Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 105
Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:09
CHƯƠNG 105: MƯỜI NĂM NHƯ MỘNG
Thời gian trên đỉnh Trường Sinh dường như trôi chậm hơn bất cứ nơi nào khác dưới trần thế. Những mùa tuyết đi rồi lại đến, những rặng đào đỏ rực được nuôi dưỡng bằng linh lực của Trần Diệp cứ thế rụng rồi lại nở, mười vòng tuần hoàn của đất trời đã lặng lẽ trôi qua như một giấc chiêm bao dài giữa màn sương phủ.
Điện Trường Sinh vẫn giữ nguyên vẻ thanh khiết, cô tịch của nó, nhưng bên trong mật thất vốn dĩ chỉ dành cho việc thiền định, giờ đây đã in hằn dấu vết của một sự sống khác. Mười năm, Trần Diệp vẫn là vị trưởng lão tóc trắng như tuyết, gương mặt không một nếp nhăn, đạo tâm vẫn bình thản như mặt nước hồ băng. Thế nhưng, cách hắn nhìn thế gian đã hoàn toàn thay đổi kể từ ngày A Hi bắt đầu biết gọi tên hắn.
A Hi giờ đây đã là một thiếu nữ mười tuổi, nhưng nhờ được nuôi dưỡng bằng linh sữa và những loại thần đơn tinh túy nhất của Điện Trường Sinh, vóc dáng nàng thanh mảnh và cao ráo như một đóa sen tuyết chớm nở. Nàng sở hữu một vẻ đẹp không thuộc về nhân gian: làn da trắng sứ nhợt nhạt, đôi mắt đen sâu thẳm luôn phảng phất một nỗi u buồn thiên cổ, và đặc biệt là khí chất lạnh lùng, xa cách y hệt người đã nuôi dạy nàng.
Suốt mười năm, A Hi chưa từng bước chân ra khỏi Điện Trường Sinh. Nàng lớn lên trong sự bảo bọc tuyệt đối của Trần Diệp – một sự bảo bọc mà đệ t.ử bên ngoài gọi là sủng ái, nhưng nàng cảm nhận rõ đó là một sự "giam cầm" đầy tôn nghiêm.
— "Sư phụ, mười năm rồi, cây đào này vẫn nở hoa đỏ. Tại sao hoa đào dưới chân núi lại màu hồng, còn của người lại đỏ như m.á.u thế này?" — A Hi đứng dưới tán đào rực rỡ, bàn tay thon nhỏ hứng lấy một cánh hoa rơi. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng không có hơi ấm, lạnh lẽo như tiếng ngọc va vào nhau.
Trần Diệp đứng sau lưng nàng, tà áo trắng của hắn hòa vào màn sương mờ. Hắn nhìn bóng lưng nàng, tim hắn vẫn nhói lên một nhịp quen thuộc – nỗi đau mà mười năm qua hắn đã học cách sống chung như một phần của cơ thể.
— "Vì linh lực của Trường Sinh không giống linh lực của nhân gian." — Trần Diệp nhàn nhạt đáp, đôi mắt hắn lướt qua vết bớt hoa đào nay đã ẩn hiện sau lớp áo lụa dày của nàng. — "Màu đỏ là để nhắc nhở nàng rằng, cái gì rực rỡ nhất cũng là thứ nguy hiểm nhất."
Cách Trần Diệp dạy dỗ A Hi rất kỳ lạ. Hắn chưa bao giờ ôm nàng hay dành cho nàng những lời khen ngợi ấm áp của một người cha hay một người thầy thông thường. Hắn dạy nàng kiếm pháp từ khi nàng còn chưa cao bằng chuôi kiếm, bắt nàng ngồi thiền định giữa bão tuyết hàng giờ liền để rèn luyện ý chí.
Nàng gọi hắn là sư phụ, nhưng giữa họ luôn có một khoảng cách đúng mười bước chân. Trần Diệp tự đặt ra giới luật đó, không chỉ để giữ gìn sự thanh cao của mình, mà vì hắn sợ – sợ rằng nếu chạm vào nàng quá gần, ma tính trong hắn sẽ bùng phát và nỗi đau từ kiếp trước sẽ nuốt chửng cả hai.
— "Sư phụ, người nói con mang thiên mệnh báo thù. Nhưng con chẳng nhớ mình nợ ai, cũng chẳng biết ai nợ con." — A Hi quay lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Trần Diệp. — "Mười năm qua, người chỉ dạy con cách g.i.ế.c người, dạy con cách cầm kiếm mà không run sợ. Có phải người muốn biến con thành một thanh kiếm không?"
Trần Diệp khựng lại. Ánh nhìn của nàng quá giống vị Yêu hậu năm xưa, tàn nhẫn và thấu triệt. Hắn tiến lại gần, lần đầu tiên sau mười năm, hắn phá bỏ quy tắc mười bước chân, dừng lại ngay trước mặt nàng. Hắn cao hơn nàng một cái đầu, hơi lạnh từ người hắn tỏa ra bao trùm lấy nàng.
