Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 107

Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:09

CHƯƠNG 107: NHÀNH ĐÀO TIÊN

Đỉnh Trường Sinh vào tiết lập xuân vẫn không bớt đi vẻ u tịch, sương mù dày đặc như muốn nuốt chửng cả những rặng núi đá vôi nhọn hoắt. Tuy nhiên, sâu trong thung lũng T.ử Vân, nơi có vách đá dựng đứng quanh năm đón nhận linh khí thuần khiết nhất của trời đất, có một gốc đào tiên cổ thụ vừa rộ nở. Những đóa hoa ở đây không mang màu đỏ m.á.u như rặng đào ma mị của Trần Diệp, mà mang sắc hồng nhạt tinh khôi, cánh hoa dày và tỏa ra một loại hương thơm có thể khiến tâm hồn người ta thanh thản.

A Hi đứng dưới chân vách đá, đôi mắt đen sâu thẳm ngước nhìn nhành đào đơn độc đang vươn ra giữa khoảng không mênh m.ô.n.g. Nàng nhớ lại ánh mắt thâm trầm của sư phụ khi nhìn về phía những rặng núi xa xăm, nhớ cả vị nhạt nhẽo của bát cháo trắng hôm trước. Nàng muốn tặng hắn một thứ gì đó thực sự thuộc về đỉnh núi này, một thứ thanh khiết như chính danh hiệu "Trưởng lão tiên nhân" mà thiên hạ hằng sùng bái.

Không dùng đến kiếm pháp, cũng chẳng vận dụng linh lực mà Trần Diệp đã dạy để bay lượn, A Hi chọn cách dùng chính đôi tay trần của mình để leo lên. Nàng muốn dùng sự chân thành nhất của một đứa trẻ mười tuổi để hái nhành hoa ấy. Những ngón tay thanh mảnh bám vào từng khe đá sắc lẹm, đôi hài thêu trắng muốt chẳng mấy chốc đã lấm lem bùn đất và vụn đá.

Gió rít qua tai, sương lạnh thấm vào lớp áo lụa mỏng, nhưng A Hi không dừng lại. Nàng leo lên từng tấc một, hơi thở dồn dập, mồ hôi rịn ra trên trán rồi nhanh ch.óng bị cái lạnh thổi cho đóng băng. Khi bàn tay nàng vừa chạm vào nhành đào tiên, một cơn gió lốc bất ngờ ập tới từ vực sâu.

"Rắc!"

Một phiến đá mồ côi dưới chân nàng đổ sụp. A Hi mất đà, cả cơ thể nhỏ bé trượt dài xuống sườn đá lởm chởm trước khi kịp bám vào một gốc rễ cây già. Nàng không rơi xuống vực, nhưng đôi chân và khuỷu tay đã va đập mạnh vào đá cứng, lớp vải lụa trắng rách toác, để lộ những vết trầy xước rướm m.á.u đỏ tươi.

A Hi nén đau, không một tiếng kêu rên. Nàng vươn tay hái lấy nhành đào đẹp nhất, giấu vào trong n.g.ự.c áo rồi lẳng lặng dùng chút sức tàn bò xuống dưới.

Bên trong mật thất của Điện Trường Sinh, Trần Diệp đang thiền định thì đột ngột mở mắt. Ma tính trong lòng hắn d.a.o động dữ dội – đó là phản ứng khi huyết mạch gắn kết giữa hắn và A Hi cảm nhận được sự thương tổn. Hắn biến mất trong nháy mắt và xuất hiện ngay tại cửa điện khi A Hi vừa khập khiễng bước về.

Nhìn thấy dáng vẻ tàn tạ của nàng – y phục rách nát, đôi tay rướm m.á.u, gương mặt lấm lem – gương mặt vốn dĩ bình thản của Trần Diệp phút chốc biến thành một trận bão tuyết đáng sợ. Sát khí tỏa ra từ người hắn khiến những đóa hoa đào xung quanh phải rụng rơi lả tả.

— "Quỳ xuống!" — Trần Diệp gầm lên, thanh âm chấn động cả đỉnh núi.

A Hi run rẩy, nàng chưa bao giờ thấy sư phụ giận dữ đến thế. Nàng quỳ sụp xuống sân đá lạnh lẽo, nhưng bàn tay vẫn giữ khư khư nhành đào trong n.g.ự.c áo.

— "Ta dạy nàng tu hành mười năm, dạy nàng kiếm pháp đỉnh cao, là để nàng đi làm cái trò leo trèo ngu xuẩn như một kẻ phàm trần này sao?" — Trần Diệp bước tới, bóng đen của hắn bao trùm lấy nàng. — "Vì một nhành hoa vô tri, nàng dám đem cái mạng mà ta đã cướp về từ tay Thiên Đạo ra đ.á.n.h cược? Nàng có biết nếu nàng rơi xuống, bao nhiêu công sức của ta sẽ đổ sông đổ biển không?"

A Hi cúi đầu, nước mắt chực trào nhưng nàng cố ngăn lại. Nàng run rẩy đưa nhành đào tiên ra trước mặt hắn, giọng nói nhỏ như hơi thở:

— "Sư phụ... người nói Trường Sinh vốn thanh tịnh... Con thấy nhành hoa này thanh khiết như người... nên mới muốn hái tặng người..."

Trần Diệp nhìn nhành hoa đào hồng nhạt đang run rẩy trong đôi bàn tay đầy vết thương của nàng. Cơn giận của hắn bỗng khựng lại, thay vào đó là một nỗi đau nhói lên nơi trái tim – vị trí mà vết bớt của nàng đang rực sáng. Hắn hận sự cố chấp của nàng, nhưng hắn hận chính mình hơn vì đã khiến nàng phải tìm kiếm sự công nhận từ hắn bằng cách tự hành hạ bản thân.

