Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 5
Cập nhật lúc: 05/04/2026 10:01
Thời gian tại Phủ Định Nam trôi đi tựa như dòng nước lững lờ của con suối Linh Tuyền năm nào trên Thiên giới. Mười năm thấm thoắt, những cánh hoa đào đã nở rồi tàn mười lần trên những mái hiên rêu phong. Kinh Thành vẫn vậy, vẫn hào nhoáng và đầy rẫy những âm mưu ẩn hiện sau lớp màn nhung, nhưng bên trong bức tường đá của vương phủ, có hai sinh mệnh đã lặng lẽ trưởng thành, quấn quýt lấy nhau như đôi chim liền cánh giữa bão giông.
Vân Hi nay đã là một thiếu nữ mười bảy tuổi, mang vẻ đẹp làm chấn động cả Kinh thành. Nàng không rực rỡ như hoa mẫu đơn, mà thanh khiết, thoát tục như một nhành mai trắng giữa tuyết. Đôi mắt trong veo ngày nào giờ đây đã mang thêm nét thâm trầm, sâu sắc của một vị quận chúa thông tuệ. Nàng vẫn thích vận bạch y, tà váy lụa trắng thêu chỉ bạc mỗi khi lướt đi trên hành lang đều mang theo mùi hương thanh tao của hoa đào.
Còn Trường An, thiếu niên mười tuổi gầy gò năm xưa, nay đã là một thanh niên hai mươi tuổi với thân hình cao lớn, gân guốc. Mười năm lao dịch, bổ củi, xách nước đã đúc nên một cơ thể rắn rỏi như thép nguội. Gương mặt hắn góc cạnh, lạnh lùng, đôi mắt đen thẫm lúc nào cũng u uất, khiến người đối diện phải rùng mình nể sợ. Hắn vẫn mang danh "con trai phản tướng", vẫn là kẻ nô bần thấp kém nhất trong phủ, nhưng trong mắt mọi người, hắn đã trở thành một con sói lầm lì, kẻ chỉ cúi đầu trước một người duy nhất.
Buổi chiều cuối thu, nắng nhạt nhòa đổ bóng xuống sân sau vương phủ. Vân Hi ngồi bên bàn đá dưới gốc đào già – gốc cây mà nàng và hắn từng ngoắc tay hứa bảo vệ mười năm trước. Trên bàn bày sẵn nghiên mực và những tờ giấy xuyến chỉ trắng ngần.
"Trường An, lại đây." – Vân Hi nhẹ nhàng gọi.
Từ trong bóng tối của gian buồng cũ kỹ, Trường An bước ra. Hắn mặc bộ y phục thô sơ màu xám, đôi bàn tay đầy vết chai sạn nhưng sạch sẽ. Hắn lẳng lặng đứng bên cạnh nàng, bóng dáng cao lớn của hắn bao trùm lấy bóng hình mảnh mai của Vân Hi, tạo thành một sự bảo bọc thầm lặng.
"Hôm nay ta dạy chàng chữ 'Bình'. Trong 'Trường An Bình Lạc'." – Vân Hi cầm b.út lông, nắn nót viết từng nét.
Trường An nhìn xuống mặt giấy, rồi nhìn vào bàn tay trắng ngần của nàng. Hắn cầm lấy b.út, cử động vụng về nhưng cực kỳ nghiêm túc. Với một kẻ mang thân phận nô bần, việc học chữ là một điều cấm kỵ, nhưng Vân Hi đã bất chấp sự phản đối của nhũ mẫu để dạy hắn suốt mười năm qua. Nàng muốn hắn không chỉ có sức mạnh, mà còn phải có trí tuệ để đối đầu với Thiên đạo.
"Chữ viết của chàng... vẫn còn cứng quá. Phải mềm mại hơn một chút, như gió thổi qua cánh hoa vậy." – Vân Hi vừa nói vừa tự nhiên nắm lấy bàn tay Trường An để chỉnh lại nét b.út.
Trường An khựng lại, hơi thở hắn bỗng chốc trở nên dồn dập. Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền qua lớp da thịt, sưởi ấm cả những góc tối tăm nhất trong lòng hắn. Suốt mười năm, đây là sự tiếp xúc mà hắn khao khát nhất, nhưng cũng là thứ hắn sợ hãi nhất. Hắn sợ mình là bùn nhơ làm bẩn đóa hoa sen thanh khiết này.
"Quận chúa... người không nên..." – Trường An khàn giọng, định rút tay lại.
Vân Hi ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt nàng kiên định và chứa chan tình cảm: "Ta đã bảo chàng gọi là Vân Hi. Mười năm rồi, chàng vẫn muốn dùng lễ tiết đó để ngăn cách đôi ta sao?"
Trường An im lặng, đôi môi mím c.h.ặ.t. Hắn cúi đầu, để mặc nàng dẫn dắt bàn tay mình viết hết chữ "Bình". Hắn biết, tên hắn là Trường An, là bình an lâu dài, nhưng bình an ấy chỉ tồn tại khi có nàng ở bên.
Khi mặt trời dần khuất sau rặng núi xa, Vân Hi buông b.út, nàng mỉm cười nhìn tác phẩm của hắn: "Tốt lắm. Giờ thì... cho ta xem kiếm pháp của chàng đi."
