Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 44
Cập nhật lúc: 05/04/2026 11:02
CHƯƠNG 44.
Đêm nay, Tĩnh Đào Các không còn vắng lặng u uất như mọi khi. Mùi trầm hương thượng hạng lan tỏa khắp gian điện, quyện cùng mùi rượu quế nồng nàn. Những ngọn nến đỏ rực cháy bập bùng, hắt bóng những tấm rèm lụa mỏng manh lên vách tường đá lạnh lẽo. Vân Hi ngồi trước gương đồng, nàng tỉ mỉ kẻ lại đôi chân mày sắc sảo, tô điểm cho đôi môi một sắc đỏ rực rỡ như m.á.u tươi. Nàng không còn là vị Quận chúa thanh cao thoát tục, mà đã hóa thân thành một đóa hoa hồng đen mang đầy gai nhọn.
Yên Tề ngồi trên sập gụ, đôi mắt tà mị không rời khỏi bóng dáng mảnh mai nhưng đầy mê hoặc của nàng. Hắn vốn thích những thứ khó chinh phục, và việc thấy Vân Hi tự tay rũ bỏ quá khứ để phục tùng hắn khiến hắn cảm thấy một sự thỏa mãn điên cuồng.
— Vân Hi, nàng rốt cuộc cũng đã hiểu ra ai mới là kẻ thực sự làm chủ vương triều này. — Yên Tề cười lớn, hắn vẫy tay ra hiệu cho nàng tiến lại gần.
Vân Hi chậm rãi đứng dậy, tà váy lụa đen thêu chỉ vàng lướt trên sàn đá như một làn khói tối tăm. Nàng bước tới, quỳ sụp dưới chân Yên Tề, đôi bàn tay gầy gò đặt nhẹ lên gối hắn.
— Điện hạ... thiếp vốn dĩ chỉ là một nữ nhân yếu đuối. — Giọng nàng dịu dàng nhưng lạnh lẽo như băng giá — Cha thiếp đã mất, thuộc hạ đã tan. Giờ đây thiếp chỉ còn biết nương tựa vào người. Nhưng... thiếp vẫn thấy lo sợ.
— Lo sợ điều gì? — Yên Tề nâng cằm nàng lên, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy tâm kế kia.
— Thiếp sợ... "Đại Thống lĩnh" của người. — Vân Hi thì thầm, hơi thở của nàng phả vào mặt hắn đầy dụ hoặc — Trường An giờ đây quyền nghiêng thiên hạ, nắm giữ toàn bộ Cấm vệ quân. Hắn có thể g.i.ế.c sạch những đại thần trung lập chỉ trong một đêm, liệu có ngày nào đó... hắn sẽ dùng thanh kiếm đẫm m.á.u kia để hướng về phía điện hạ? Hắn bảo vệ thiếp, nhưng thực chất là đang giam lỏng thiếp để uy h.i.ế.p người.
Yên Tề khựng lại, nụ cười trên môi nhạt dần. Hắn vốn dĩ đã nghi kỵ Trường An từ lâu. Việc Trường An quá mạnh mẽ, quá tàn độc đã khiến hắn bắt đầu cảm thấy bất an. Lời nói của Vân Hi như mồi lửa ném vào kho t.h.u.ố.c s.ú.n.g đang trực chờ bùng nổ.
— Nàng nói hắn có ý đồ tạo phản sao? — Yên Tề nheo mắt.
— Thiếp không dám nói bừa. — Vân Hi cúi đầu, che giấu một tia sáng tàn nhẫn trong đáy mắt — Nhưng điện hạ hãy nhìn xem, hắn g.i.ế.c sạch thuộc hạ cũ của phủ Định Nam là để bịt đầu mối, g.i.ế.c đại thần trung lập là để nắm binh quyền. Hắn đứng gác ngoài Tĩnh Đào Các mỗi đêm, không phải để bảo vệ thiếp, mà là để theo dõi nhất cử nhất động của thiếp dành cho người. Nếu người tước đi binh quyền của hắn, hắn chỉ là một con ch.ó rách rưới. Nhưng nếu người để hắn nắm giữ Cấm vệ quân... vương triều Yên thị sẽ mang họ Trần.
Yên Tề siết c.h.ặ.t chén rượu bằng ngọc, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn nhìn ra ngoài cửa điện, nơi bóng dáng hắc y của Trường An vẫn đứng sừng sững như một pho tượng đá trong màn sương muối.
— Ngươi muốn ta làm gì? — Yên Tề khàn giọng hỏi.
Vân Hi ngẩng đầu, nụ cười của nàng rực rỡ nhưng chứa đầy nọc độc:
— Ngày mai là lễ tế trời. Điện hạ hãy ra lệnh cho hắn phải giao lại binh phù Cấm vệ quân để kiểm kê. Nếu hắn giao, nghĩa là hắn vẫn còn sợ người. Nếu hắn không giao... đó chính là lúc người nên ban cái c.h.ế.t cho kẻ phản phúc này. Để thiếp được bình yên, xin điện hạ hãy c.h.ặ.t đứt đôi cánh của con đại bàng đen ấy.
Bên ngoài cổng điện, Trường An đứng đó, hơi lạnh thấu xương của sương đêm không lạnh bằng luồng khí lạnh đang lan tỏa trong linh hồn hắn. Nhờ thính lực của một Ác thần, hắn nghe thấy từng lời, từng chữ của Vân Hi. Hắn nghe thấy nàng dùng chính nhan sắc mà hắn trân quý nhất để đẩy hắn vào bẫy c.h.ế.t.
