗ! 

Chỉ trong chớp mắt, Khương Dao lập tức lao tới: "Bà ơi?! Bà ơi, bà tỉnh lại đi, bà có sao không??"

Vừa chạm vào người bà Khương, nước mắt Khương Dao liền rơi lã chã, những cảm xúc phức tạp ấy dường như xuất phát từ tận đáy lòng cô. Nhưng ngay giây sau, Khương Dao bỗng cảm nhận được một lưỡi d.a.o sắc lạnh đang dí vào lưng mình. 

Cơ thể Khương Dao khẽ cứng lại, cô lập tức mở miệng: "Cố Đình Diễn, anh ra ngoài xem thử mấy vệ sĩ của anh đã đến chưa." 

Câu nói đột ngột này của cô khiến Cố Đình Diễn nhíu mày.

Bên trong căn nhà gỗ tối đen, ngay khi nhìn thấy bà, Khương Dao đã lập tức bỏ điện thoại xuống, nguồn sáng trở nên yếu ớt đến mức Cố Đình Diễn không thể nhìn rõ dáng vẻ của Khương Dao lúc này. 

Nhưng anh nghe ra sự căng thẳng trong giọng nói của cô, liền hạ giọng nói: "Họ đã ở ngay ngoài cửa rồi."

Lời Cố Đình Diễn vừa dứt, Khương Dao lập tức cảm nhận được lưỡi d.a.o ở sau lưng mình bị đẩy nhẹ về phía trước, ánh mắt cô chợt lạnh lẽo đến cực điểm. 

Cố Đình Diễn lặng lẽ tiến lại gần, dưới ánh sáng yếu ớt, anh nhìn rõ ánh bạc sắc lạnh của con d.a.o đang dí vào lưng Khương Dao.

Vẻ mặt Khương Dao không đổi, cẩn thận phân biệt tiếng bước chân của Cố Đình Diễn, nhận ra anh đang tiến lại gần mình, cô lập tức hiểu ý, nhanh trí mở miệng.

"Đến ngoài cửa rồi? Thật hay giả vậy? Nãy trên xe có bao nhiêu người thế? Bà tôi bị sốt rồi, người nóng lắm, không biết có khiêng được bà không?" 

"Được, có năm thanh niên đi cùng, em cứ yên tâm."

"Vậy thì anh mau ra ngoài gọi giúp tôi một tiếng..."

Vừa nói, Khương Dao vừa ngẩng đầu quan sát, thị lực ban đêm của cô rất tốt, nhận thấy người đàn ông trước mặt thoáng lộ vẻ hoảng loạn, cô lập tức nắm lấy cổ tay hắn, vặn ngược về sau!

"Cố Đình Diễn, chính là lúc này!!"

Lời Khương Dao vừa dứt, Cố Đình Diễn lập tức lao tới trước mặt cô, một cước mạnh mẽ đá bay người đàn ông ẩn trong bóng tối! 

Một tiếng "rầm" vang lên, đám vệ sĩ bên ngoài bị kinh động, lập tức xông vào.

Trong căn nhà gỗ, ngoài người đàn ông vừa đe dọa Khương Dao, còn có thêm ba tên đồng bọn. Thấy đã bị phát hiện, chúng dứt khoát lao lên tấn công! 

Trong chốc lát, cả căn nhà rối loạn như mớ bòng bong. Khương Dao nín thở, nhanh ch.óng ôm lấy bà, cõng bà lên lưng rồi lao thẳng ra ngoài, miệng còn không quên hét lên: "Cố Đình Diễn, việc của dân chuyên thì giao cho dân chuyên làm, anh mau theo tôi ra ngoài!" 

Nghe vậy, Cố Đình Diễn lập tức sải bước tới, đỡ lấy bà Khương giúp Khương Dao, cùng cô rời khỏi căn nhà gỗ! 

Trong căn nhà gỗ lúc này, cảnh tượng đã trở nên hỗn loạn, người ngã kẻ đổ.