Trường An gật đầu. Hắn bước ra giữa sân, cầm lấy thanh kiếm gỗ mà hắn tự gọt mười năm trước – thanh kiếm giờ đây đã nhẵn bóng vì mồ hôi và sự luyện tập không ngừng nghỉ.
Vừa chạm vào kiếm, khí chất của Trường An hoàn toàn thay đổi. Sự u uất biến mất, thay vào đó là một luồng sát khí ngút trời, sắc lẹm và đáng sợ của vị Chiến thần Huyền Uyên năm nào. Hắn không được học võ công chính thống của vương phủ, hắn chỉ học lén qua những lần đứng ngoài sân tập nhìn các tướng sĩ, rồi tự mình nghiền ngẫm dưới ánh trăng khuya.
Từng đường kiếm của hắn mạnh mẽ, dứt khoát, mang theo tiếng xé gió "vút v.út". Hắn xoay người, đ.â.m kiếm, gạt ngang, mỗi động tác đều hoàn mỹ đến mức kinh người. Tuyết cuối thu bắt đầu rơi lất phất, hòa cùng những cánh hoa khô rụng xuống, bị luồng kiếm khí của hắn cuốn lên, tạo thành một vòng xoáy hào hùng xung quanh thân hình cường tráng.
Vân Hi ngồi đó, đôi mắt rực sáng niềm tự hào. Nàng nhìn thấy trong mỗi chiêu thức của hắn là sự bảo vệ, là lời hứa mười năm trước chưa bao giờ phai nhạt. Hắn luyện kiếm không phải để lập công danh, không phải để xóa nhòa danh phận phản tướng, mà chỉ để một ngày nào đó, khi giông tố ập đến, hắn có thể đứng chắn trước mặt nàng.
Kết thúc một bài kiếm, Trường An đứng sừng sững giữa sân, mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở hồng hộc. Hắn thu kiếm, quay lại nhìn Vân Hi, ánh mắt đầy vẻ phục tùng.
"Kiếm của chàng... đã đủ sức để c.h.é.m đứt xiềng xích chưa?" – Vân Hi bước tới, lấy chiếc khăn tay thêu hoa đào thấm mồ hôi cho hắn.
Trường An nhìn nàng, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng một sức nặng nghìn cân: "Kiếm của tiểu nhân... chỉ dùng để bảo vệ một người. Nếu trời muốn hại người, tiểu nhân sẽ c.h.é.m cả trời. Nếu đất muốn vùi lấp người, tiểu nhân sẽ san bằng cả đất."
Vân Hi khẽ run lên trước lời khẳng định của hắn. Nàng biết, Thiên đạo đang theo dõi họ, Yên Tề đang theo dõi họ. Mười năm bình yên này chỉ là khoảng lặng trước một trận cuồng phong sẽ làm thay đổi cả vương triều.
"Trường An, chàng hãy nhớ..." – Vân Hi nắm lấy bàn tay đang cầm kiếm của hắn, giọng nàng run rẩy nhưng kiên quyết. – "Dù có chuyện gì xảy ra, dù cả thiên hạ này có quay lưng lại với chàng, thì vẫn luôn có Vân Hi đứng phía sau. Đừng bao giờ quỳ xuống trước bất kỳ ai, trừ khi đó là vì chính bản thân chàng."
Trường An cúi đầu, đặt thanh kiếm gỗ xuống đất, quỳ một chân trước mặt nàng. Đây là lần đầu tiên hắn chủ động quỳ, nhưng không phải vì thân phận nô bần, mà là vì sự trung thành tuyệt đối của một vị chiến thần dành cho người con gái duy nhất hắn yêu.
"Mạng của Trường An là của người. Kiếm của Trường An là vì người. Suốt đời suốt kiếp, không bao giờ thay đổi."
Ở phía xa, trên vọng lâu của phủ Định Nam, Yên Tề đứng lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy. Mười năm qua, hắn đã nhìn thấy sự gắn kết giữa họ ngày càng bền c.h.ặ.t, và điều đó khiến hắn cảm thấy thú vị. Một vị chiến thần bị đày đọa lại đang tìm thấy sức mạnh từ một tình yêu cấm kỵ.
"Mười năm thanh bình đã hết rồi, Vân Hi." – Yên Tề thì thầm, nụ cười trên môi hắn lạnh lẽo như băng giá. – "Ngày mai, thánh chỉ triệu tập thị độc vào cung sẽ tới. Đó sẽ là lúc ta xem thanh kiếm gỗ kia có chịu nổi sự tàn độc của quyền lực thực sự hay không."
Hắn phất tay, một con hắc ưng từ vai hắn bay v.út lên bầu trời, hướng về phía hoàng cung, mang theo tín hiệu cho một cuộc thanh trừng bắt đầu.
Trường An đứng dậy, nhìn theo bóng lưng Vân Hi đang khuất dần sau dãy hành lang. Hắn khẽ chạm vào vết bớt hình lưỡi kiếm trên vai, nơi đang tỏa ra một sự thôi thúc mãnh liệt. Hắn không biết rằng, sáng ngày mai, cánh cổng cung thành Kinh Bắc sẽ mở ra để đón nhận hắn – không phải như một vị khách, mà như một con thú bị dồn vào đường cùng. Nhưng lần này, con thú ấy đã có răng nanh, đã có một lý do để chiến đấu- Lời hứa bảo vệ đóa hoa đào rực rỡ nhất trần gian.
