Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 121

Cập nhật lúc: 09/04/2026 10:03

Chương 121: Sự Ghen Tị

Dưới chân vách đá phía sau Tuyết Vân Phong, nơi những bông Tuyết Liên cuối mùa còn đang cố bám trụ giữa làn sương giá, không khí bỗng chốc đông đặc lại bởi sự hiện diện của hai nữ t.ử. Dao Quang Tiên Cô đứng đó, tà áo tím nhạt bay phấp phới trong gió, vẻ mặt thanh cao thoát tục thường ngày nay đã bị thay thế bằng một sự hằn học và ghen tị không thèm che giấu.

Vân Hi đang lúi cúi hái những lá t.h.u.ố.c xanh biếc, đôi bàn tay quấn băng trắng toát trông thật lạc lõng giữa khung cảnh tiên gia này. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng giật mình quay lại, nhìn thấy Dao Quang đang nhìn mình với ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một sinh vật bẩn thỉu.

"Vẫn còn tâm trí để hái t.h.u.ố.c sao?" Dao Quang lên tiếng, giọng nói mỉa mai vang vọng giữa vách đá. "Ngươi tưởng rằng chút thảo d.ư.ợ.c rẻ tiền này có thể bù đắp được tu vi trăm năm mà sư huynh đã đổ xuống vực thẳm vì ngươi?"

Vân Hi đứng dậy, cúi đầu thấp xuống, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh: "Đệ t.ử không dám nghĩ như vậy. Chỉ là muốn làm chút gì đó để sư phụ vơi bớt đau đớn..."

"Sư phụ?" Dao Quang bật cười, tiếng cười lanh lảnh nhưng chứa đầy sự cay độc. "Ngươi có tư cách gì mà gọi huynh ấy hai chữ đó? Ngươi nghĩ mình là đồ đệ của huynh ấy thật sao? Đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa, Vân Hi ạ."

Dao Quang bước tới từng bước chậm rãi, mỗi bước chân của nàng ta như giẫm lên trái tim đang run rẩy của Vân Hi. Nàng ta giơ tay, dùng cán phất trần nâng cằm Vân Hi lên, ép nàng phải đối diện với sự thật phũ phàng trong đôi mắt phượng đầy oán hận ấy.

"Ngươi chỉ là một cái vật chứa ma tính không hơn không kém. Một cái bình gốm xấu xí được sư huynh dùng linh lực bao bọc để ngăn chặn thứ mùi hôi thối bên trong không tỏa ra ngoài. Ngươi tưởng huynh ấy thương xót ngươi? Không, huynh ấy chỉ đang gánh vác trách nhiệm đối với tông môn, đang cố sửa chữa một sai lầm mà lẽ ra huynh ấy nên tiêu hủy ngay từ đầu."

Từng chữ "vật chứa ma tính" như những nhát d.a.o đ.â.m xuyên qua lớp phòng vệ mỏng manh cuối cùng của Vân Hi. Nàng cảm thấy m.á.u trong người mình dường như đông cứng lại. Những gì nàng hằng tin tưởng, sự quan tâm của sư phụ, những buổi chiều hắn dạy nàng viết chữ, những lần hắn âm thầm đứng sau lưng bảo hộ nàng... tất cả đều chỉ là vì trách nhiệm sao?

"Không... không phải như vậy..." Vân Hi thầm thì, giọng nàng lạc đi giữa tiếng gió.

"Tại sao lại không?" Dao Quang áp sát lại, hơi thở mang theo mùi hương của linh d.ư.ợ.c cao quý nhưng lời nói lại đầy tà tâm. "Ngươi nhìn lại mình đi. Thân phận thấp kém, lai lịch không rõ ràng, lại mang trong mình thứ tà vật mà cả tu chân giới đều muốn diệt trừ. Ngươi là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời hoàn hảo của Trần Diệp. Vì ngươi, huynh ấy từ một vị tiên tôn không tì vết trở thành kẻ bị thiên hạ dị nghị. Vì ngươi, huynh ấy phải từ bỏ hôn ước với ta, từ bỏ tiền đồ rạng rỡ để giam mình ở cái đỉnh núi lạnh lẽo này."

Dao Quang nhìn vào đôi bàn tay quấn băng của Vân Hi, ánh mắt đầy sự khinh bỉ:

"Đôi bàn tay này, dù có quấn bao nhiêu băng gạc, dù có pha bao nhiêu chén trà, cũng không bao giờ xóa sạch được mùi m.á.u tanh của Ma tộc. Ngươi càng ở gần huynh ấy, Ma khí của ngươi càng ăn mòn huynh ấy. Ngươi nói xem, ngươi là đệ t.ử, hay ngươi là kẻ sát nhân đang từ từ bóp c.h.ế.t sư phụ mình?"

Vân Hi lảo đảo lùi lại, khay t.h.u.ố.c trên tay rơi xuống tuyết, những lá t.h.u.ố.c xanh tươi vương vãi khắp nơi, bị gió tuyết nhanh ch.óng vùi lấp. Nàng nhìn xuống đôi tay mình, dường như trong khoảnh khắc ấy, nàng thực sự nhìn thấy những luồng hắc khí đen ngòm đang uốn lượn dưới lớp băng trắng.

"Địa vị của ngươi ở Tuyết Vân Phong này, vốn dĩ còn chẳng bằng một con linh thú bảo vệ sơn môn." Dao Quang tiếp tục xát muối vào vết thương. "Linh thú ít ra còn có ích, còn ngươi chỉ biết hút m.á.u, hút tu vi của huynh ấy để tồn tại. Ngươi là ký sinh trùng, là nỗi nhục nhã mà sư huynh phải gánh vác vì lòng nhân từ mù quáng."

