Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 120
Cập nhật lúc: 09/04/2026 10:03
Chương 120: Dao Quang Tiên Cô
Tuyết Vân Phong từ xưa đến nay vốn là cấm địa của Thanh Vân Tông, ngoại trừ Trần Diệp và đồ đệ của hắn, hiếm có ai dám tự tiện đặt chân đến. Thế nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ngàn năm ấy bị phá vỡ bởi tiếng chuông bạc lanh lảnh và một đạo độn quang rực rỡ từ chân trời hạ xuống.
Một nữ t.ử vận tiên y màu tím nhạt, tay cầm phất trần bằng lông chim tuyết, lướt đi trên mặt tuyết mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Nàng ta mang vẻ đẹp thanh cao, thoát tục, đôi mắt phượng khẽ nheo lại khi nhìn thấy những nhành đào rụng lả tả dưới chân núi. Đây chính là Dao Quang tiên cô, thủ tọa của Dao Quang Phong, cũng là người bạn thanh mai trúc mã, cùng Trần Diệp lớn lên dưới sự dạy dỗ của vị sư tôn quá cố.
Vân Hi lúc này đang ở bên ngoài thiền viện, đôi bàn tay vẫn còn quấn băng gạc trắng sau buổi pha trà hôm trước. Nàng nhìn thấy người tới, trong lòng đột ngột dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
Dao Quang dừng bước trước mặt Vân Hi. Nàng ta không vội vào gặp Trần Diệp mà dùng ánh mắt sắc lẹm, dò xét từ đầu đến chân nữ t.ử nhỏ bé trước mặt.
"Ngươi chính là đứa trẻ mang Ma căn mà Trần sư huynh đã bất chấp tất cả để bảo lãnh?" Giọng nói của Dao Quang trong trẻo như suối reo, nhưng lại mang theo cái lạnh thấu xương tủy, không giống cái lạnh tự nhiên của Tuyết Vân Phong mà là cái lạnh của sự chán ghét tột cùng.
Vân Hi cúi đầu hành lễ, giọng nói lễ phép nhưng không mất đi sự kiên định: "Đệ t.ử Vân Hi, bái kiến Dao Quang sư thúc."
Dao Quang cười lạnh một tiếng, tiếng cười mang theo sự khinh miệt rõ rệt. Nàng ta bước quanh Vân Hi một vòng, phất trần khẽ chạm vào vai nàng, khiến Vân Hi cảm thấy như có một luồng linh lực sắc bén như d.a.o găm đang thăm dò kinh mạch mình.
"Đừng gọi ta là sư thúc. Thanh Vân Tông chúng ta danh môn chính phái, không có chỗ cho mầm mống ma đạo như ngươi." Dao Quang dừng lại đối diện với Vân Hi, ánh mắt đầy sát khí. "Ta nghe nói vì ngươi mà sư huynh bị nội thương trầm trọng, ngay cả tu vi cũng bị tổn hại. Một kẻ như ngươi, sống trên đời này chỉ làm vẩn đục thanh danh của huynh ấy."
Vân Hi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đôi bàn tay giấu trong tay áo siết c.h.ặ.t. Nàng biết mình mang tội, nhưng nghe người khác thóa mạ mình trước mặt sư phụ, lòng nàng vẫn đau nhói.
"Sư phụ đối với đệ t.ử có ơn tái sinh. Đệ t.ử nguyện dùng cả đời để đền đáp."
"Đền đáp?" Dao Quang đột ngột tiến sát lại, áp lực từ một tu sĩ bậc thầy khiến Vân Hi lảo đảo lùi lại. "Ngươi lấy cái gì để đền đáp? Ngươi có biết sư huynh và ta vốn có hôn ước từ nhỏ? Nếu không vì sự xuất hiện của một vật chứa ma khí như ngươi, huynh ấy đã sớm cùng ta song tu, đứng trên đỉnh cao của tu chân giới, thay vì phải chôn chân ở cái xó xỉnh lạnh lẽo này để canh chừng một tai họa."
