Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 1: Ép Cưới? Xin Hai Người Khóa Chặt Lấy Nhau Đi!
Cập nhật lúc: 04/04/2026 07:16
Khương Chúc bị đoạt xá rồi.
Kẻ đoạt xá cô là một người làm nhiệm vụ tên Lý Tuệ.
Lý Tuệ trịch thượng nhìn xuống: “Đây chỉ là thế giới trong một cuốn sách.”
“Cô, Khương Chúc, thiên kim thật của nhà họ Tề thủ phú, vốn dĩ chỉ là một nữ phụ độc ác bị vạn người ghét bỏ.”
“Nhưng thế giới này xuất hiện bug.”
“Sau khi cô được thủ phú đón về, không những không bị ghét bỏ mà còn trở thành cục cưng được cưng chiều, làm rối loạn cốt truyện.”
“Điều này là không được phép trong thế giới sách.”
“Cho nên bắt đầu từ bây giờ, cơ thể của cô sẽ do tôi tiếp quản.”
“Tôi sẽ thay cô đi hết tình tiết mà nữ phụ độc ác nên đi, vun đắp cho nam nữ chính.”
Đoạt xá thì đoạt xá đi, nói chuyện nghe còn lọt tai gớm.
Lý Tuệ mang theo một cái hệ thống, hệ thống này siêu trâu bò, bảo là chỉ cần động ngón tay là có thể khiến Khương Chúc hôi phi yên diệt.
Nhưng, Khương Chúc là Quỷ Anh mà!
Siêu thoát tam giới, không bị trói buộc.
Hôi phi yên diệt?
Hệ thống còn chưa có bản lĩnh đó đâu.
“Hoặc là, cô cứ yên lặng ngủ say trong cơ thể, đợi đi hết cốt truyện, tự nhiên cô sẽ tỉnh lại.”
“Hoặc là, bây giờ tôi g.i.ế.c cô luôn.”
Khương Chúc đương nhiên chọn đối đầu trực diện.
Nhưng, hôm qua, vì nợ Phật Tổ 10 vạn giá trị công đức, lúc chui vào thùng công đức để cứng rắn với Phật Tổ, cô đã bị một đạo thiên lôi đ.á.n.h trúng.
Đau phết.
Đến mức cô chưa kịp đối đầu với hệ thống thì người đã ngất lịm đi.
Lý Tuệ rất hài lòng: “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.”
Đợi đến khi Khương Chúc tỉnh lại lần nữa, đã là một năm sau.
Lúc mở mắt ra, cô đang đứng trên sân thượng.
Ưm.
Gió to quá.
“Khương Chúc, tôi nói cho cô biết, cho dù cô lấy cái c.h.ế.t ra đe dọa tôi, tôi cũng sẽ không cưới cô!”
Cách đó không xa, Hoắc Giang Bắc mặt mày lạnh lùng, lời nói đầy vẻ khinh khỉnh.
Hoắc Giang Bắc, nam chính trong sách.
Vị hôn phu trên danh nghĩa của cô.
Khương Chúc nháy mắt hiểu ra.
Xem ra Lý Tuệ lên sân thượng không phải để hóng gió.
Mà là để nhảy lầu ép cưới.
“Cho nên, cô xuống đây trước đi, có chuyện gì chúng ta từ từ nói.”
Hoắc Giang Bắc cho rằng, với tính cách điên khùng của Khương Chúc, chắc chắn sẽ không chịu để yên, mà sẽ bám lấy lan can, tiếp tục dùng cái c.h.ế.t ép hắn phải nhượng bộ.
Ngay lúc hắn vô cùng chán ghét nhưng vẫn phải khuyên cô xuống, không ngờ, giây tiếp theo, Khương Chúc trực tiếp nhảy từ ban công xuống.
Giọng điệu còn nhẹ nhàng vui vẻ:
“Ồ.”
Ồ——?
Chỉ ồ—— thôi sao?
Hoắc Giang Bắc rõ ràng không ngờ hôm nay Khương Chúc lại dễ nắm bắt như vậy, có chút kinh ngạc.
