Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 2: Cục Cưng Nhỏ Của Nhà Thủ Phú

Cập nhật lúc: 04/04/2026 07:16

Kỳ Tễ không nhận.

Khương Chúc mặc kệ hắn đang nghĩ gì, nắm lấy tay hắn nhét thẳng vào.

“Mặc dù tôi không biết anh làm nghề gì, nhưng anh suốt ngày chạy đến mấy chỗ không sạch sẽ có 'nhân huynh', trên người sớm đã tràn ngập đủ loại quỷ khí và sát khí rồi. Nếu không chữa trị, anh có phúc lớn mạng lớn đến đâu cũng sẽ c.h.ế.t.”

Nghe thấy lời này, Kỳ Tễ hơi sững sờ.

Ngay cả tay bị Khương Chúc kéo lấy cũng không có phản ứng gì mấy.

Hắn chỉ đăm chiêu nhìn chằm chằm vào mặt Khương Chúc: “Làm sao cô biết được?”

Công việc của hắn là bảo mật cấp mười.

Cô gái nhỏ trước mặt này không thể nào tra ra được.

Khương Chúc nhếch khóe miệng, làm ra vẻ cao nhân thần bí khó lường:

“Tôi chính là cao nhân, có thể cứu anh khỏi dầu sôi lửa bỏng.”

Năm đó lúc cô bày sạp, để phòng ngừa người khác không tin mình, thế là cô chuyên môn lên mạng học cái chiêu trò dọa người này.

Cuối cùng chẳng dọa được mống khách nào mới đau.

Ai ngờ, người đàn ông trước mặt lại tin.

Hắn cười nhạt: “Ừm, vậy sau này, đành nhờ cậy cao nhân rồi.”

Khương Chúc hơi sững sờ.

Người này, tốt phết nhỉ!

Cô rất cảm động.

Trong lúc cảm động, cô chìa tay về phía hắn: “Một tờ bùa một ngàn.”

Vệ sĩ: “…”

Nhìn hiểu rồi, cô gái nhỏ này không phải đến để bắt chuyện.

Mà là đến để cướp giật!

Kỳ Tễ ngược lại không có phản ứng gì nhiều: “WeChat hay Alipay?”

Khương Chúc lập tức móc điện thoại ra: “Cái nào cũng được cái nào cũng được!”

Đợi một ngàn tệ vào tài khoản, nụ cười của Khương Chúc chân thật hơn hẳn, cô móc từ nhẫn trữ vật ra một tấm danh thiếp đưa cho hắn.

“Có nhu cầu thì liên hệ lại với tôi.”

Sau đó, quả quyết bước vào thang máy.

Kỳ Tễ liếc nhìn tấm danh thiếp, trên đó chỉ in tên của Khương Chúc và số điện thoại.

“Khương Chúc…”

“Thất gia, không ngờ vừa ra cửa đã gặp kẻ l.ừ.a đ.ả.o, tờ bùa này nhìn một cái đã thấy không may mắn rồi.”

Kỳ Tễ lại lắc đầu, nhét cả danh thiếp và bùa vào túi áo.

“Cô ấy không giống kẻ l.ừ.a đ.ả.o.”

Vệ sĩ: “?”

Bên này, Khương Chúc vừa xuống lầu liền gọi một chiếc xe, trở về nhà họ Tề.

Cô là thiên kim thật lưu lạc bên ngoài của nhà họ Tề thủ phú.

Năm cô 15 tuổi, được nhà họ Tề đón về.

Vốn tưởng rằng, nhà họ Tề sẽ chướng mắt con nhóc nhà quê như cô.

Cho nên ngày cô trở về, một tay chống bao tải phân bón, một tay chỉ trời, hừ hừ hai tiếng.

“Lần này, tôi, phải lấy lại những thứ thuộc về mình!”

Nhưng không phải.

Sau khi đón cô về, người nhà họ Tề đối xử với cô cực kỳ tốt.

Ba người anh trai suốt ngày bám lấy cô.

Cô vừa bĩu môi, bố liền tẩn bọn họ.

Lại bĩu môi cái nữa, ông nội liền tẩn luôn cả bố.

Có thể nói, cưng chiều cô lên tận trời.