"Đủ rồi..." Vân Hi nghẹn ngào, nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được mà trào ra.

"Đủ? Chưa đâu." Dao Quang cười nhạt, ánh mắt nàng ta chợt hiện lên một sự ghen tị điên cuồng. "Ta và huynh ấy là thanh mai trúc mã, là đôi lứa xứng đôi được cả tông môn chúc phúc. Nếu không có ngươi xuất hiện, lúc này chúng ta đã là đạo lữ, cùng nhau phi thăng. Chính sự tồn tại của cái 'vật chứa' rẻ tiền như ngươi đã phá hỏng tất cả. Ngươi có biết mỗi khi nhìn thấy ngươi, ta lại cảm thấy buồn nôn không?"

Dao Quang đột ngột vung phất trần, một luồng kình lực đ.á.n.h vào vai Vân Hi khiến nàng ngã nhào xuống mặt tuyết lạnh ngắt.

"Hãy nhìn rõ vị trí của mình đi, đồ vật chứa ma tính ạ. Ngươi không có quyền được yêu, không có quyền được hận, và càng không có quyền được đứng cạnh Trần Diệp. Một ngày nào đó, khi sư huynh không còn kiên nhẫn nữa, chính tay huynh ấy sẽ đập vỡ cái bình chứa là ngươi để giải thoát cho bản thân. Đến lúc đó, ngươi sẽ hiểu thế nào là sự thật tàn khốc."

Nói xong, Dao Quang hừ lạnh một tiếng, hóa thành một luồng ánh sáng tím bay v.út lên trời cao, để lại mình Vân Hi cô độc giữa vách đá hoang vu.

Vân Hi quỳ trên tuyết, đôi tay run rẩy bấu c.h.ặ.t vào lớp băng lạnh giá. Nỗi đau từ cú đ.á.n.h của Dao Quang không thấm tháp gì so với sự sụp đổ trong tâm hồn nàng. "Vật chứa"... hai chữ đó lặp đi lặp lại trong đầu nàng như một lời nguyền.

Nàng nhận ra bấy lâu nay mình đã quá ngây thơ. Nàng cứ ngỡ mình là một con người, có tình cảm, có lòng tự trọng. Nhưng hóa ra trong mắt mọi người, và có lẽ là cả trong mắt sư phụ, nàng chỉ là một cái l.ồ.ng giam cầm quỷ dữ. Sự tồn tại của nàng là cái giá mà sư phụ phải trả cho một sai lầm trong quá khứ.

"Hóa ra... mình thấp kém đến thế sao?"

Nàng lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên trống rỗng. Ma căn sâu trong đan điền dường như cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng này, nó bắt đầu rục rịch, tỏa ra những luồng hơi ấm giả tạo để an ủi nàng.

Vân Hi không chống cự nữa. Nàng mặc kệ hắc khí len lỏi vào tâm trí. Nếu nàng chỉ là một vật chứa, vậy thì tại sao nàng phải cố gắng giữ cho cái vật chứa đó sạch sẽ? Nếu nàng là vết nhơ của người, vậy thì tại sao nàng không biến mất hẳn đi?

Nàng đứng dậy, lờ đờ đi về phía thiền viện. Mỗi bước chân của nàng giờ đây nặng nề như đeo chì. Khi đi ngang qua gốc đào già, nàng nhìn thấy bóng dáng Trần Diệp đang đứng khoanh tay nhìn về phía chân trời. Ánh hoàng hôn phủ lên người hắn một lớp hào quang rực rỡ, khiến hắn trông càng thêm xa vời, càng thêm thoát tục.

Nàng định gọi hắn, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Nàng chợt nhận thấy khoảng cách giữa mình và hắn không chỉ là vài trượng, mà là cả một vực thẳm sâu không thấy đáy giữa tiên và ma, giữa người thanh cao và kẻ thấp hèn.

Trần Diệp quay đầu lại, nhìn thấy nàng đang đứng ngẩn ngơ với bộ dạng thê t.h.ả.m, vết thương trên vai vẫn còn rỉ m.á.u. Hắn nhíu mày, định bước tới nhưng Vân Hi đã vội vàng cúi đầu, lùi lại một bước chân.

"Đệ t.ử... xin cáo lui."

Nàng không đợi hắn trả lời, vội vàng quay người chạy trốn vào căn phòng tối tăm của mình.

Trần Diệp đứng lặng tại chỗ, bàn tay đang đưa ra lơ lửng giữa không trung. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt nàng – không còn sự ngưỡng mộ hay ỷ lại, mà là một sự mặc cảm và xa cách đến tột cùng. Hắn nhìn theo bóng dáng gầy gò ấy, lòng thầm thở dài. Hắn biết Dao Quang đã đến, và hắn cũng biết sự thật về "vật chứa" sẽ sớm muộn gì cũng bị xé toạc.

Gió tuyết lại nổi lên, thổi bay những lá t.h.u.ố.c xanh biếc còn sót lại trên vách đá. Trong bóng tối của tĩnh thất, Vân Hi ngồi bó gối, đôi mắt đỏ rực nhìn vào hư vô. Lời nói của Dao Quang như một hạt giống độc, đang bắt đầu nảy mầm và ăn mòn chút lý trí cuối cùng của nàng về một đạo tâm thanh khiết. Nàng bắt đầu nhận ra, trong cái thế giới tu tiên rộng lớn này, chưa bao giờ có một chỗ đứng thực sự dành cho một "vật chứa" như nàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.