Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 119

Cập nhật lúc: 09/04/2026 10:02

Chương 119: Vị Trà Đắng

Tuyết Vân Phong sau những biến cố kinh hoàng dường như càng chìm sâu vào một sự tĩnh lặng đến tàn khốc. Trên đỉnh núi, gió vẫn rít qua những khe đá, nhưng tiếng cười nói của đệ t.ử hay tiếng kiếm chạm nhau đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự cô tịch bao trùm lấy gian thiền viện nhỏ bé.

Trần Diệp tự giam mình trong tĩnh thất suốt ba ngày qua. Hắn dùng một đạo phù chú bằng m.á.u để phong tỏa lối vào, không ai được phép ra vào, kể cả các trưởng lão tông môn. Bên trong căn phòng nhỏ hẹp, mùi nhang trầm thanh khiết vốn có nay đã bị thay thế bởi một mùi m.á.u tanh nồng nặc không thể xua tan. Mỗi nhịp thở của hắn lúc này đều giống như có hàng ngàn mũi kim châm đ.â.m vào kinh mạch, Ma khí từ lần phản phệ trước vẫn âm ỉ như một loài ký sinh, chực chờ lúc hắn suy yếu nhất để c.ắ.n nuốt nguyên thần.

Bên ngoài cửa đá, Vân Hi đứng đó, bóng dáng gầy gò của nàng đổ dài dưới ánh hoàng hôn nhợt nhạt. Nàng không còn là nữ t.ử rực rỡ, tinh nghịch của ngày xưa. Đôi mắt nàng trũng sâu, làn da nhợt nhạt như sáp, và sâu trong đồng t.ử thỉnh thoảng lại lóe lên một tia hắc ám lạnh lẽo. Nàng biết, sư phụ đang chịu đựng tất cả những điều này là vì nàng. Vì Ma căn của nàng, vì sự bộc phát điên cuồng của nàng dưới chân núi, mà một vị tiên tôn cao ngạo giờ đây phải trốn tránh trong bóng tối để l.i.ế.m láp vết thương.

Nàng muốn làm gì đó. Dù chỉ là một chút thôi.

Vân Hi bắt đầu tìm kiếm trong những cuốn sách cổ về d.ư.ợ.c lý mà Trần Diệp từng dạy nàng. Nàng tìm thấy một phương t.h.u.ố.c cổ truyền gọi là "Tuyết Liên Bình Khí Trà". Đây không phải là linh d.ư.ợ.c cấp cao có thể cải t.ử hoàn sinh, nhưng nó lại có tác dụng kỳ diệu trong việc làm dịu đi sự thô bạo của linh lực bị xáo trộn và xoa dịu những cơn đau từ nội thương kinh mạch.

Nàng dành cả đêm để leo lên vách đá dựng đứng phía sau đỉnh Tuyết Vân, nơi những đóa Tuyết Liên chỉ nở vào lúc lạnh nhất của rạng đông. Đôi bàn tay nàng trần trụi bám vào đá sắc lạnh, m.á.u rỉ ra rồi đóng băng ngay lập tức. Nàng không dùng ma lực, cũng không dùng linh lực để bảo vệ bản thân, vì nàng sợ rằng chỉ cần một chút tạp chất tà ác thấm vào d.ư.ợ.c liệu, trà nàng pha sẽ trở thành t.h.u.ố.c độc đối với hắn.

Khi mặt trời vừa ló rạng, Vân Hi mang về một nắm Tuyết Liên còn đẫm sương giá. Nàng bắt đầu nhóm lửa bằng loại than tùng đen lâu năm, tỉ mỉ đun nước suối từ linh tuyền.

Nàng ngồi đó, đôi mắt chăm chú nhìn vào chiếc ấm đất nhỏ. Nước sôi réo rắt, nàng bắt đầu thả từng vị t.h.u.ố.c vào. Nào là Linh Chi ngàn năm nghiền nát, nào là nhị hoa đào tiên đã phơi sương, và cuối cùng là những cánh Tuyết Liên trắng muốt. Đôi bàn tay nàng bị hơi nước nóng bốc lên làm cho phồng rộp, da thịt đỏ ửng vì tiếp xúc trực tiếp với hơi nóng của lò than, nhưng nàng không hề lùi lại. Nàng dùng tay trần để gạt những mảnh tro bụi bay vào ấm, mặc cho những vết bỏng rát buốt thấu tim.

Mỗi mũi kim của nỗi đau thể xác lúc này đối với nàng lại là một sự an ủi.

"Sư phụ, người vì con mà nát tan kinh mạch. Chút nóng bỏng này, thấm tháp gì so với nỗi đau của người?" Nàng lẩm bẩm, giọt nước mắt rơi xuống vạt áo bết bụi.