“Cô ơi, đến rồi, tổng cộng ba mươi lăm tệ rưỡi, cô đưa tôi ba mươi lăm tệ là được.”

Giọng nói của tài xế taxi kéo Khương Chúc hoàn hồn.

Cô trả tiền xe, xuống xe đi đến cổng trang viên nhà họ Tề.

Rõ ràng chẳng có gì thay đổi, nhưng nhìn từ ngoài cửa vào lại thấy lạnh lẽo hơn trước rất nhiều.

Cũng phải, kể từ khi ông nội và bố mất tích một cách kỳ lạ, anh cả gặp t.a.i n.ạ.n trên biển, anh hai gặp t.a.i n.ạ.n hàng không, trang viên to lớn này chỉ còn lại người anh ba bị Lý Tuệ đẩy xuống lầu đến mức què cả hai chân.

Người gần như mất hết rồi, sao có thể không tiêu điều cho được?

Nhớ năm xưa, cho dù cô có nợ giá trị công đức, bị giáng thiên khiển, cũng phải liều mạng bảo vệ người nhà họ Tề.

Mạng của bọn họ, toàn bộ bị Lý Tuệ đem đi dỗ dành Hoắc Giang Bắc rồi.

Chỉ vì để thừa kế gia sản.

Chỉ vì để Hoắc Giang Bắc nhìn cô ta thêm một cái.

Chỉ vì, cô ta thật sự yêu Hoắc Giang Bắc.

Nghĩ đến đây, cục tức của Khương Chúc xông thẳng lên đỉnh đầu.

“Tiểu thư, cô về rồi à?”

Bảo vệ cúi đầu mở cửa.

Bắt đầu từ một năm trước, mỗi lần Khương Chúc ra ngoài đều là đi đến trước mặt Hoắc Giang Bắc đòi sống đòi c.h.ế.t.

Nhưng Hoắc Giang Bắc căn bản không thèm để ý đến cô.

Cho nên mỗi lần cô trở về đều mang theo lửa giận, đối với người làm không đ.á.n.h thì c.h.ử.i.

Vừa đ.á.n.h còn vừa c.h.ử.i rủa: “Chẳng qua chỉ là một đám nhân vật trong sách thôi, thế mà cũng biết kêu đau à?”

Trùng hợp hôm nay lại đến phiên bảo vệ này trực ban.

Anh ta chỉ có thể thầm than xui xẻo.

Lại không ngờ, hôm nay Khương Chúc không hề nổi giận, cũng không tiện tay vớ lấy cây gậy đ.á.n.h người.

Cô chỉ ngẩng đầu nhìn căn phòng trên tầng ba, nhàn nhạt hỏi:

“Anh ba có nhà không?”

Bảo vệ: “?”

Tam thiếu gia không phải bị cô đẩy xuống lầu sao?

Cả hai chân đều gãy rồi!

Từ đó về sau, cậu ấy chưa từng ra khỏi cửa!

Câu hỏi này, quả thực dư thừa.

“Tam thiếu gia có ở nhà.”

“Ở phòng tranh, hay là ở trong phòng?”

“Ở phòng tranh.”

Trơ mắt nhìn Khương Chúc sắp đi về phía phòng tranh, mặt bảo vệ nháy mắt trắng bệch.

“Tiểu thư, cô... đây là muốn đi gặp Tam thiếu gia sao?”

Cô ta không phải lại nghĩ ra cách gì để hành hạ Tam thiếu gia nữa chứ?

Đúng vậy, hành hạ.

Đẩy Tam thiếu gia xuống lầu gãy chân thì không nói, cứ có thời gian là lại đến trước mặt Tam thiếu gia phát điên.

Nói “Tại sao anh còn chưa đi c.h.ế.t đi?”

“Tại sao ngã từ trên lầu xuống mà anh vẫn còn sống?”

“Tại sao chỉ bị gãy chân thôi?”

“Đúng, chỉ cần anh c.h.ế.t, tôi sẽ vui vẻ!”

Thỉnh thoảng còn dùng d.a.o rạch lên người Tam thiếu gia.

Chỉ mong cậu ấy c.h.ế.t sớm một chút.

