Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 4

Cập nhật lúc: 05/04/2026 10:01

Trận tuyết lớn đầu mùa cuối cùng cũng ngừng rơi, để lại một màn sương mờ ảo bao phủ lấy những hành lang dài hun hút của Phủ Định Nam. Nắng sớm yếu ớt hắt lên những cành mai trơ trọi, không đủ làm tan cái lạnh căm căm nhưng lại khiến lớp tuyết đọng trên mái ngói lấp lánh như bạc vụn.

Trong gian phòng ấm áp của tiểu Quận chúa, Vân Hi đang ngồi nhìn chăm chằm vào hũ sành nhỏ đặt trên bàn. Đó là hũ bánh quế mật ong mà nàng vừa lén nhũ mẫu lấy từ ngự bếp. Những chiếc bánh nhỏ xinh, vàng ruộm, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào của hoa quế và nắng hanh. Nàng khẽ mỉm cười, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ tinh nghịch. Nàng không quên bóng dáng gầy gò, run rẩy của thiếu niên trong trận tuyết hôm qua.

"Trường An... chắc chắn chàng đang rất đói." – Nàng thì thầm, bàn tay nhỏ nhắn vuốt nhẹ vết bớt hoa đào trên cổ tay, cảm nhận một sự thôi thúc kỳ lạ từ sâu trong linh hồn.

Vân Hi khéo léo né tránh sự giám sát của đám cung nữ, luồn lách qua những dãy hành lang khuất nẻo để đi về phía sân sau – nơi chỉ dành cho những kẻ hạ đẳng nhất.

Tại góc khuất sau chuồng ngựa, Trường An đang ngồi trên một khúc gỗ mục. Hắn vừa kết thúc công việc xách nước từ giếng lạnh, đôi bàn tay gầy gộc đỏ ửng vì nước đá, những ngón tay tê dại đến mức không còn cảm giác. Hắn cúi đầu nhìn xuống chiếc khăn tay thêu hoa đào mà Vân Hi đã dùng để lau mặt cho hắn hôm qua. Hắn không nỡ giặt nó, vì trên đó vẫn còn vương lại một chút mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết của nàng – thứ mùi hương duy nhất khiến hắn cảm thấy mình còn là một con người, chứ không phải một con vật mang danh "nghịch t.ử".

"Chàng lại ngồi đây một mình sao?"

Tiếng nói thanh thoát như tiếng chuông bạc vang lên khiến Trường An giật mình. Hắn vội vàng giấu chiếc khăn tay vào trong lớp áo rách, đứng bật dậy, cúi đầu thấp xuống.

"Tham kiến... Quận chúa."

Vân Hi bước tới, tà váy trắng lướt trên lớp tuyết mỏng. Nàng cau mày khi nhìn thấy bộ quần áo mỏng manh của hắn giữa tiết trời này: "Ta đã bảo chàng gọi ta là Vân Hi. Chàng lại quên rồi sao?"

Trường An im lặng, đôi mắt đen thẫm nhìn xuống mũi hài thêu chỉ bạc của nàng. Khoảng cách giữa một kẻ là trời, một người là đất, hắn làm sao dám quên?

Vân Hi không giận, nàng đặt hũ bánh quế lên khúc gỗ mục, rồi nhẹ nhàng mở nắp. Mùi thơm ngào ngạt lập tức xua tan cái lạnh giá xung quanh. Nàng nhón một chiếc bánh, đưa đến tận môi Trường An: "Ăn đi. Đây là bánh quế mật ong ngon nhất phủ đấy. Ta đã phải lén lút lắm mới mang ra đây được cho chàng."

Trường An khựng lại. Hắn nhìn chiếc bánh nhỏ xinh, rồi nhìn vào đôi mắt chân thành của nàng. Trong mười năm sống kiếp nô bần, thức ăn của hắn chỉ là cơm thừa canh cặn, là những miếng bánh bao mốc meo bị vứt bỏ. Chưa bao giờ có ai đưa cho hắn một thứ quý giá và thơm tho đến thế.

"Tiểu nhân... không dám." – Hắn lùi lại một bước, giọng nói khàn đục vì lạnh.

Vân Hi dẩu môi, ra vẻ giận dỗi: "Chàng không ăn, tức là coi thường tấm lòng của ta. Ta đã phải trốn nhũ mẫu, chạy quãng đường dài đến đây, chân cũng mỏi rồi..."

Nhìn thấy vẻ phụng phịu của nàng, Trường An luống cuống. Hắn không sợ đòn roi, không sợ cái lạnh, nhưng hắn lại sợ nhìn thấy nàng buồn. Cuối cùng, hắn đưa bàn tay lấm lem của mình ra, run rẩy nhận lấy chiếc bánh. Khi miếng bánh quế tan trong miệng, vị ngọt lịm của mật ong và hương thơm nồng nàn của hoa quế lan tỏa, Trường An cảm thấy một luồng hơi ấm lạ lùng chạy dọc theo sống lưng, sưởi ấm cả trái tim đang dần đóng băng của mình.

