Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C12

Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:02

CHƯƠNG 12: ĐỨA TRẺ KHÔNG TÊN

Cũng là ngày hôm đó, cũng dưới bầu trời xám xịt của một ngày xuân dầm dề mưa gió, nhưng cái không khí ở phía Nam kinh thành lại chẳng có lấy một chút hơi hướm của sự vui mừng. Cách phủ Định Nam Vương xa hoa vài mươi con phố, có một con ngõ nhỏ lầy lội, sâu hun hút và hôi hám. Nằm lọt thỏm trong cái góc khuất bị người đời quên lãng ấy là một căn nhà cũ kỹ, tường vôi bong tróc từng mảng lớn như những vết sẹo chưa lành trên thân thể một kẻ bần hàn.

Trong căn nhà ấy, không có mùi trầm hương quý giá, không có nha hoàn chạy ra chạy vào bưng trà rót nước. Thứ duy nhất ngự trị là cái mùi ẩm mốc của gỗ mục và sự im lặng đến đáng sợ của cái nghèo, cái khổ.

Bỗng nhiên, một tiếng khóc trẻ con vang lên.

Tiếng khóc ấy không đanh thép, không hào hùng như tiểu thư nhà họ Vân, mà nó mỏng mảnh, run rẩy và yếu ớt như một ngọn đèn dầu sắp cạn trước gió. Tiếng khóc ấy chưa kịp v.út cao đã bị tiếng gió rít qua khe cửa mục nát vùi lấp mất. Chẳng có ai reo hò, chẳng có ai chúc tụng. Chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói vỡ, nghe buồn thối ruột thối gan.

Trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, người phụ nữ trẻ gương mặt tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi vã ra như tắm, run rẩy ôm lấy sinh linh vừa mới lọt lòng vào lòng mình. Đôi bàn tay nàng gầy guộc, xanh xao, ôm đứa trẻ mà cứ như sợ chỉ cần nới lỏng một chút thôi, định mệnh sẽ cướp nó đi mất.

Nàng không cười, nước mắt cứ thế lặng lẽ chảy dài từ khóe mắt, thấm đẫm vào lớp chăn bông rách nát.

“Con... phải sống. Bằng mọi giá, con phải sống...”

Giọng nàng thều thào, đứt quãng, nhưng bên trong cái sự yếu ớt ấy lại chứa đựng một ý chí mãnh liệt đến cực đoan. Nàng nhìn đứa bé, đứa trẻ này chẳng có tã lụa đỏ thêu mây tía, nó chỉ được quấn trong một lớp vải thô cũ kỹ đã bạc màu. Thế nhưng, nếu ai đó đủ tinh tường để nhìn vào đôi mắt của hài nhi này khi nó khẽ mở ra, họ sẽ phải rùng mình. Đôi mắt ấy không hề có sự ngây thơ của một đứa trẻ, mà thâm trầm, lạnh lẽo, phảng phất cái khí chất của một vị chiến thần đã từng đi qua nghìn vạn dặm chiến trường m.á.u chảy thành sông.

Bỗng nhiên, từ bên ngoài con ngõ nhỏ, tiếng vó ngựa và tiếng giáp sắt va chạm lanh lảnh vang lên, x.é to.ạc màn mưa. Tiếng bước chân rầm rập của binh lính khiến mặt đất dường như cũng rung chuyển.

Một giọng nói lạnh lẽo, khô khốc như tiếng kiếm tuốt khỏi bao vang lên ngay trước cửa nhà:

“Lục soát kỹ cho ta! Thống lĩnh có lệnh, cỏ phải nhổ tận gốc. Đứa con của phản tướng... tuyệt đối không được phép tồn tại trên đời này.”

Người phụ nữ trong nhà nghe thấy vậy, toàn thân run b.ắ.n lên như cầy sấy. Nàng nghiến c.h.ặ.t răng để không bật ra tiếng khóc, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy đứa trẻ vào n.g.ự.c, dùng chính hơi ấm và cơ thể tàn tạ của mình để che chắn cho nó. Tim nàng đập loạn nhịp, tiếng đập mạnh đến mức đứa trẻ trong lòng cũng cảm nhận được.

Bọn lính đi qua, tiếng gươm giáo quẹt vào tường gạch nghe chát chúa. Một mũi giáo lạnh ngắt đ.â.m xuyên qua khe cửa gỗ, chỉ cách đầu người phụ nữ vài tấc. Nàng nín thở, nhắm mắt lại, trong lòng thầm cầu nguyện tất cả các vị thần thánh mà nàng chưa bao giờ tin tưởng.