Từ đó về sau, tinh thần của Tam thiếu gia ngày một sa sút.

Đã tìm đến cái c.h.ế.t rất nhiều lần.

Nếu không nhờ bác sĩ tâm lý cứu chữa kịp thời, e là Tam thiếu gia đã c.h.ế.t từ lâu rồi.

Có điều, hiện tại cậu ấy mắc bệnh trầm cảm nặng, lúc nào cũng có thể tìm đến cái c.h.ế.t.

Cho nên từ đó về sau, chỉ cần tiểu thư đi tìm Tam thiếu gia, tất cả mọi người đều sẽ căng c.h.ặ.t một sợi dây thần kinh.

Chỉ sợ ngày nào đó lại truyền đến tin c.h.ế.t của Tam thiếu gia.

Trong một năm nay, trang viên đã tổ chức bốn đám tang rồi.

Thêm một lần nữa, ai cũng không chịu nổi.

Khương Chúc: “Ừm.”

Bảo vệ lập tức căng thẳng thần kinh: “Tiểu thư, dạo này cảm xúc của Tam thiếu gia không được ổn định cho lắm, cô... có thể tạm thời đừng đi gặp cậu ấy được không.”

Đổi lại là bình thường, nếu anh ta dám nói câu này, tiểu thư chắc chắn sẽ lập tức vớ lấy gậy gộc phang thẳng vào người anh ta.

Nhưng lần này lại không.

Khương Chúc chỉ thở dài một hơi: “Yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì anh ấy đâu. Các người có thể bảo vệ anh ấy như vậy, tôi rất vui.”

Bảo vệ mặt mày ngơ ngác.

Khương Chúc đi chưa được bao lâu, anh ta liền nhận được tin nhắn tăng lương, nháy mắt mặt mày hớn hở.

Tiểu thư hình như biến thành người tốt rồi!

Chắc sẽ không kích động Tam thiếu gia nữa, hoặc là lại đẩy cậu ấy xuống lầu nữa đâu nhỉ?

Nhưng bảo vệ vẫn không yên tâm, quay đầu gọi điện thoại cho bác sĩ tâm lý.

“Alo, bác sĩ Từ, xin hãy mau qua đây một chuyến, tiểu thư đi gặp Tam thiếu gia rồi.”

“Tôi qua ngay đây.”

Lúc này, Khương Chúc đã đến phòng tranh.

Phòng tranh rất tối, chỉ bật một ngọn đèn bàn nhỏ.

Tề Cẩn mặc áo len, ngồi ngay cạnh giá vẽ, không vẽ tranh, chỉ ngồi ngây ngốc trên xe lăn.

Dung mạo như thần linh, nhưng ánh mắt lại trống rỗng.

Trên tay anh, dính đầy t.h.u.ố.c màu đỏ.

Cả người, suy sụp và đầy t.ử khí.

Đó chính là Tam thiếu gia nhà họ Tề từng rạng rỡ, cởi mở và dịu dàng nhất đấy!

Còn nhớ rõ, lúc đó anh nắm tay cô, bước vào nhà họ Tề, xoa đầu cô, ánh mắt dịu dàng:

“Khương Chúc, sau này, cứ để anh trai bảo vệ em.”

“Bất luận lúc nào, em cũng phải nhớ, anh trai sẽ luôn ở bên cạnh em.”

Mỗi khi có người nói xấu cô, anh đều sẽ bịt tai cô lại, cười tủm tỉm nói:

“Đừng nghe bọn họ, A Chúc, chính là cô bé tốt nhất tốt nhất trên thế giới này!”

Một người dịu dàng rạng rỡ như vậy.

Nhưng hiện giờ, trên người anh, chẳng nhìn thấy một chút sinh khí tươi tắn nào của con người.

Khương Chúc c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, đẩy cửa phòng tranh ra.

“Anh ba——”

Vừa đẩy cửa ra, một mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Khương Chúc: “!”

Trên tay Tề Cẩn, không phải t.h.u.ố.c màu!

Là m.á.u!

Anh ấy tự sát rồi!

Tiểu thuyết Bán Hạ, rất nhiều niềm vui

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 2: Chương 2: Cục Cưng Nhỏ Của Nhà Thủ Phú | MonkeyD