Sau ba canh giờ, trà đã hoàn thành. Màu nước xanh nhạt trong vắt như ngọc bích, tỏa ra một mùi hương thanh tao nhưng mang theo vị đắng nồng đặc trưng của linh d.ư.ợ.c liều cao.

Vân Hi bưng khay trà đến trước cửa tĩnh thất. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự run rẩy trong giọng nói:

"Sư phụ... là đệ t.ử. Đệ t.ử có pha một chút trà linh d.ư.ợ.c... xin sư phụ dùng cho."

Bên trong tĩnh thất vẫn là một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Vân Hi không bỏ đi, nàng cứ quỳ đó, đôi tay bưng khay trà vẫn vững vàng dù vết bỏng đang hành hạ. Nàng biết hắn nghe thấy. Nàng biết hắn vẫn luôn quan sát nàng, dù là trong bóng tối.

Cạch.

Tiếng cửa đá ma sát vào nền đất vang lên khô khốc. Luồng khí lạnh thấu xương tràn ra, khiến Vân Hi rùng mình. Trần Diệp xuất hiện ở ngưỡng cửa. Hắn không còn mặc chiến bào thường ngày, chỉ khoác một chiếc áo lụa trắng đơn sơ. Khuôn mặt hắn không chút huyết sắc, đôi môi vốn nhạt màu nay lại mang một sắc tím tái của người đang bị kịch độc hoặc nội thương trầm trọng hành hạ.

Trần Diệp nhìn xuống nữ t.ử đang quỳ dưới chân mình. Ánh mắt hắn dừng lại ở đôi bàn tay đỏ ửng, phồng rộp đang bưng khay trà. Một tia xót xa cực hạn lóe lên trong mắt hắn, nhưng nhanh ch.óng bị thay thế bởi sự lạnh lùng tàn nhẫn thường thấy.

"Ngươi lại làm những việc vô ích này." Giọng hắn khàn đặc, mỗi câu nói dường như đều kéo theo một cơn ho khan bị kìm nén.

"Sư phụ, xin người... chỉ một chén thôi." Vân Hi ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt cầu xin khẩn thiết hơn bao giờ hết. "Con đã hái Tuyết Liên ở vách đá sau núi, con đã canh lửa suốt một đêm. Xin người đừng từ chối."

Trần Diệp nhìn tách trà bốc khói, rồi lại nhìn nàng. Hắn biết rõ tính cách của nàng. Nếu hắn không nhận, nàng sẽ quỳ ở đây cho đến khi gục ngã mới thôi. Hắn chậm rãi vươn tay, đón lấy tách trà từ tay nàng.

Ngón tay hắn vô tình chạm vào những vết bỏng trên tay Vân Hi. Nàng khẽ rụt lại vì đau, nhưng rồi lập tức cố định vị trí để không làm đổ trà. Trần Diệp cảm nhận được sự run rẩy ấy, lòng hắn như bị ai đó bóp nghẹt.

Hắn bước vào trong, ra hiệu cho nàng đi theo.

Trong tĩnh thất, chỉ có một chiếc bàn đá đơn sơ và một tấm bồ đoàn. Trần Diệp ngồi xuống, đặt tách trà lên bàn. Hắn không uống ngay, mà nhìn chằm chằm vào màu nước trà xanh ngắt ấy.

"Vân Hi, ngươi có biết tại sao ta lại ép ngươi thề không động tình không?"

Hắn đột ngột hỏi, giọng điệu mang theo sự mệt mỏi thấu xương.

Vân Hi đứng nép vào một góc, cúi đầu đáp: "Sư phụ nói... động tình sinh chấp niệm, chấp niệm sinh ma chướng."

"Phải." Trần Diệp cầm tách trà lên, đưa lên môi. "Ma căn trong người ngươi nhạy cảm với cảm xúc hơn bất cứ thứ gì. Một chút yêu, một chút hận, một chút quan tâm... đều là dưỡng chất để nó lớn mạnh. Ngươi pha trà cho ta, lòng ngươi mang theo sự lo lắng, sự áy náy... tất cả những thứ đó đều đang nuôi dưỡng con quỷ trong người ngươi."

Hắn nhấp một ngụm trà.

Vị đắng chát ngay lập tức tấn công mọi giác quan. Nó đắng đến mức khiến lưỡi hắn tê dại, đắng đến mức làm cổ họng hắn nghẹn đắng. Linh d.ư.ợ.c thấm vào lòng, bắt đầu đối chọi với luồng Ma khí đang hoành hành, gây ra một cơn đau nhức nhối như xé rách l.ồ.ng n.g.ự.c.