Nhưng hắn rất nhanh hoàn hồn, giữ khuôn mặt lạnh lùng:
“Tự cô nghĩ thông suốt được là tốt nhất.”
Khương Chúc tiện tay kéo áo len một cái, nhận ra trên người toàn là những vết thương lộn xộn.
Quỷ khí của cô hơi động một chút, những vết thương giấu dưới lớp áo len toàn bộ biến mất.
Rõ ràng, Lý Tuệ không hề phát hiện cô là Quỷ Anh.
Ngay cả cơ thể của cô cũng không biết cách dùng.
Cô lại dùng quỷ khí lượn một vòng quanh cơ thể, nhưng không phát hiện ra tung tích của Lý Tuệ và hệ thống.
Biến mất rồi?
Từ bỏ cơ thể của cô rồi?
Hay là, đi đoạt xá người khác rồi?
Đúng lúc này, ký ức của một năm qua ùa hết vào trong đầu cô.
Ánh mắt Khương Chúc nháy mắt lạnh lẽo.
Lý Tuệ, cô ta sao dám!
“Đi, theo tôi về, xin lỗi Tiểu Điệp một tiếng. Cô có biết những lời cô nói trước đây đã làm Tiểu Điệp sợ hãi lắm không?” Hoắc Giang Bắc dùng giọng điệu ra lệnh nói.
Tề Điệp, thiên kim giả, nữ chính trong sách.
Hắn vừa dứt lời, cửa sân thượng liền bị mở ra, một cô gái nhỏ nhắn yếu đuối chạy vào, đôi mắt đẫm lệ nhìn Khương Chúc.
“Chị, chị không sao chứ? Chị ngàn vạn lần đừng làm chuyện dại dột nha!”
Cô ta hít sâu một hơi, vô cùng tủi thân liếc nhìn Hoắc Giang Bắc một cái, sau đó rũ mắt xuống.
“Chị, em nhường anh Giang Bắc cho chị.”
“Chị đừng tự làm tổn thương mình nữa, được không?”
Nhường Hoắc Giang Bắc cho cô?
Hoàn toàn không cần thiết!
Trước khi bị đoạt xá, cô vốn dĩ đã chuẩn bị từ hôn rồi.
Chỉ là, vừa mới bàn bạc xong với bố thì đã bị đoạt xá.
“Không cần nhường cho tôi.” Khương Chúc đi về phía cầu thang, “Yên tâm, tôi sẽ từ hôn.”
“Từ hôn?” Hoắc Giang Bắc khẽ nhíu mày, “Khương Chúc, cô có ý gì? Cô lại muốn giở trò gì nữa?”
Hắn không những không tin Khương Chúc có thể từ hôn.
Hơn nữa, hắn cũng không hy vọng Khương Chúc từ hôn.
Phải biết rằng, nhà họ Tề lúc này đã bị Lý Tuệ quậy cho tan nát.
Người mất tích thì mất tích, người c.h.ế.t thì c.h.ế.t, chỉ còn lại Tam thiếu gia nhà họ Tề là Tề Cẩn bị què chân vẫn còn sống.
Gia sản to lớn của nhà họ Tề, có thể nói đều rơi hết vào tay Khương Chúc.
Hoắc Giang Bắc sao nỡ từ bỏ cô?
Khương Chúc biết tỏng tâm tư của hắn, đầu cũng không thèm ngoảnh lại:
“Hoắc thiếu gia, về nhà chờ nhận giấy từ hôn đi.”
“Hai người các người, xin hãy khóa c.h.ặ.t lấy nhau cho tôi!”
Nam nữ chính trong sách đúng không?
Đứa con của khí vận đúng không?
Không có tình yêu của bọn họ thì thế giới không quay được đúng không?
Thế giới cái đéo gì mà dựa vào tình yêu để chống đỡ!
Mẹ kiếp, toàn là một lũ thần kinh!
Hành động của Khương Chúc quá mức phóng khoáng, giọng điệu quá mức nhẹ nhàng, khiến Hoắc Giang Bắc nhất thời không phản ứng kịp.
Không đúng!
Khương Chúc không phải nên bám riết lấy hắn không buông, dù thế nào cũng không chịu rời xa hắn sao?
