Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C13
Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:02
CHƯƠNG 13: MỘT NGƯỜI TRÊN CAO
Thời gian ở nhân gian giống như dòng nước chảy qua kẽ tay, chẳng đợi chờ một ai, cũng chẳng vì nỗi đau của kẻ nào mà ngừng lại. Thoắt cái, ba năm đã trôi qua.
Phủ Định Nam Vương vào mùa hạ nắng rực rỡ như rót mật. Cây cối trong vườn xanh mướt một màu, những bông hoa quý được chăm sóc kỹ lưỡng đua nhau khoe sắc. Nhưng tất cả những vẻ đẹp ấy dường như chỉ làm nền cho một bóng dáng nhỏ xíu, hoạt bát đang chạy nhảy khắp các hành lang chạm trổ cầu kỳ.
Đó là Vân Hi.
Mới ba tuổi, tiểu thư nhà họ Vân đã là hòn ngọc quý trên tay của cả vương phủ. Nàng mặc bộ váy lụa màu mây tía, thêu những đóa hoa nhỏ li ti bằng chỉ bạc, mái tóc đen lánh được buộc thành hai b.úi tròn trịa hai bên đầu, thắt thêm sợi dây ruy băng đỏ thắm. Mỗi bước chạy của nàng đều kèm theo tiếng lục lạc bạc đeo ở cổ chân kêu lanh lảnh, nghe vui tai vô cùng.
“Tiểu thư! Tiểu thư ơi, chạy chậm thôi, kẻo ngã!”
Tiểu nha hoàn cầm chiếc quạt lụa chạy theo sau, mồ hôi nhễ nhại nhưng trên mặt không giấu nổi vẻ cưng chiều. Vân Hi chẳng thèm nghe, nàng cười khanh khách, đôi chân nhỏ xíu thoăn thoắt vượt qua những bậc thềm đá cẩm thạch. Nàng sinh ra đã ở vị trí cao nhất, xung quanh là hàng trăm kẻ hầu người hạ, là tình yêu thương vô bờ bến của Định Nam Vương.
Vân Hi của kiếp này không còn nhớ gì về những sợi tơ mệnh hay Đào Mệnh Uyển lạnh lẽo. Nàng chỉ biết mình là một tiểu thư cao quý, muốn gì được nấy. Ánh mắt nàng trong veo, chưa một lần vướng bụi trần, cũng chưa một lần biết đến mùi vị của sự thất vọng. Nàng đi tới đâu, tiếng cười vang vọng tới đó. Định Nam Vương nhìn con gái từ xa, ánh mắt sắt đá thường ngày mềm nhũn ra như nước. Ông thề sẽ dùng cả vương quyền và binh lực của mình để giữ cho nàng một đời bình an, không bao giờ phải chịu một chút tổn thương nào.
Nhưng, trong những đêm trăng thanh vắng, khi Vân Hi nằm trên chiếc giường chạm ngọc, nàng thường đưa tay lên nhìn vết bớt hình cánh hoa đào trên cổ tay mình. Đôi mắt ba tuổi bỗng chốc hiện lên một chút ngẩn ngơ, một chút hoang hoải mà chính nàng cũng không hiểu nổi. Nàng cảm giác như mình đang chờ đợi một ai đó, một người nào đó quan trọng hơn cả vinh hoa phú quý này, nhưng bóng dáng ấy cứ nhạt nhòa như sương khói, chẳng bao giờ hiện rõ.
Trong khi Vân Hi sống như một đóa hoa rực rỡ giữa ánh mặt trời, thì ở một góc tối khác của kinh thành, có một cái bóng đang lặng lẽ tồn tại giữa bùn đen.
Khu tị nạn phía Nam kinh thành là nơi tập hợp của những kẻ cùng khổ, những kẻ bị xã hội ruồng bỏ. Và ở đó, Trường An đang sống những ngày tháng mà người ta gọi là "tồn tại" chứ không phải là "sống".
Cậu bé ba tuổi ấy không có váy lụa, không có lục lạc bạc. Trên người cậu chỉ là bộ quần áo thô rách nát, vá chằng vá đắp, màu vải đã bạc phếch đến nỗi chẳng rõ màu gì. Trường An không chạy nhảy cười đùa. Cậu thường ngồi im lìm ở góc tường rêu phong, đôi mắt thâm trầm quan sát dòng người đi qua với một sự cảnh giác vượt xa lứa tuổi.