Đây không chỉ là vị ngọt của bánh, mà là vị ngọt của sự quan tâm – thứ xa xỉ nhất mà hắn từng được nhận trong cuộc đời phàm nhân này.

Sau khi thấy Trường An đã ăn hết vài chiếc bánh, Vân Hi hài lòng đậy nắp hũ lại. Nàng nhìn về phía dãy tường đá cũ kỹ phía sau vương phủ, nơi có một gốc cây khô khốc, khẳng khiu đứng cô độc giữa trời đông.

"Trường An, chàng có thấy gốc cây kia không?" – Vân Hi chỉ tay về phía gốc cây.

Trường An nhìn theo. Đó là một gốc đào già đã c.h.ế.t từ lâu, thân cây xù xì, đen kịt, không một mầm xanh, nằm ở góc vườn hẻo lánh mà ngay cả gia nhân cũng chẳng buồn lai vãng.

"Đó là gốc đào khô. Nhũ mẫu bảo nó đã c.h.ế.t mười năm rồi, từ cái đêm mà... mà chúng ta chào đời." – Vân Hi hạ thấp giọng, đôi mắt phảng phất một nỗi buồn xa xăm. – "Nhưng ta lại cảm thấy nó vẫn còn sống. Đêm nào ta cũng nghe thấy tiếng nó thì thầm, dường như nó đang chờ đợi một thứ gì đó để đ.â.m chồi nảy lộc."

Nàng dắt tay Trường An đi về phía gốc cây. Lần đầu tiên, đôi bàn tay chai sạn của thiếu niên nghịch t.ử được bao bọc bởi sự mềm mại, ấm áp của tiểu Quận chúa. Hắn không rút tay lại, chỉ im lặng bước theo nàng, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình đang rộn ràng một cách lạ thường.

"Đây là bí mật của riêng hai chúng ta nhé?" – Vân Hi quay lại nhìn hắn, ánh nắng chiếu rọi vào gương mặt thanh tú của nàng, khiến nàng trông giống như một vị tiên nhi hạ phàm. – "Ta đã hứa với gốc đào này, rằng một ngày nào đó, ta sẽ khiến nó nở hoa trở lại. Chàng có muốn cùng ta thực hiện lời hứa đó không?"

Trường An nhìn vào gốc cây khô khốc, rồi lại nhìn vào đóa hoa đào rực rỡ trước mặt mình. Hắn biết, một gốc cây đã c.h.ế.t mười năm làm sao có thể nở hoa? Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Vân Hi, hắn bỗng chốc muốn tin vào những điều không thể.

"Nếu Quận chúa... nếu Vân Hi muốn, Trường An sẽ bảo vệ gốc cây này cho người." – Hắn nói, giọng điệu mang theo một sự cam kết trầm mặc của một vị chiến thần.

Vân Hi cười rạng rỡ, nàng đưa ngón tay út ra: "Ngoắc tay đi! Đây là lời hứa của đôi ta. Dù thế gian có tàn khốc đến đâu, dù mọi người có nói gì, chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ bí mật này. Cho đến ngày hoa đào nở rộ khắp vương phủ."

Trường An ngập ngừng một chút, rồi cũng đưa ngón tay út đầy vết chai của mình ra, móc c.h.ặ.t vào ngón tay thanh mảnh của nàng. Giữa tiết trời đông giá rét, dưới gốc cây khô đã c.h.ế.t mười năm, một lời hứa nghịch thiên đã được định hình.

Ở phía xa, trên tầng lầu cao nhất của phủ Định Nam, Yên Tề đứng lặng lẽ sau bức màn gấm. Hắn nhìn xuống sân sau, nơi tiểu Quận chúa và đứa trẻ phản tướng đang đứng bên gốc đào khô. Đôi mắt hắn híp lại, một tia sáng nguy hiểm lóe lên.

"Lời hứa sao? Thật nực cười." – Hắn thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như băng. – "Thiên đạo đã định gốc đào kia phải c.h.ế.t, giống như định mệnh của hai người phải là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau. Vân Hi, nàng càng dành tình cảm cho hắn, thì sự trừng phạt của Thiên đạo sẽ càng tàn khốc hơn mà thôi."

Hắn phất tay, một luồng hắc khí vô hình từ đầu ngón tay hắn bay ra, tan biến vào trong gió bão, hướng về phía cung đình – nơi những âm mưu mới đang được dọn sẵn để chia cắt đôi tiên lữ.

Trường An đứng một mình bên gốc đào khô khi Vân Hi đã rời đi. Hắn khẽ chạm tay vào thân cây xù xì, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn dường như cảm nhận được một luồng linh lực yếu ớt run rẩy dưới lớp vỏ cây già cỗi. Hắn không biết rằng, lời hứa với Vân Hi hôm nay không chỉ là lời hứa bảo vệ một gốc cây, mà là lời thề sẽ dùng cả mạng sống của mình để giữ gìn nụ cười của nàng trước sóng gió vạn biến của triều đình và sự vô tình của Thiên đạo. Một hạt mầm hy vọng đã được gieo xuống bùn đen, chờ ngày bùng nổ để nhuộm đỏ cả Kinh Thành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.