Trần Diệp không nhận lấy nhành hoa. Hắn lẳng lặng bế xốc nàng lên, sải bước đi thẳng vào mật thất. Hắn đặt nàng ngồi lên giường băng ngọc, rồi quay đi lấy một hộp ngọc chứa linh d.ư.ợ.c quý giá nhất.

— "Sư phụ... con sai rồi." — A Hi thầm thì, nàng nhìn thấy bóng lưng cô độc của hắn mà lòng thắt lại.

Trần Diệp quay lại, ngồi xuống bên cạnh nàng. Hắn không nói một lời nào, đôi bàn tay thon dài, thanh mảnh vốn chỉ dùng để kết ấn pháp nay lại nhẹ nhàng nâng đôi chân đang rướm m.á.u của nàng lên. Hắn dùng linh lực từ lòng bàn tay để gột rửa vết bẩn, rồi tỉ mỉ bôi từng lớp t.h.u.ố.c mỡ mát lạnh lên những vết trầy xước.

Hành động của hắn cực kỳ cẩn trọng, như thể đang chạm vào một món bảo vật dễ vỡ nhất thế gian. A Hi nhìn đỉnh đầu của hắn, thấy mái tóc trắng rũ xuống vai, nàng bất giác cảm thấy người thầy tàn nhẫn này thực chất lại là người cô độc nhất.

— "Đau không?" — Trần Diệp đột ngột cất tiếng, giọng hắn đã bớt đi sự gay gắt, thay vào đó là một sự trầm buồn khó tả.

— "Không đau... Có sư phụ bôi t.h.u.ố.c, A Hi không thấy đau nữa." — Nàng thành thật đáp.

Trần Diệp khẽ thở dài, hắn ngước lên nhìn thẳng vào mắt nàng: — "A Hi, ta mắng nàng không phải vì nhành hoa. Ta mắng nàng vì nàng chưa học được cách yêu quý chính mình. Thế gian này ai cũng có thể làm tổn thương nàng, nhưng tuyệt đối nàng không được tự làm tổn thương bản thân chỉ vì một kẻ khác... dù kẻ đó có là ta đi chăng nữa."

Hắn cầm lấy nhành đào tiên đặt sang một bên, rồi dùng khăn trắng băng bó vết thương cho nàng. Đôi mắt hắn đỏ rực một cách thoáng qua, một mảnh ký ức về việc hắn từng quất roi nàng ở kiếp trước trỗi dậy khiến hắn rùng mình. Kiếp này, hắn thề sẽ không bao giờ để nàng phải đổ m.á.u vì bất cứ lý do gì, dù là vì sự sủng ái của hắn.

Bôi t.h.u.ố.c xong, Trần Diệp vẫn không rời đi. Hắn ngồi đó, để A Hi tựa đầu vào vai mình – một hành động phá vỡ mọi giới luật về sự thanh cao mà hắn hằng gìn giữ.

— "Sư phụ, người sẽ không bỏ con chứ?" — A Hi hỏi, giọng nàng bắt đầu mang theo sự ngái ngủ do tác dụng của linh d.ư.ợ.c.

Trần Diệp nhìn nhành đào tiên đang tỏa hương dìu dịu trên bàn đá, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết.

— "Trường Sinh còn, ta còn. Nàng không c.h.ế.t, ta không c.h.ế.t."

Mưu sĩ Thẩm Huyền hiện thân ở cửa mật thất, đôi mắt bạc nhìn cảnh tượng ấy đầy trăn trở: — "Trần Diệp, ngươi lại lún sâu vào bụi trần rồi. Nhành đào này không phải là hoa, nó là tâm ma của ngươi đấy."

Trần Diệp không quay đầu, tay hắn nhẹ nhàng vỗ về giấc ngủ của A Hi: — "Nếu nàng là tâm ma, vậy ta nguyện ý điên cuồng vì tâm ma này thêm một kiếp nữa. Thẩm Huyền, ngươi xem nhành hoa này đi... nó hồng nhạt như môi nàng năm mười sáu tuổi. Ta sẽ giữ cho nó không bao giờ héo rụng."

Hình ảnh nhành đào tiên nằm lặng lẽ trên bàn ngọc, và vị Trưởng lão thanh cao ngồi canh chừng giấc ngủ của thiếu nữ mười tuổi. Một nhành hoa đổi lấy một lần chạm tay, một vết thương đổi lấy một sự dịu dàng hiếm hoi. Đỉnh Trường Sinh vẫn lạnh, nhưng trái tim của hai kẻ lưu lạc đã bắt đầu tìm thấy hơi ấm của nhau giữa những cơn bão tuyết.

Trần Diệp nhìn nhành hoa đào bắt đầu héo đi dưới sức nóng của mật thất: "Hoa rồi sẽ tàn, nhưng nợ m.á.u thì vĩnh viễn còn đó. A Hi, ta sẽ giữ nhành hoa này lại, để nhắc nhở bản thân rằng trên đời này vẫn có những thứ thanh khiết đáng để ta nhuốm m.á.u đôi tay lần nữa. Nghỉ ngơi đi, vì ngày mai... ta sẽ dạy nàng nhát kiếm đầu tiên có thể g.i.ế.c người từ vách đá cheo leo ấy." Ánh trăng tàn, sương mù lại kéo đến bao phủ đỉnh núi cô tịch.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.