Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C32

Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:04

CHƯƠNG 32: KIẾM GỖ

Ánh nắng buổi sớm ở phủ Định Nam vốn thanh khiết, nhưng khi rọi xuống khoảng sân gạch bát tràng phía sau thư phòng, nó lại mang một vẻ khắc nghiệt lạ thường. Cái nắng ấy đậu trên đôi vai gầy guộc của Trường An, soi rõ từng giọt mồ hôi đang thi nhau lăn dài từ thái dương, chảy qua gò má xanh xao rồi thấm đẫm vào lớp áo vải thô xám xịt.

Trường An đang cầm kiếm.

Đó không phải là một thanh danh kiếm đúc từ thép nguội hay khảm ngọc quý giá, mà chỉ là một thanh kiếm gỗ thô sơ, do chính tay hắn đẽo gọt từ một cành tùng già bị gió bão đ.á.n.h gãy. Những đường nét trên thanh kiếm gỗ còn gồ ghề, chưa được mài nhẵn, thậm chí ở chuôi kiếm còn vương vài vết xước khiến lòng bàn tay hắn rớm m.á.u.

Trường An luyện kiếm rất vụng.

Đúng vậy, hắn không có sư phụ chỉ dạy, không có bí kíp võ công truyền thừa. Hắn chỉ bắt chước những động tác cưỡi ngựa múa đao của đám hộ vệ vương phủ mà hắn tình cờ nhìn thấy qua khe cửa ngách. Động tác của hắn không chuẩn, cánh tay đưa ra lúc thì quá cao, lúc lại quá thấp. Lực của hắn cũng không đều, khi thì quá gồng cứng khiến thanh kiếm gỗ run lên bần bật, khi lại quá lỏng lẻo làm đường kiếm đi chệch khỏi quỹ đạo.

Thế nhưng, Trường An lại luyện tập với một sự kiên trì đến mức cực đoan.

"Vút!"

Một chiêu đ.â.m thẳng. Thanh kiếm gỗ xé gió vang lên một tiếng khô khốc. Trường An thu kiếm, rồi lại đ.â.m ra. Lại thu kiếm, rồi lại đ.â.m ra. Hắn lặp lại động tác ấy hàng trăm, hàng ngàn lần. Mỗi một lần đ.â.m ra là một lần hắn nghiến c.h.ặ.t răng, đôi mắt thâm trầm nheo lại như đang nhìn thấy một kẻ thù vô hình trước mặt.

Vết bớt hình lưỡi kiếm trên vai hắn dường như đang âm thầm tỏa nhiệt. Nó không chỉ là một vết chàm vô tri, mà giống như một linh hồn sát phạt đang ngủ yên, thỉnh thoảng lại cựa mình, thôi thúc dòng m.á.u chiến thần trong người hắn cuộn trào. Hắn không biết tại sao mình lại khao khát cầm kiếm đến thế. Hắn chỉ biết rằng, khi bàn tay nắm lấy chuôi gỗ cứng cáp, cái cảm giác bất an và nhục nhã của một kẻ "con phản tướng" dường như tan biến đôi chút.

Mồ hôi đã làm ướt sũng cả vạt áo sau lưng, khiến lớp vải dán c.h.ặ.t vào da thịt, phơi bày ra bộ xương sườn gầy gò của một đứa trẻ thiếu ăn từ bé. Nhưng Trường An không dừng lại. Hắn không biết mệt là gì, hay nói đúng hơn, nỗi sợ hãi về sự yếu đuối còn lớn hơn cả sự rã rời của cơ bắp. Hắn sợ nếu mình ngừng lại, cái bóng tối của ngõ nhỏ ngày xưa sẽ lại ập tới nuốt chửng lấy hắn.

Vân Hi đứng ở cửa thư phòng từ lúc nào.

Nàng mặc bộ váy lụa màu trắng thêu những cánh đào nhạt, tay vẫn còn cầm cuốn sách cổ vừa mới học dở. Nàng lặng lẽ quan sát bóng dáng lầm lũi của Trường An giữa sân nắng. Tiếng đàn cổ cầm bên trong đã tắt, chỉ còn lại tiếng thanh kiếm gỗ va chạm vào không trung đều đặn như nhịp tim của một kẻ đang liều mạng.

Vân Hi nhìn thấy bàn tay hắn đã rỉ m.á.u, nhìn thấy đôi chân hắn đang run rẩy vì trụ quá lâu, lòng nàng bỗng chốt dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Nàng không hiểu tại sao một đứa trẻ mới lên ba, lên bốn như hắn lại tự đầy đọa mình đến mức này.

Nàng bước ra hiên, bóng dáng nhỏ nhắn đổ xuống thềm đá cẩm thạch.

“Ngươi tập cái đó để làm gì?” – Tiếng nói của Vân Hi trong trẻo, tan vào không gian như giọt nước rơi vào hồ tĩnh lặng.

Trường An khựng lại giữa một chiêu c.h.é.m ngang. Hắn thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Hắn đưa tay lau vội mồ hôi trên mắt, rồi quay đầu lại nhìn nàng. Trong đôi mắt thâm trầm ấy, một ngọn lửa của ý chí vẫn đang rực cháy, đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài tàn tạ của hắn.

