Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 108

Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:09

CHƯƠNG 108: LỜI NÓI NGÂY NGÔ

Sương mù trên đỉnh Trường Sinh hôm nay dày hơn mọi khi, chúng cuộn xoáy quanh những cột đá ngọc thạch như những dải lụa trắng khổng lồ của đất trời. Bên trong chính điện, mùi hương đàn hương thanh khiết tỏa ra từ lư đồng, hòa cùng không khí lạnh lẽo đặc trưng của chốn tiên môn. Trần Diệp ngồi xếp bằng trên bồ đoàn cao nhất, thân hình sừng sững, tà áo bào trắng tinh khôi không một nếp nhăn. Gương mặt hắn tĩnh lặng như mặt nước hồ băng vạn năm, đôi mắt nhắm hờ, toàn thân bao phủ bởi một tầng hào quang nhạt nhòa của tu vi thâm hậu.

Dưới chân bệ đá, A Hi đang chăm chỉ luyện tập những thế kiếm cơ bản. Đôi chân nhỏ nhắn nhưng vững chãi bước đi trên mặt đá lạnh lẽo, thanh kiếm gỗ trong tay nàng vung lên tạo thành những đường cung dứt khoát. Sau mười năm được mài giũa, từng động tác của nàng đã bắt đầu mang theo thần thái của Trần Diệp – cô độc, sắc bén và xa cách.

Sau một hồi luyện tập, A Hi dừng lại, hơi thở nàng chỉ hơi dồn dập một chút. Nàng thu kiếm, lẳng lặng nhìn lên vị sư phụ đang ngồi thiền định phía trên. Trong ánh sáng mờ ảo của điện thờ, gương mặt Trần Diệp đẹp đến mức siêu thực, nhưng cũng vô cảm đến mức đáng sợ. Nàng chưa bao giờ thấy hắn biểu lộ cảm xúc, dù là vui mừng khi nàng tiến bộ hay giận dữ khi nàng cố chấp. Hắn giống như một vị thần bằng đá, trường tồn nhưng thiếu đi hơi thở của sự sống.

A Hi tiến lại gần, nàng dừng lại đúng khoảng cách mười bước chân, nghiêng đầu quan sát hắn thật kỹ. Sự tò mò của một đứa trẻ mười tuổi bỗng chốc vượt qua nỗi sợ hãi về giới luật.

— "Sư phụ..." — Nàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng giữa gian điện vắng lặng.

Trần Diệp không mở mắt, nhưng hàng mi dài của hắn khẽ rung động. Thanh âm nhàn nhạt vang lên: — "Kiếm pháp đã thuộc lòng chưa mà đã dừng lại?"

A Hi không trả lời câu hỏi đó, nàng mím môi, đ.á.n.h bạo hỏi một điều đã nung nấu trong lòng từ rất lâu: — "Sư phụ, con ở với người mười năm, tại sao người không bao giờ cười? Thẩm Huyền nói người là tiên nhân, nhưng tiên nhân chẳng lẽ lại không biết vui sao?"

Bầu không khí trong chính điện bỗng chốc chùng xuống. Những hạt bụi lơ lửng trong không trung dường như cũng ngừng chuyển động trước câu hỏi ngây ngô nhưng sắc lẹm ấy. Trần Diệp từ từ mở mắt, đôi mắt đỏ rực ma tính thoáng hiện qua đồng t.ử đen thẫm như một tia sét rạch ngang bầu trời đêm, rồi nhanh ch.óng lặn sâu vào bóng tối.

Trần Diệp nhìn xuống thiếu nữ đang đứng dưới kia. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt thuần khiết, không một chút tạp niệm, trái ngược hoàn toàn với tâm hồn đầy rẫy hận thù và ký ức đẫm m.á.u của hắn. Hắn nhớ về kiếp trước, nhớ về những lần hắn cười điên cuồng trong biển m.á.u kinh thành, nhớ về nụ cười tàn độc khi hắn cầm thanh trọng kiếm tế cờ. Tiếng cười của hắn mười lăm năm trước chỉ mang lại sự diệt vong, vậy nên kiếp này, hắn đã thề sẽ chôn vùi mọi cảm xúc dưới lớp băng tuyết của Trường Sinh.

— "Đạo... không có nụ cười." — Trần Diệp nhàn nhạt đáp, thanh âm khô khốc như tiếng gió rít qua khe đá.

A Hi khẽ nhíu mày, nàng không hiểu, đôi chân nhỏ nhắn tiến thêm một bước về phía trước: — "Nhưng người ta tu đạo là để trường sinh, để được hạnh phúc mà? Nếu tu đạo mà phải biến thành một tảng đá lạnh lẽo, vậy đạo ấy có gì tốt?"

Trần Diệp đứng dậy, tà áo bào trắng bay lượn như cánh hạc. Hắn bước xuống từng bậc thang ngọc, mỗi bước chân đều mang theo một uy áp vô hình khiến nến trong điện khẽ chao đảo. Hắn dừng lại trước mặt nàng, đôi bàn tay thanh mảnh giấu trong ống tay áo siết c.h.ặ.t.