— "Ta không biến nàng thành thanh kiếm. Ta đang biến nàng thành kẻ nắm giữ thanh kiếm." — Trần Diệp đưa bàn tay thon dài, khẽ vén một lọn tóc mai của nàng. — "Thế gian ngoài kia không giống như Điện Trường Sinh. Ở đó, nếu nàng không g.i.ế.c người, người sẽ g.i.ế.c nàng. A Hi, mười năm qua ta lạnh lùng với nàng, là để ngày sau khi ta không còn ở bên, nàng sẽ không vì một chút hơi ấm mà lầm đường lạc lối."
Mười năm qua, A Hi chưa bao giờ khóc. Dù bị thương khi luyện kiếm, dù bị lạnh đến mức tím tái khi thiền định, nàng vẫn giữ một gương mặt bình thản đến đáng sợ. Nàng dường như đã thẩm thấu toàn bộ sự cô độc và kiêu ngạo từ Trần Diệp.
Mưu sĩ Thẩm Huyền, lúc này thường hiện thân dưới hình dáng một lão già giữ thư viện của điện, lặng lẽ nhìn hai người từ xa. Ông khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một sự lo âu tột độ. Mười năm qua, ông thấy Trần Diệp dùng tu vi của mình để đắp xây một cái l.ồ.ng bằng vàng cho A Hi. Hắn bảo vệ nàng khỏi thế giới, nhưng đồng thời cũng nuôi dưỡng trong nàng một loại hận thù không tên – thứ hận thù được tưới tắm bằng sự lạnh lẽo của Điện Trường Sinh.
— "Trần Diệp, mười năm rồi." — Thẩm Huyền thì thầm khi chỉ còn lại hai người trong chính điện. — "Thiên Đạo đang bắt đầu chú ý đến đỉnh Trường Sinh. Đóa hoa đào kia đã lớn, cái l.ồ.ng của ngươi không còn nhốt nổi nàng ta nữa đâu."
Trần Diệp tay vân vê chén trà đã nguội lạnh, đôi mắt đỏ rực thoáng qua một tia tàn khốc:
— "Mười năm là đủ để nàng học được cách sống sót. Nếu Thiên Đạo muốn thu hoạch, hãy để chúng bước qua xác Trần Diệp này trước."
Đêm đó, A Hi nằm trên giường băng ngọc, nàng mơ thấy một biển lửa đỏ rực và một bóng dáng cao lớn đang ôm mình nhảy xuống vực thẳm. Nàng tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm áo, vết bớt trên n.g.ự.c nóng hổi như bị lửa đốt. Nàng bước ra hiên điện, thấy Trần Diệp vẫn đang ngồi thiền định dưới gốc đào già, mái tóc trắng rũ trên vai như tuyết phủ.
Nàng tiến lại gần, đứng nhìn hắn rất lâu. Trong lòng nàng có một sự thôi thúc kỳ lạ, muốn được chạm vào vị sư phụ lạnh lùng này, muốn hỏi hắn tại sao mỗi khi nhìn nàng, mắt hắn lại hiện lên sự đau đớn tột cùng như thế. Nhưng cuối cùng, nàng chỉ lặng lẽ quỳ xuống, cúi đầu hành lễ theo đúng quy tắc mà hắn đã dạy mười năm qua.
— "A Hi bái kiến sư phụ."
Trần Diệp không mở mắt, nhưng bàn tay giấu trong tay áo của hắn khẽ siết c.h.ặ.t.
— "Về phòng đi. Sương đêm lạnh lắm."
Mười năm trôi qua như một giấc mộng, một giấc mộng đẹp đẽ nhưng mang theo điềm báo của bão tố. A Hi đã lớn, và bức tường thành của Trần Diệp đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên.
Ánh trăng bạc chiếu rọi lên hai bóng hình cô độc trên đỉnh núi. Mười năm bảo bọc lạnh lùng đã tạo nên một Thánh nữ Điện Trường Sinh thanh cao thoát tục, nhưng sâu trong huyết quản nàng, dòng m.á.u của Yêu hậu đang bắt đầu sôi sục, chờ đợi một ngày được nhuộm đỏ cả giang sơn thêm một lần nữa.
Trần Diệp nhìn cánh hoa đào đỏ thẫm bay vào lòng bàn tay: "Mười năm như mộng, nhưng giấc mộng này đã đến lúc phải tỉnh rồi. A Hi, ta đã cho nàng mười năm bình yên, giờ đây ta sẽ cho nàng một thiên hạ đầy m.á.u. Hãy cầm lấy thanh kiếm này, vì quân thù của kiếp trước... đang đứng ngay dưới chân núi đợi chúng ta." Gió Tuyết Sơn bỗng thổi mạnh, báo hiệu ngày hạ sơn đã không còn xa.