Trần Diệp nhắm mắt lại, cố gắng nuốt xuống ngụm trà thứ hai.

"Đắng lắm phải không sư phụ?" Vân Hi khẽ bước lại gần, bàn tay nàng vô thức định đưa ra để vỗ lưng cho hắn khi thấy hắn ho, nhưng nàng lập tức rụt lại khi nhớ đến lời thề.

Trần Diệp mở mắt, nhìn nàng bằng ánh mắt sâu thẳm, chứa đựng cả một bầu trời u uất:

"Trà này rất đắng. Nhưng Vân Hi... lòng ta còn đắng hơn gấp vạn lần."

Vân Hi sững sờ. Nàng thấy trong đôi mắt của vị sư phụ vốn luôn bình tĩnh, bất biến như núi băng ấy, nay lại có sóng cuộn biển gầm.

"Người đắng vì điều gì? Vì đệ t.ử không nghe lời sao?"

Trần Diệp cười, một nụ cười nhạt nhẽo và đầy đau đớn. Hắn đặt tách trà xuống, bàn tay hắn siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m để ngăn không cho cơ thể run lên trước cơn đau của nội thương.

"Ta đắng vì ta là sư phụ của ngươi, nhưng lại không thể dạy ngươi cách để sống như một con người bình thường. Ta đắng vì ta phải tự tay bẻ gãy đôi cánh của ngươi, bắt ngươi sống trong sự lạnh lẽo vô cảm này để giữ cho ngươi được sống. Và ta đắng vì..."

Hắn bỏ lửng câu nói. Hắn không thể nói ra rằng, mỗi khi nhìn thấy nàng chịu khổ, mỗi khi nhìn thấy nàng vì hắn mà bị thương, tâm ma trong lòng hắn cũng đang lớn dần lên. Hắn dạy nàng không được động tình, nhưng chính hắn lại là kẻ đang lún sâu vào vũng lầy của tình nghĩa sư đồ quá mức đậm sâu này.

"Vân Hi, trà này sau này đừng pha nữa." Hắn nói, giọng điệu trở nên lạnh lẽo tuyệt tình. "Vị đắng của nó chỉ nhắc nhở ta rằng ta đã thất bại như thế nào trong việc bảo hộ ngươi."

Vân Hi nghe như có tiếng sấm nổ ngang tai. Nàng quỳ sụp xuống, nước mắt rơi lã chã vào tà áo.

"Sư phụ, con chỉ muốn người bớt đau thôi... Con không làm được gì cả, ngay cả một tách trà người cũng không muốn nhận sao?"

Trần Diệp đứng dậy, quay lưng về phía nàng. Ánh mắt hắn nhìn vào bức tường đá lạnh lẽo, nơi hắn đã dùng m.á.u vẽ lên những đạo bùa trấn áp tâm ma cho chính mình.

"Về đi. Chăm sóc vết thương trên tay của ngươi. Đừng để ta thấy những vết sẹo đó, nó chỉ làm ta thêm chán ghét sự yếu đuối của ngươi mà thôi."

Vân Hi nức nở, nàng thu dọn khay trà với đôi bàn tay run rẩy đến mức chén sứ chạm vào nhau kêu lạch cạch. Nàng lùi dần ra khỏi tĩnh thất, bóng dáng nhỏ bé cô liêu biến mất sau cánh cửa đá đang chậm rãi khép lại.

Khi chỉ còn lại một mình, Trần Diệp không nhịn được nữa. Hắn đổ gục xuống bàn đá, một ngụm m.á.u bầm đen kịt phun ra, nhuộm đỏ cả tách trà Tuyết Liên còn dang dở. Màu xanh của trà hòa với màu đỏ của m.á.u, tạo thành một màu sắc quái dị, thê lương đến cùng cực.

Hắn nhìn vệt m.á.u, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi những cánh hoa đào lại bắt đầu rụng rơi theo gió tuyết.

"Vị trà thực sự rất tốt... nhưng tại sao... lại đắng đến nhường này?"

Hắn lẩm bẩm, bàn tay run rẩy vuốt ve vành tách trà mà nàng vừa chạm vào. Trong căn phòng tối tăm ấy, vị tiên tôn của Thanh Vân Tông, người được vạn người kính ngưỡng, lúc này chỉ là một kẻ mang trái tim vụn vỡ, đang phải nếm trải vị đắng của một tình cảm không lối thoát, giữa trách nhiệm tông môn và một mầm mống ma đạo mà hắn không nỡ buông tay.

Tuyết ngoài kia vẫn rơi, che phủ đi những nỗi đau không lời, để lại một vị trà đắng ngắt thấm đẫm cả một kiếp tu hành gian khổ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.