— "A Hi, đạo mà ta dạy nàng là đạo của sự sinh tồn, không phải đạo của sự hưởng lạc." — Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của nàng. — "Kẻ cười là kẻ để lộ sơ hở. Kẻ vui là kẻ dễ bị tình cảm làm mờ mắt. Ở đỉnh Trường Sinh này, nàng có thể thấy yên bình, nhưng nếu một ngày nàng xuống núi, nụ cười của nàng sẽ là nhát kiếm đầu tiên mà kẻ thù dùng để đ.â.m vào tim nàng."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt trở nên thâm trầm như vực thẳm: — "Ta không cười, vì ta đang gánh vác cả một biển m.á.u sau lưng. Đạo của ta là để bảo vệ nàng, và trong sự bảo vệ ấy, không có chỗ cho những thứ phù phiếm như nụ cười."

A Hi nhìn sư phụ, nàng cảm nhận được sự mâu thuẫn trong lời nói của hắn. Hắn bảo đạo không có nụ cười, nhưng nàng lại thấy trong đôi mắt hắn một nỗi buồn sâu thẳm còn đáng sợ hơn cả sự vô cảm. Nàng bất giác đưa tay ra, định chạm vào vạt áo của hắn, nhưng Trần Diệp đã lùi lại một bước, khôi phục lại khoảng cách mười bước chân định mệnh.

— "Sư phụ, người nói đạo không có nụ cười, vậy khi nào người mới cười với con?" — Nàng cố chấp hỏi tiếp. — "Có phải khi con báo được thù, khi hoa đào nở đỏ rực như người nói, người mới vui không?"

Trần Diệp khựng lại. Câu hỏi của nàng như một nhát d.a.o đ.â.m trúng vào vết thương chưa bao giờ khép miệng. Khi hoa đào nở đỏ rực, đó chính là lúc m.á.u sẽ chảy thành sông, là lúc định mệnh kiếp trước lặp lại. Hắn sẽ cười sao? Hay hắn sẽ lại ôm xác nàng nhảy vào biển lửa thêm một lần nữa?

Mưu sĩ Thẩm Huyền hiện thân từ bóng tối của những cột trụ khổng lồ, đôi mắt bạc nhìn hai người bằng một sự thông tuệ cay đắng: — "Trần Diệp, ngươi nói dối giỏi lắm. Đạo vốn vô tình, nhưng ngươi lại là kẻ hữu tình nhất thế gian này. Ngươi không cười vì ngươi sợ nếu cười, ngươi sẽ không nỡ nhìn nàng ta dẫm lên con đường đầy m.á.u mà ngươi đã vạch sẵn."

Trần Diệp không quay đầu, thanh âm của hắn trở nên đanh thép: — "Thẩm Huyền, câm miệng."

Hắn quay sang nhìn A Hi, giọng nói mang theo một sự ra lệnh không thể chối từ: — "Hôm nay luyện tập đến đây thôi. Về phòng thiền định, hãy suy nghĩ về việc tại sao kiếm của nàng vẫn còn quá nhiều 'tình'. Nếu tâm nàng không lạnh như tuyết đỉnh núi, nàng sẽ mãi mãi chỉ là một Tuyết Sơn cô nhi bị kẻ khác chà đạp."

A Hi lẳng lặng cúi đầu hành lễ, rồi thu kiếm bước ra khỏi điện. Dáng người nhỏ bé của nàng khuất dần sau màn sương mù, để lại Trần Diệp đơn độc giữa gian điện rộng lớn.

Hắn tiến tới bên bàn thờ tổ sư, nhìn vào hình bóng phản chiếu của mình trên chén nước linh tuyết. Một gương mặt thanh tú, trẻ trung nhưng đôi mắt lại mang theo sự tàn lụi của một vương triều. Hắn khẽ đưa tay lên chạm vào khóe môi mình. Cứng nhắc, lạnh lẽo. Đã bao lâu rồi hắn không cười? Có lẽ là từ cái đêm hắn đứng trên tường thành nhìn nàng đỡ nhát kiếm xuyên tâm ấy.

— "Cười sao?" — Trần Diệp thầm thì với chính mình. — "Vân Hi, nếu ta cười, ai sẽ là kẻ khóc cho mười vạn linh hồn đang gào thét dưới chân núi kia?"

Hắn lại ngồi xuống bồ đoàn, nhắm mắt vào bóng tối của chính mình. Lời nói ngây ngô của A Hi vẫn văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở rằng dù hắn có cố gắng biến nàng thành một kẻ tàn nhẫn đến đâu, thì sự thuần khiết trong nàng vẫn luôn là thứ nọc độc ngọt ngào nhất đe dọa đạo tâm của hắn.

Ánh trăng bạc chiếu rọi vào chính điện, soi sáng hai bóng hình đang cách nhau bởi những tầng mây và những nỗi đau không thể gọi tên. Một câu hỏi về nụ cười đã hé lộ sự tàn khốc của con đường mà họ đang đi. Đạo không có nụ cười, chỉ có sự im lặng của cái c.h.ế.t và sự chờ đợi của một cuộc báo thù vĩ đại.

Trần Diệp nhìn ra cửa điện, nơi bóng tối đang nuốt chửng rặng đào: "A Hi, ta hy vọng nàng mãi mãi không hiểu tại sao ta không cười. Bởi vì khi nàng hiểu được nguyên do, đó cũng là lúc đôi môi nàng sẽ chỉ còn vị đắng của m.á.u và nước mắt. Kiếp này, ta sẽ gánh vác mọi sự vô cảm của thế gian, để đổi lấy một ngày nàng có thể cười giữa đống tro tàn của kẻ thù." Tuyết lại bắt đầu rơi, lạnh lẽo và dứt khoát như chính đạo tâm của vị Trưởng lão.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.