Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C33
Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:04
CHƯƠNG 33: TIẾNG ĐÀN
Buổi sáng hôm ấy, bầu trời kinh thành mang một sắc xanh ngăn ngắt, cao vời vợi nhưng lại tỏa ra cái oi nồng đến ngạt thở của tiết đại thử sắp tới. Trong phủ Định Nam, những rặng trúc quân t.ử đứng im lìm không một gợn gió, lá trúc rũ xuống như những lưỡi kiếm bạc mệt mỏi dưới cái nắng gắt gỏng. Mùi hương nhài thanh khiết vốn dĩ thường vương vấn nơi hành lang, nay bị át đi bởi vị hăng hắc của nhựa cây tùng bị nắng thiêu đốt và mùi rêu khô bốc lên từ những hòn non bộ cạn nước.
Tại thư phòng phía sau vương phủ, tấm rèm trúc thưa khẽ đung đưa, thi thoảng lại va vào khung cửa gỗ lim tạo thành những tiếng "tạch... tạch..." khô khốc, lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch.
Vân Hi ngồi ngay ngắn trước cây cổ cầm "Phượng Vĩ" – một báu vật được làm từ gỗ ngô đồng nghìn năm, dây đàn được bện từ tơ tằm thượng hạng. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt như màu khói sóng trên mặt hồ thu, tà váy lụa mỏng manh rủ xuống mặt sàn gỗ bóng loáng như một đóa sen thanh tao vừa chớm nở.
Hôm nay, lão phu đồ – một bậc thầy về âm luật với mái tóc bạc phơ và gương mặt hiền từ nhưng nghiêm nghị – đang truyền dạy cho nàng một khúc nhạc mới mang tên "Thanh Phong Dẫn".
Đây là một khúc nhạc lấy cảm hứng từ những cơn gió mát lành trên đỉnh núi cao, giai điệu vốn dĩ phải mềm mại, thoát tục, thanh thoát như mây trôi nước chảy, không được vướng bận một chút bụi trần hay tạp niệm của nhân gian. Để chơi được khúc nhạc này, người cầm sĩ không chỉ cần kỹ thuật điêu luyện mà còn cần một trái tim tĩnh lặng tuyệt đối, một tâm hồn hòa hợp với thiên nhiên vạn vật.
"Tưng... tưng... tưng..."
Những đầu ngón tay nhỏ nhắn, hồng hào như cánh hoa của Vân Hi bắt đầu lướt trên dây tơ.
Âm thanh vang lên quả thực rất mềm. Nó nhẹ nhàng như hơi thở của trẻ thơ, dịu dàng như tiếng lá rơi trên mặt nước hồ lặng tờ. Thế nhưng, lão phu đồ bỗng khẽ nhíu mày. Tai của một bậc thầy âm luật nhận ra ngay sự bất thường: Tiếng đàn ấy không "tròn".
Mỗi nốt nhạc phát ra đều mang theo một sự chông chênh ngấm ngầm. Nốt cao thì bị hẫng, như một cánh chim đang bay bỗng dưng hụt hơi; nốt trầm lại bị đục, như dòng suối trong bị ai đó ném vào một nắm bùn đất. Tiếng đàn không thanh thoát bay lên mà cứ quẩn quanh, vật vã giữa những phím tơ, giống như một con thuyền lá tre đang xoay vần giữa dòng nước xoáy không tìm thấy lối ra.
Vân Hi đột ngột dừng lại. Nàng áp lòng bàn tay lên mặt đàn để ngắt đi những âm thanh còn đang rung động một cách vụng về, gắt gỏng. Nàng cúi đầu, hàng mi dài run nhẹ che khuất một nỗi bất an đang dâng trào trong đáy mắt.
Lão phu đồ thở dài, ông vuốt chòm râu dê dài trắng muốt, giọng nói trầm khàn vang lên phá vỡ sự trầm mặc:
“Tiểu thư, hôm nay tâm của người không ở đây. Tâm không tĩnh, đàn sẽ sai. Nhạc từ tâm mà ra, nếu lòng người còn gợn sóng, thì dù ngón tay có khéo léo đến đâu, tiếng đàn phát ra cũng chỉ là những âm thanh rỗng tuếch, vô hồn. Người đang lo lắng điều gì sao?”