Mọi người ở đây đều gọi cậu là "đứa trẻ không tên", hoặc cay nghiệt hơn là "con của phản tướng". Người mẹ tội nghiệp của cậu đã qua đời vì bệnh tật và kiệt sức một năm trước, để lại cậu đơn độc giữa dòng đời lầy lội. Trường An học được cách nhặt nhạnh mẩu bánh vụn, học được cách trốn vào những khe hẹp khi lính triều đình đi tuần qua, học được cách im lặng ngay cả khi cơn đói cào xé tâm can.
Trường An không có thân phận, cũng chẳng có tương lai. Hắn giống như một hạt bụi dưới gầm bàn, bị người ta giẫm đạp mà chẳng ai hay biết. Thế nhưng, trong cái hình hài nhỏ bé, xanh xao ấy lại ẩn chứa một ý chí cứng cỏi như thép nguội. Vết bớt hình lưỡi kiếm trên vai hắn đôi khi lại đau nhức lên vào những đêm mưa, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo khiến hắn tỉnh táo lạ thường. Hắn không biết cha mình là ai, không biết tại sao mình lại bị truy đuổi, hắn chỉ biết một điều duy nhất: Phải sống.
Nếu Vân Hi đứng trên đỉnh cao của vinh quang, nhìn xuống thế gian bằng đôi mắt ngây thơ, thì Trường An lại nằm dưới đáy của vực thẳm, nhìn lên bầu trời bằng đôi mắt đầy hận thù và khao khát thoát khỏi xiềng xích.
Hai đứa trẻ, hai số phận như hai đường thẳng song hành, dường như vĩnh viễn không bao giờ có thể giao nhau. Một người là mây trên cao, một người là bùn dưới đất. Khoảng cách giữa họ không chỉ là hàng nghìn gian nhà, hàng vạn con phố, mà là cả một bức tường thành kiên cố của giai cấp và thù hận gia tộc.
Thế nhưng, Thiên Đạo đã đ.á.n.h giá thấp sợi tơ mệnh đỏ rực mà Vân Hi đã sửa lại bằng m.á.u và nước mắt.
Mùa hạ năm ấy, kinh thành tổ chức lễ hội hoa đăng linh đình. Định Nam Vương vì yêu chiều con gái nên đã phá lệ, cho phép xe ngựa của phủ đưa Vân Hi đi dạo quanh các phố chính để xem hội.
Cùng lúc đó, Trường An bị một đám trẻ đ.á.n.h đuổi vì tranh giành một mẩu bánh bao ế. Hắn chạy bán sống bán c.h.ế.t qua những con ngõ nhỏ, rồi bất ngờ lao ra đường lớn ngay lúc đoàn xe ngựa của vương phủ đang rầm rộ đi qua.
Tiếng ngựa hí vang lên thất thanh, phu xe vội vã ghì cương. Chiếc xe ngựa lộng lẫy khựng lại đột ngột giữa phố đông người qua lại.
Trong xe, Vân Hi tò mò vén rèm lụa nhìn ra ngoài.
Dưới đất, Trường An đang ngã sõng soài trong vũng bùn, đầu gối trầy xước, m.á.u rỉ ra nhuộm đỏ lớp vải thô. Hắn ngước mắt lên, đầy bướng bỉnh và cảnh giác.
Vào giây phút ấy, hai đôi mắt chạm nhau.
Một người ngồi cao trên xe ngựa, rực rỡ như tiên nhỏ. Một người nằm dưới vũng bùn, nhem nhuốc như quỷ con.
Trong thâm tâm cả hai, một cơn địa chấn vô hình bỗng nhiên bùng nổ. Vân Hi cảm thấy trái tim mình nhói lên một cái, một cảm giác quen thuộc đến nghẹt thở ập tới, khiến nàng quên cả việc mình là tiểu thư cao quý. Còn Trường An, cái nhìn từ trên cao của cô bé kia không làm hắn thấy nhục nhã, mà lại khiến một ký ức mơ hồ nào đó về một bóng áo trắng dưới gốc đào thức tỉnh.
Sợi tơ mệnh bấy lâu nay im lìm, bỗng nhiên rung lên bần bật.
Hai con đường tưởng chừng không bao giờ giao nhau, sau ba năm luân hồi, cuối cùng đã bắt đầu tiến gần lại. Một sự gặp gỡ tình cờ, hay chính là khởi đầu cho một bi kịch đã được dự báo từ trước?
Định mệnh, một lần nữa, bắt đầu vần vũ trên bầu trời kinh thành.