Đám vệ sĩ mà Cố Đình Diễn mang đến đều được huấn luyện chuyên nghiệp, chỉ trong chốc lát đã khống chế được cả bốn tên bên trong, dùng dây thừng trói lại rồi kéo ra ngoài báo cáo với Cố Đình Diễn. 

"Tổng giám đốc Cố, tất cả đã giải quyết xong, nhưng mấy tên này cứng miệng lắm, đến giờ vẫn không chịu khai." 

"Tôi biết rồi."

Cố Đình Diễn gật đầu, liếc nhìn về phía Khương Dao, thấy cô lúc này đang cẩn thận kiểm tra thân nhiệt cho bà Khương, vẻ mặt đầy lo lắng. 

Trong phút chốc, trong lòng Cố Đình Diễn dâng lên một cảm xúc phức tạp, cô đến Thủ đô chưa được mấy ngày, rốt cuộc đã đắc tội ai mà lại ra tay độc ác như vậy?

Dựa vào ánh sáng lờ mờ của màn đêm, Cố Đình Diễn quan sát kỹ bốn gã đàn ông trước mặt, phát hiện ai nấy đều có thân hình vạm vỡ, mặt mũi dữ tợn, khí thế này, nhìn thế nào cũng không giống người từ đến từ Thủ đô. 

"Đi điều tra, đặc biệt là thôn bên cạnh, xem rốt cuộc mất tên này có lai lịch gì." 

"Rõ!" 

Người vệ sĩ dẫn đầu khẽ gật đầu, rồi lập tức quay người lấy điện thoại ra gọi. 

Lúc này, Khương Dao không ngừng lay người bà, giọng nói run rẩy: "Bà ơi, bà tỉnh lại đi, con vất vả lắm mới từ Thủ đô về tìm bà, chẳng lẽ bà cứ định ngủ mãi như thế sao?"

Khương Dao biết, bà của nguyên chủ yêu thương cô ấy hết mực, nên dùng những lời này để kích thích bà tỉnh lại là cách hiệu quả nhất. 

Chỉ một lúc sau, bà Khương thật sự chậm rãi mở mắt, sau khi nhìn rõ Khương Dao trước mặt, bà cất giọng quê đặc trưng: "Dao Dao?" 

"Bà ơi, cuối cùng bà cũng tỉnh rồi!"

"Ôi chao, chẳng lẽ mình đang mơ sao? Sao lại nhìn thấy Dao Dao lên Thủ đô tìm bố mẹ lại ở đây thế này?" 

Bà Khương chống người ngồi dậy, đưa tay sờ mặt Khương Dao.

Sau khi chạm vào khuôn mặt ấm áp mềm mại ấy, bà Khương mới nở nụ cười vui mừng: "Đúng là Dao Dao rồi! Con về từ lúc nào vậy? Có mệt không? Từ Thủ đô về đây chắc phải đi lâu lắm nhỉ? Con dạo này thế nào? Ở nhà mới có tốt không?"

Nghe hết những lời quan tâm này, Khương Dao chỉ cảm thấy sống mũi cay cay. 

Kiếp trước cô chỉ từng trải qua thứ tình thân giả tạo, chưa bao giờ được ai thật lòng quan tâm như vậy. Ngay cả sau khi xuyên sách, đối với tất cả người nhà họ Tư, cô đều mang tâm thái diễn kịch, chỉ muốn ứng phó qua loa. 

Đây là lần đầu tiên trong cả hai kiếp, cô cảm nhận được tình yêu thương thật lòng đến vậy.

Khương Dao áp má vào lòng bàn tay bà, giọng nói khàn khàn: "Đúng là con đây, con vừa mới về thôi. Con không mệt, từ Thủ đô về cũng không xa lắm, ở nhà mới cũng khá tốt, họ đối xử với con rất lễ phép. Bà ơi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?" 

"Ôi, là con trai của trưởng thôn bên cạnh, nó gọi mấy người bạn đến thôn chúng ta, nói là..." 

"Nói là gì ạ?"

"Nói là con đã cản trở kế hoạch phát triển của thôn họ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 30: Chương 30: Cảm Nhận Được Tình Yêu Sâu Đậm Nhất | MonkeyD