Vân Hi nhíu mày, nàng nhìn xuống đôi bàn tay mình. Vết bớt hình cánh hoa đào trên cổ tay trái đang đập liên hồi, tỏa ra một luồng nhiệt lượng nóng rực như một hòn than nhỏ. Nàng cố gắng hít một hơi thật sâu, cố gắng ép mình phải nghĩ đến những cơn gió mát trên đỉnh núi cao, nhưng vô ích.
Bởi vì, ở ngay bên ngoài bức rèm trúc kia, một âm thanh khác đang đều đặn vang lên, mạnh mẽ và thô ráp, x.é to.ạc mọi cố gắng tĩnh tâm của nàng.
"Vút... v.út... v.út!"
Đó là tiếng thanh kiếm gỗ của Trường An.
Âm thanh ấy không thanh cao như tiếng đàn, không quý phái như thi ca của những bậc nho sĩ. Nó là một thứ âm thanh trần trụi của sức mạnh và sự sinh tồn. Vân Hi không tự chủ được mà quay đầu nhìn ra ngoài sân gạch qua những khe hở của tấm rèm trúc.
Dưới cái nắng ban trưa gay gắt như muốn thiêu cháy tất cả, Trường An vẫn đứng đó. Hắn không còn là đứa trẻ rách rưới, khép nép ngày đầu tiên bước chân vào phủ. Tư thế của hắn giờ đây vững chãi như một ngọn tùng non mọc trên vách đá. Đôi chân trần bấm c.h.ặ.t xuống mặt đất nóng bỏng, dù bắp chân đang run lên vì kiệt sức nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như một mũi tên.
Chiếc áo vải thô xám xịt của hắn đã sũng nước mồ hôi, dán c.h.ặ.t vào khuôn n.g.ự.c gầy gò đang phập phồng theo từng nhịp thở dốc nặng nề. Trường An đang luyện một chiêu c.h.é.m ngang – một động tác đơn giản nhưng hắn đã lặp lại nó không biết bao nhiêu nghìn lần kể từ khi mặt trời chưa kịp ló rạng.
Cánh tay hắn đưa ra, thu vào, rồi lại đưa ra. Mỗi một nhát kiếm đều mang theo một sự cố chấp đến điên cuồng, một khát khao mãnh liệt muốn vươn mình ra khỏi vũng bùn định mệnh. Thanh kiếm gỗ trong tay hắn đã bị mài mòn đi ít nhiều, chuôi kiếm thấm đẫm một màu đỏ thẫm của m.á.u tươi từ những vết phồng rộp trong lòng bàn tay đã vỡ ra rồi lại kết vảy. Vậy mà, Trường An dường như không cảm thấy đau đớn, hoặc có lẽ, nỗi đau trong tâm hồn hắn còn lớn hơn thế gấp bội.
Vân Hi nhìn trân trân vào bóng dáng lầm lũi ấy. Một cảm giác chua xót lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c nàng. Nàng nhận ra một sự thật khiến trái tim nàng thắt lại: Hắn chưa từng dừng lại.
Từ lúc nàng bắt đầu bài học cầm sáng nay, qua hai lần thay trà, qua hàng chục trang sách, tiếng kiếm của hắn chưa từng ngơi nghỉ dù chỉ một khắc. Trong khi nàng ngồi trong thư phòng mát mẻ, được thầy dạy tận tình, có trà thơm giải nhiệt, thì hắn lại đứng giữa cái lò bát quái của đất trời, chịu đựng sự khinh miệt của gia nhân, chịu đựng nỗi đau xác thịt để tìm kiếm một con đường sống.