Vân Hi sững sờ. Hôn ước? Sư phụ chưa bao giờ kể với nàng về điều này. Cảm giác chua xót đột ngột dâng lên, lấn át cả nỗi sợ hãi. Nàng nhìn nữ t.ử rạng rỡ trước mặt, cảm thấy mình quả thật giống như một vết nhơ trên tấm lụa trắng tinh khiết của Trần Diệp.
Đúng lúc đó, cửa đá của tĩnh thất chậm rãi mở ra. Trần Diệp bước ra, sắc mặt vẫn nhợt nhạt, nhưng phong thái vẫn lạnh lùng, uy nghiêm như cũ.
"Dao Quang, muội đến đây làm gì?"
Ngay khi nhìn thấy Trần Diệp, vẻ mặt sắc sảo của Dao Quang lập tức tan biến, thay vào đó là một sự dịu dàng và lo lắng chân thành. Nàng ta bỏ qua Vân Hi, chạy nhanh đến bên cạnh Trần Diệp, định vươn tay đỡ lấy hắn nhưng bị hắn khéo léo tránh đi.
"Sư huynh! Huynh nhìn huynh xem, tại sao lại để bản thân ra nông nỗi này?" Dao Quang xót xa nhìn vệt m.á.u nhạt trên vạt áo hắn. "Muội đã mang đến 'Cửu Chuyển Linh Đan' từ Dao Quang Phong. Huynh mau dùng đi."
Trần Diệp nhìn lướt qua Vân Hi đang đứng bất động trong gió tuyết, rồi quay sang Dao Quang, giọng nói bình thản không chút gợn sóng: "Đa tạ muội, nhưng thương thế của ta không cần đến linh đan quý giá như vậy. Muội nên về đi, Tuyết Vân Phong không phải nơi muội nên nán lại lâu."
Dao Quang c.ắ.n môi, ánh mắt nàng ta lại liếc về phía Vân Hi, tràn đầy oán hận: "Huynh vẫn còn che chở cho nó sao? Chưởng môn và các trưởng lão đều đang lo sốt vó. Muội không thể đứng nhìn huynh bị hủy hoại trong tay một con tiểu ma đầu. Sư huynh, nghe muội đi, đưa nó giao cho chấp pháp đường, hoặc để muội tự tay kết liễu nó, trừ hậu họa cho huynh!"
"Dao Quang!" Trần Diệp quát khẽ, một luồng uy áp băng hàn bùng phát, khiến những cánh hoa đào quanh đó vỡ vụn thành bột mịn. "Ta đã nói, nàng là đệ t.ử của ta. Việc của Tuyết Vân Phong, không đến lượt người ngoài can thiệp."
Dao Quang giật mình, đôi mắt phượng lập tức đỏ hoe vì uất ức. Nàng ta và hắn lớn lên bên nhau, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ dùng giọng điệu này để nói với nàng, nhất là lại vì một ngoại nhân.
"Huynh gọi muội là người ngoài? Chúng ta từ nhỏ đã bên nhau, huynh vì một đứa con gái mang Ma căn mà muốn đoạn tuyệt với muội sao?" Nàng ta chỉ tay về phía Vân Hi, giọng nói trở nên sắc nhọn. "Nó là tai họa! Nó sẽ khiến huynh thân bại danh liệt! Huynh nhìn tay nó xem, nó pha trà cho huynh bằng đôi tay dơ bẩn đó, huynh thật sự uống sao?"
Vân Hi run rẩy, nàng nhìn xuống đôi bàn tay quấn băng của mình, cảm thấy mình thật sự nhỏ bé và nhơ nhuốc.
Trần Diệp im lặng hồi lâu. Hắn nhìn Vân Hi, thấy nàng đang run rẩy giữa trời tuyết, thấy đôi mắt nàng tràn đầy sự tổn thương và mặc cảm. Trong lòng hắn dâng lên một nỗi đau không tên, nhưng hắn buộc phải kìm nén.
"Vân Hi, vào trong đi." Trần Diệp ra lệnh, giọng nói không mang theo chút ấm áp nào.