Đứa trẻ trong lòng nàng bỗng nhiên ngừng khóc. Nó không sợ hãi, cũng không quấy khóc, đôi bàn tay nhỏ xíu đột ngột nắm lấy ngón tay của mẹ nó, một sức mạnh vô hình nào đó từ cơ thể hài nhi tỏa ra, như muốn xoa dịu nỗi sợ hãi của người phụ nữ.

Bọn lính lùng sục một hồi, có lẽ vì thấy căn nhà quá rách nát, lại bốc mùi ẩm mốc khó chịu, nên chúng chỉ đứng ngoài quát tháo vài câu rồi lại kéo nhau đi tiếp về phía cuối ngõ.

Tiếng bước chân xa dần, người phụ nữ mới dám thở phào, cả người đổ sụp xuống giường như một sợi dây thừng vừa bị cắt đứt. Nàng nhìn đứa con, đôi mắt nó lại nhắm nghiền, yên lặng đến kỳ lạ.

Nàng biết, kiếp này của nó sẽ không có vinh hoa phú quý, không có sự bảo bọc của gia đình. Nó sinh ra đã mang trên mình cái mác "nghịch t.ử của phản thần", là kẻ bị cả vương triều săn đuổi.

“Ta không thể gọi con bằng cái tên cũ của cha con được nữa... Họ sẽ tìm ra con mất.” – Nàng vuốt ve vầng trán nhỏ của đứa trẻ, nơi ẩn chứa một luồng khí tức ngang tàng chưa bộc lộ.

“Từ nay về sau, con hãy tên là... Trường An.”

Trường An. Một cái tên giản đơn, là ước nguyện bình an, là mong muốn về một cuộc sống dài lâu, không sóng gió. Một cái tên nghe thì hiền lành, nhưng lại được đặt cho kẻ mang linh hồn của một vị chiến thần nghịch thiên.

Không ai biết, cái tên Trường An này sau này sẽ trở thành nỗi khiếp sợ của cả thiên đình, là thanh kiếm sẽ c.h.é.m đứt mọi xích xiềng của định mệnh.

Đêm hôm đó, cũng giống như ở phủ Định Nam, khi mưa đã tạnh và vạn vật chìm vào bóng tối u uất, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Trong căn phòng tối tăm không một ánh đèn, trên vai trái của đứa bé bỗng nhiên hiện lên một vết bớt hình lưỡi kiếm nhỏ xíu, sắc lẹm, màu đen xám. Cái vết bớt ấy tỏa ra một luồng hắc khí nhàn nhạt, đối chọi gay gắt với ánh sáng vàng kim vốn dĩ thuộc về thần tộc.

Nếu Vân Hi mang trên mình cánh hoa đào của sự cứu rỗi, thì Trường An lại mang trên mình lưỡi kiếm của sự trả thù.

Hai đứa trẻ, một ở vương phủ uy nghiêm, một ở xóm nghèo rách nát. Hai cái tên, một là Vân Hi, một là Trường An. Khoảng cách giữa chúng là hàng ngàn dặm đường, là vực thẳm của hận thù gia tộc và sự sắp đặt tàn nhẫn của Thiên Đạo.

Thế nhưng, sợi tơ mệnh đã được sửa lại bởi cánh hoa đào năm ấy vẫn đang âm thầm rung lên giữa hư không. Dù có bị ngăn cách bởi địa vị, bởi hận thù, hay bởi chính những ký ức đã mất, chúng vẫn đang tìm cách kéo hai linh hồn này lại gần nhau một lần nữa.

Thiên mệnh đã viết rằng chúng phải tàn sát lẫn nhau. Thiên mệnh nói rằng chúng không thể ở bên nhau.

Nhưng Thiên Đạo đã quên mất một điều: Khi một chiến thần đã thề sẽ bảo vệ một người, thì dù có rơi vào luân hồi vạn kiếp, lời thề ấy vẫn sẽ hóa thành bản năng, hóa thành m.á.u thịt.

Huyền Uyên của kiếp này – hay chính là Trường An – khẽ cựa mình trong vòng tay của người mẹ tội nghiệp. Trong cơn mơ màng của một hài nhi, hắn dường như nhìn thấy một bóng dáng áo trắng dưới gốc đào, và một giọng nói thanh tao vang vọng:

“Thiên mệnh đã viết, không được thay đổi... Nhưng ta đã thay đổi nó rồi.”

Trường An nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ xíu lại, vết bớt hình lưỡi kiếm trên vai khẽ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Kiếp đầu tiên của sự đày đọa, chính thức mở màn từ một căn nhà không tên, với một đứa trẻ không tên, nhưng mang trong mình một ý chí có thể làm rung chuyển cả trời xanh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - Chương 12: C12 | MonkeyD