“Để mạnh hơn.” – Hắn đáp ngắn gọn, giọng nói khàn đặc vì khát và mệt.

Vân Hi tiến lại gần hơn, nàng dừng lại ở rìa bóng râm của mái hiên, ánh mắt chứa đựng một sự tò mò lẫn lo âu:

“Mạnh hơn để làm gì? Phụ vương nói, chữ nghĩa có thể trị quốc, lễ nhạc có thể an dân. Ngươi đã học chữ với ta rồi, tại sao còn phải khổ sở cầm thanh gỗ này mỗi ngày?”

Trường An im lặng. Hắn nhìn thanh kiếm gỗ trong tay, nhìn những vết xước nham nhở trên thân nó. Hắn muốn nói gì đó, nhưng ngôn từ của một đứa trẻ lớn lên trong sự xua đuổi dường như quá nghèo nàn để diễn tả những gì hắn đang cảm nhận.

Vân Hi lại hỏi, lần này giọng nàng nhỏ hơn, mang theo một sự thôi thúc:

“Để làm gì? Để trả thù những kẻ đã đ.á.n.h ngươi sao?”

Trường An khẽ lắc đầu. Hận thù? Có lẽ là có. Nhưng đó không phải là lý do chính. Hắn nhớ về buổi chiều trong ngõ nhỏ, khi nàng đứng chắn trước mặt hắn. Hắn nhớ về bàn tay nhỏ bé của nàng đã nắm lấy tay hắn để viết chữ “Nhân”. Hắn nhớ về những lời thì thầm độc địa của đám gia nhân nói rằng nàng đang bảo bọc một kẻ không xứng đáng.

Hắn biết, ở vương phủ này, sự bảo bọc của nàng giống như một tòa lâu đài bằng cát trước cơn sóng dữ của vương quyền và định kiến. Nàng càng che chở cho hắn, nàng càng gặp nguy hiểm. Nàng càng yêu thương hắn, thế gian càng có cớ để vùi dập nàng.

Hắn cầm kiếm, không phải để g.i.ế.c ch.óc cho thỏa nỗi căm hờn. Hắn cầm kiếm, vì hắn nhận ra một sự thật tàn khốc: Nếu hắn không đủ mạnh, hắn vĩnh viễn chỉ có thể trốn sau lưng nàng. Nếu hắn không có sức mạnh thực sự, lời hứa “bảo vệ” của nàng sẽ trở thành bản án t.ử cho cả hai.

Hắn muốn mạnh hơn, để một ngày nào đó, thanh kiếm trong tay hắn không còn là gỗ mục, mà là thép nguội. Để hắn có thể đứng trước mặt nàng, che chắn cho nàng khỏi mọi bão tố, giống như cách nàng đã từng làm cho hắn.

Nhưng Trường An không trả lời.

Hắn quay mặt đi, tiếp tục vung thanh kiếm gỗ lên.

"Vút!"

Lần này, đường kiếm đi dứt khoát hơn, mang theo một quyết tâm lạnh lùng. Hắn không muốn nàng biết những suy nghĩ đen tối và nặng nề trong lòng mình. Hắn muốn nàng mãi mãi là vị tiểu thư vô ưu vô lo trong thư phòng, còn những đao quang kiếm ảnh, những m.á.u và nước mắt của việc "mạnh hơn", cứ để một mình hắn gánh vác là đủ.

Vân Hi đứng đó, nhìn theo từng động tác vụng về nhưng đầy cố chấp của hắn. Nàng cảm thấy một sự ngăn cách vô hình đang lớn dần lên. Nàng và hắn, một người học cầm để xoa dịu nhân gian, một người luyện kiếm để chống lại định mệnh. Hai con đường dường như đang rẽ sang hai hướng, nhưng lại cùng chung một điểm khởi đầu là lòng trắc ẩn và sự gắn kết kỳ lạ của linh hồn.

Nàng khẽ thở dài, đặt bát nước mát xuống cạnh chân cột rồi lặng lẽ quay vào phòng. Nàng không ép hắn trả lời, vì nàng biết, có những câu hỏi mà câu trả lời được viết bằng chính cuộc đời sau này.

Dưới cái nắng ban trưa gay gắt, tiếng thanh kiếm gỗ xé gió lại vang lên đều đặn. Mỗi một nhịp kiếm là một lời thề thầm lặng, mỗi một giọt mồ hôi là một viên gạch xây nên tòa thành bảo vệ cho người con gái bên trong.

Trường An không trả lời. Nhưng trong thâm tâm hắn, cái "để làm gì" ấy đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn luyện kiếm, là để một ngày nào đó, hắn có quyền được đứng cạnh nàng dưới gốc đào mà không còn ai dám nói lời "không xứng".

Trường An không trả lời. Nhưng sự im lặng của hắn nặng nề hơn mọi lời hứa hẹn trên đời. Một mầm mống của vị chiến thần tương lai đã thực sự nảy mầm từ những đường kiếm vụng về nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.