Hắn luyện kiếm để mạnh hơn, để có thể đứng thẳng lưng giữa cuộc đời này, để bảo vệ nàng như lời hắn đã thề. Còn nàng? Nàng học đàn để làm gì nếu ngay cả cái tâm của chính mình cũng không giữ được bình yên trước một chút sóng gió? Nàng tự trách mình tại sao lại để những nốt nhạc của Thanh Phong Dẫn trở nên yếu ớt và chông chênh đến thế, trong khi ngoài kia có một người đang dùng m.á.u để viết nên bản nhạc của sự kiên cường.
“Tiểu thư? Người có nghe lão phu nói không?” Lão phu đồ khẽ nhắc nhở khi thấy nàng thất thần.
Vân Hi không đáp lời lão. Nàng đột ngột đứng dậy, bước hẳn ra phía cửa thư phòng. Nàng đưa đôi bàn tay nhỏ bé vén tấm rèm trúc lên cao. Ngay lập tức, một luồng không khí nóng hầm hập phả thẳng vào mặt nàng, cay nồng mùi nắng, nhưng Vân Hi không lùi bước.
Nàng đứng ở hiên cao, nhìn xuống sân gạch, nơi Trường An vừa hoàn thành một chiêu kiếm và đang chuẩn bị cho nhịp tiếp theo. Hắn quay đầu lại, đôi mắt đen thẫm như hố sâu không đáy chạm phải ánh nhìn của nàng. Trong giây phút ấy, dường như cả thế gian chỉ còn lại hai đứa trẻ. Một người đứng trong bóng râm của lầu cao lộng lẫy, một người đứng giữa nắng cháy của thực tại tàn khốc.
Vân Hi nhận ra rằng, sự "không tròn" trong tiếng đàn của nàng chính là vì nàng đang thiếu đi cái chất thép, thiếu đi cái sự quyết liệt mà Trường An đang có. Nàng luôn muốn bảo vệ hắn, nhưng thực chất, chính sự nỗ lực không ngừng nghỉ của hắn mới là thứ đang nâng đỡ linh hồn nàng.
Vết bớt hình cánh hoa đào trên cổ tay nàng bỗng nhiên dịu lại, không còn nóng rực mà trở nên ấm áp, dễ chịu. Một luồng ý chí kiên định từ ánh mắt của Trường An như truyền sang nàng qua không trung.
Nàng buông rèm, quay lại phía cây đàn Phượng Vĩ. Lần này, nét mặt nàng không còn sự nhíu mày bất lực. Nàng ngồi xuống, đặt tay lên phím tơ.
“Phu đồ, chúng ta bắt đầu lại.”
Tiếng đàn vang lên lần nữa. Vẫn là Thanh Phong Dẫn, vẫn là những nốt nhạc mềm mại ấy. Nhưng lần này, âm thanh đã trở nên tròn trịa một cách lạ thường. Nó không còn là tiếng gió yếu ớt nữa, mà là tiếng gió mang theo hơi thở của đại ngàn, vững chãi và tràn đầy sức sống. Mỗi nhịp rung của dây đàn bỗng chốc hòa quyện hoàn hảo với tiếng kiếm gỗ xé gió ngoài kia.
Lão phu đồ kinh ngạc nhìn học trò nhỏ của mình. Ông không hiểu điều gì đã khiến một cô bé ba tuổi thay đổi tâm cảnh nhanh đến thế. Ông đâu biết rằng, âm nhạc của Vân Hi đã tìm thấy "xương sống" của nó.
Nàng nhận ra… hắn chưa từng dừng lại. Và bởi vì hắn không dừng lại, nàng cũng sẽ không bao giờ cho phép mình lùi bước.
Khoảnh khắc ấy, tiếng đàn và tiếng kiếm hòa làm một, dệt nên một bức tranh văn võ song toàn đầy kỳ vĩ giữa lòng phủ Định Nam lạnh lẽo. Một người luyện kiếm để giữ mạng, một người luyện đàn để giữ tâm. Cuộc chiến chống lại sự sắp đặt của Thiên Đạo, thực chất, chỉ mới bắt đầu từ những âm thanh này.