Vết bớt lưỡi kiếm trên vai hắn rung lên bần bật, hắc khí rỉ ra nhuốm đen cả lớp áo lót đẫm m.á.u. Hắn không hận nàng. Hắn chỉ thấy đau lòng. Hắn đau vì nàng phải hạ mình quyến rũ kẻ thù, đau vì nàng đã thực sự học được cách tàn nhẫn của cung đình.
"Vân Hi... người làm tốt lắm." — Trường An thầm thì trong tâm tưởng, đôi mắt đen đặc nhìn vào hư không — "Người muốn tước binh quyền của ta? Được, ta sẽ giao. Người muốn ta rơi vào bẫy c.h.ế.t? Ta sẽ bước vào. Miễn là điều đó khiến Yên Tề tin rằng người đã hoàn toàn thuộc về hắn, miễn là điều đó cho người cơ hội để kết liễu hắn từ bên trong."
Hắn đứng im, mặc cho gió bấc rít gào qua những vết thương chưa kịp khép miệng trên lưng. Máu nóng chảy dọc sống lưng, nhỏ xuống nền đá kêu lên những tiếng "tí tách" khô khốc. Hắn là đao phủ, là đồ tể, và giờ đây, hắn nguyện làm vật tế thần cho điệu múa của con rắn độc mà hắn đã tự tay nuôi dưỡng từ thù hận.
Trong rặng trúc đen u tối, mưu sĩ Thẩm Huyền lặng lẽ xuất hiện. Đôi mắt bạc của ông phản chiếu ánh nến rực rỡ từ bên trong Tĩnh Đào Các, rồi nhìn sang bóng dáng cô độc của Trường An.
— Nàng ta đã bắt đầu ra tay rồi. — Thẩm Huyền nói, giọng nói phẳng lặng như gương hồ — Trường An, ngươi có biết nếu ngươi giao binh phù, ngươi sẽ không còn lá chắn nào trước cung tên của Yên Tề không? Ma lực của ngươi mạnh, nhưng thân thể phàm trần này không chịu nổi vạn tiễn xuyên tâm đâu.
— Ta biết. — Trường An khàn giọng — Nhưng nếu không làm vậy, Yên Tề sẽ không bao giờ lơ là cảnh giác. Hắn phải thấy ta thất thế, hắn mới dám đưa nàng đến gần ngai vàng của hắn hơn. Thẩm Huyền, hãy chuẩn bị cho lực lượng ngầm. Khi ta bị giam vào ngục tối, đó là lúc quân đội biên thùy của cha nuôi phải áp sát Kinh Thành.
— Ngươi định dùng mạng mình làm mồi nhử cuối cùng sao? — Thẩm Huyền thở dài, hơi thở hóa thành làn khói trắng — Thiên đạo quả thực tàn khốc, bắt một vị Chiến thần phải c.h.ế.t dưới mưu kế của người mình yêu để hoàn thành đại cục.
— Đó là cái giá của sự phản bội mười lăm năm trước. — Trường An đeo lại mặt nạ sắt, tà áo choàng tung bay trong gió — Ta nợ nàng một gia tộc, ta trả nàng bằng một vương triều. Dù ta có phải c.h.ế.t trong sự khinh miệt của nàng, ta cũng cam lòng.
Bên trong điện, tiếng nhạc vẫn vang lên réo rắt. Vân Hi bắt đầu múa. Lần này không phải điệu múa đồ tang, mà là một điệu múa đầy mê hoặc, mỗi vòng xoay của nàng như muốn cuốn lấy linh hồn của Yên Tề. Nàng vừa múa, vừa nhìn ra ngoài cửa, nơi bóng đen của Trường An vẫn đứng đó.
Nàng muốn hắn nhìn thấy. Nàng muốn hắn thấy nàng đang thuộc về kẻ khác, thấy nàng đang dùng chính những gì hắn bảo vệ để tiêu diệt hắn. Mỗi nhịp trống vang lên, hận thù trong lòng nàng lại mạnh thêm một phần. Nàng sẽ không dừng lại cho đến khi thấy hắn bị xích sắt xiềng xích, cho đến khi thấy m.á.u của hắn nhuộm đỏ sàn đá điện Chiêu Hòa.
— Trường An... ngày mai sẽ là ngày tàn của ngươi. — Vân Hi thầm thề trong điệu múa cuối cùng.
Yên Tề cười đắc thắng, hắn không biết rằng mình cũng chỉ là một quân cờ trong ván bài của hai linh hồn đang tự giày xéo nhau. Đêm Tĩnh Đào Các kết thúc trong sự lộng lẫy tàn ác, báo hiệu cho một ngày mai m.á.u chảy thành sông tại lễ tế trời.
Trường An nhìn vào chén rượu đổ tràn trên mặt đất: "Vân Hi, người dùng nhan sắc làm độc d.ư.ợ.c, ta dùng mạng sống làm chén rượu chứa chất độc ấy. Hãy cứ múa đi, hãy cứ tước đi tất cả của ta. Bởi vì khi ta không còn gì cả, đó cũng là lúc ta có thể hoàn toàn hóa ma để gánh vác cả bầu trời sụp đổ cho người." Một cuộc thanh trừng binh quyền sắp bắt đầu, và kẻ đồ tể đang tự nguyện bước lên đoạn đầu đài.