Vân Hi cúi đầu, lẳng lặng bước đi, bóng lưng nàng đổ dài trên mặt tuyết trông vô cùng cô độc.
Khi chỉ còn lại hai người, Dao Quang lại nắm lấy tay áo Trần Diệp, khẩn cầu: "Sư huynh, muội biết huynh nhân từ, nhưng ma tính là thứ không thể cảm hóa. Nếu huynh không nỡ ra tay, cứ để muội làm kẻ ác. Muội sẽ khiến nó biến mất một cách êm thấm, không ai hay biết. Như vậy huynh sẽ được tự do, huynh sẽ lại là Trần Diệp tiên tôn của ngày xưa..."
Trần Diệp chậm rãi gỡ tay nàng ta ra, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm trên đỉnh núi:
"Dao Quang, niệm tình cũ, ta không truy cứu lời nói vừa rồi của muội. Nhưng ta nhắc lại một lần cuối: Bất cứ ai chạm vào nàng, chính là đối đầu với ta. Muốn g.i.ế.c nàng, trước tiên hãy g.i.ế.c c.h.ế.t Trần Diệp này."
Dao Quang bàng hoàng lùi lại, nhìn nam t.ử trước mặt như nhìn một người xa lạ. Nàng ta không hiểu, thật sự không hiểu tại sao một người lý trí và thanh cao như hắn lại có thể vì một "mầm mống ma đạo" mà đ.á.n.h đổi cả mạng sống và danh dự.
"Huynh... huynh điên rồi." Dao Quang nức nở, nước mắt lăn dài trên gương mặt xinh đẹp. "Sư huynh, huynh sẽ phải hối hận. Ma căn đó sẽ nuốt chửng huynh, nó sẽ khiến huynh c.h.ế.t không nhắm mắt!"
Nàng ta quay người, hóa thành một đạo t.ử quang biến mất trong màn mây, để lại một lời nguyền rủa vang vọng giữa không trung.
Trần Diệp đứng lặng giữa gió tuyết. Hắn nhìn về phía căn phòng nơi Vân Hi đang lẩn trốn, l.ồ.ng n.g.ự.c lại một trận đau thắt. Hắn biết Dao Quang nói đúng, hắn biết mình đang đi trên một con đường tự hủy diệt. Nhưng mỗi khi nhìn thấy gương mặt ấy, nhìn thấy sự quan tâm vụng về ấy, hắn lại không thể nhẫn tâm.
Hắn đưa tay lên, hứng lấy một cánh hoa đào vừa rơi xuống. Cánh hoa mỏng manh, yếu ớt, giống như mạng sống của nàng trong thế giới tu chân đầy tàn khốc này.
"Hối hận sao?"
Hắn lẩm bẩm, rồi khẽ ho ra một ngụm m.á.u đỏ tươi ngay trên cánh hoa hồng nhạt.
Bên trong phòng, Vân Hi tựa lưng vào cửa đá, nước mắt chảy tràn qua kẽ tay. Nàng nghe thấy tất cả. Nàng nghe thấy sự bảo vệ tuyệt đối của sư phụ, và cũng nghe thấy sự căm ghét tột cùng của thế giới bên ngoài dành cho mình.
"Sư phụ... nếu con thực sự là tai họa của người... vậy con nên đi đâu đây?"
Trong bóng tối của căn phòng, hắc khí lại bắt đầu vặn vẹo quanh người nàng, dường như đang thì thầm những lời dụ dỗ ác độc: Hãy g.i.ế.c tất cả... hãy khiến tất cả những kẻ ngăn cản ngươi phải biến mất... chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ được người ngươi yêu...
Vân Hi ôm c.h.ặ.t lấy đầu, cố gắng xua đi tiếng nói ấy, nhưng vết nứt trong tâm trí nàng đã bắt đầu lan rộng, sâu sắc và đen tối hơn bao giờ hết dưới sự xuất hiện của Dao Quang và những sự thật đau lòng vừa hé lộ. Cuộc chiến giữa Đạo và Ma, giữa tình cảm và trách nhiệm, giờ đây mới thực sự bắt đầu bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.