Hôm nay là chuyện gì thế này?
“Lạt mềm buộc c.h.ặ.t đúng không?” Ánh mắt Hoắc Giang Bắc hơi lạnh đi, “Khương Chúc, cất cái tâm tư nhỏ nhặt của cô đi, tôi không ăn bộ này đâu!”
Lạt mềm buộc c.h.ặ.t cái bà nội nhà anh!
“Chị, chị đừng dỗi nữa, anh Giang Bắc sẽ tức giận đấy.” Tề Điệp cũng nói.
Khương Chúc không có tâm trạng dây dưa với bọn họ, rảo bước đi xuống lầu.
Cô đang vội.
Khương Chúc vừa xuống khỏi sân thượng liền đi về phía thang máy, bấm nút xuống lầu.
“Đinh——!”
Cửa thang máy mở.
Vừa ngẩng đầu, đập vào mắt là một người đàn ông mặc áo măng tô, dáng người thon dài.
Hắn mặt đẹp như ngọc, ánh mắt đạm mạc, chỉ đứng trong thang máy thôi mà đã toát lên vẻ nghiêm nghị như gió thổi qua rặng thông, cao ngạo mà cuốn hút.
Đáng chú ý là, da hắn cực kỳ trắng.
Trắng như giấy vậy.
Nhưng t.ử khí trên người hắn, nồng đậm đến mức sắp chọc thủng trời rồi!
Người này, có tướng đại phúc!
“Thất gia, đến rồi.” Vệ sĩ phía sau gọi một tiếng.
Kỳ Tễ đạm mạc gật đầu, vừa định bước ra khỏi thang máy thì bị một cô gái túm lấy ống tay áo.
Cô gái kia tuổi không lớn, dáng vẻ tầm mười tám mười chín, tóc dài hơi xoăn, mặc một chiếc váy dài màu đen, trên người toàn là những món phụ kiện có chút lạnh lẽo, nhưng đôi mắt lại vô cùng linh động nhìn chằm chằm hắn.
Cử chỉ đường đột, nhưng lại không khiến người ta ghét.
Kỳ Tễ nhạt nhẽo mở miệng: “Buông ra.”
Vệ sĩ bên cạnh đảo mắt trắng dã.
Lại nữa rồi lại nữa rồi!
Đây đã là người thứ mười đến bắt chuyện trong tháng này rồi.
Có điều, dám vừa lên đã động tay động chân, cô gái này tuyệt đối là người đầu tiên.
Bởi vì, người bình thường sau khi nhìn thấy khuôn mặt "người sống chớ lại gần" của Thất gia, cũng không ai to gan đến mức dám chạm vào ngài ấy.
Vệ sĩ liếc nhìn Khương Chúc một cái, lại nhìn bàn tay cô đang túm lấy Kỳ Tễ.
Đoán chừng, con nhóc này, không phải định nói mình bị hạ đường huyết hay gì đó chứ?
Đúng là một cái cớ hay.
Nhưng rõ ràng, đối phương so với tưởng tượng của anh ta còn lố bịch hơn nhiều.
Chỉ thấy cô gái nhỏ đó nhìn chằm chằm Kỳ Tễ nửa ngày, mở miệng ra là một câu:
“Anh sắp c.h.ế.t rồi.”
Vệ sĩ: “?”
Ánh mắt Kỳ Tễ hơi lạnh, lặp lại một câu:
“Buông ra.”
Khương Chúc biết hắn sẽ không tin.
Nhớ năm xưa, lúc cô bày sạp trên cầu vượt làm thần côn, thậm chí livestream xem bói cho người ta, cũng chẳng có ai tin cô.
Sạp hàng một ngày bị người ta đập năm lần.
Livestream một ngày bị report bảy lần.
Cô khổ quá mà!
Khương Chúc sờ sờ nhẫn trữ vật trên tay, nhét vào túi áo, giả vờ như đang lục lọi trong túi, sau đó đưa một tờ bùa chú đã gấp gọn cho Kỳ Tễ.
“Tờ bùa chú này, có thể cứu anh một mạng.”
Tiểu thuyết Bán Hạ, rất nhiều niềm vui
