Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 46

Cập nhật lúc: 05/04/2026 11:03

CHƯƠNG 46.

Mưa đêm ở Kinh Thành rả rích, hơi nước lạnh lẽo len lỏi qua những khe đá hẹp của Đại lao Thiên Nhất – nơi giam giữ những tội đồ nguy hiểm nhất vương triều. Không khí bên trong đặc quánh mùi rỉ sắt, mùi m.á.u khô và vị mặn chát của muối thấm vào vết thương.

Trường An bị xích tứ chi trên một giá gỗ hình chữ thập giữa hầm ngục tối nhất. Những sợi xích hắc hỏa vẫn còn âm ỉ đỏ, mỗi khi hắn cử động, tiếng "xèo xèo" của da thịt bị thiêu cháy lại vang lên ghê rợn. Hơi thở hắn đứt quãng, hắc khí của ma tộc đang điên cuồng đấu tranh với linh lực trấn áp của hoàng gia để chữa lành những lỗ hổng do vạn tiễn để lại trên cơ thể.

Bên ngoài hành lang, tiếng ủng da nện xuống sàn đá vang lên đều đặn. Nhị hoàng t.ử Yên Tề bước vào, tay cầm một dải lụa trắng – thứ vốn dùng để thắt cổ hoặc ban cái c.h.ế.t cho cung phi. Hắn nhìn Trường An bằng đôi mắt tà mị, nụ cười trên môi đầy vẻ giễu cợt.

— Trường An, ngươi vẫn sống dai dẳng như một con quỷ thực thụ. — Yên Tề nâng cằm Trường An lên bằng chuôi kiếm khảm ngọc — Ngươi giao binh phù, ngươi nhận tiễn, ngươi chịu xích... tất cả chỉ để giữ mạng cho Vân Hi. Ngươi nghĩ ta không biết sao?

Trường An không ngẩng đầu, giọng nói khàn đục như từ cõi u minh: — Tiểu nhân... chỉ tuân theo vương pháp. Trắc phi vô tội, người không nên... bị liên lụy.

— Vô tội sao? — Yên Tề cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp hầm ngục lạnh lẽo — Để xem nàng ta trung thành với ta đến mức nào, hay vẫn còn tơ tưởng đến cái mạng rách rưới này của ngươi. Ta đã cho người mở cửa Tĩnh Đào Các, thậm chí "lơ là" cảnh giới mật đạo dẫn ra ngoại thành. Ta đã loan báo rằng ngươi sắp bị xử trảm. Nếu nàng ta yêu ngươi, nàng ta sẽ đến cứu ngươi. Nếu nàng ta muốn g.i.ế.c ngươi, nàng ta cũng sẽ đến. Và dù nàng ta chọn cách nào... đó cũng là lúc ta có lý do để tiễn cả hai xuống địa ngục.

Tại Tĩnh Đào Các, Vân Hi đứng lặng lẽ bên cửa sổ. Đêm nay, một sự im lặng bất thường bao trùm lên cung điện. Đám lính canh thường ngày đứng như tùng bách trước cổng bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một lối đi thênh thang dẫn ra phía sau rặng trúc đen – nơi nàng biết có một mật đạo cũ dẫn ra khỏi hoàng cung.

Trên bàn trang điểm của nàng xuất hiện một mảnh giấy nhỏ, nét chữ thô kệch: "Thống lĩnh Trường An sẽ bị hành hình vào giờ Dần. Mật đạo đã mở. Đi hay ở tùy người."

Vân Hi siết c.h.ặ.t mảnh giấy, trái tim nàng đập loạn nhịp. Nàng hận Trường An, hận hắn đến xương tủy vì đã g.i.ế.c sạch thuộc hạ của nàng, nhưng khi nghe tin hắn sắp c.h.ế.t, một nỗi sợ hãi mơ hồ lại xâm chiếm tâm trí nàng. Nàng muốn thấy hắn c.h.ế.t, nhưng phải là c.h.ế.t dưới tay nàng, sau khi nàng đã bắt hắn phải quỳ xuống xám hối.

Nàng khoác vội chiếc áo choàng đen, lẩn khuất vào màn sương muối của rặng trúc. Nàng không biết rằng, trên các mái điện cao v.út, hàng trăm cung thủ cấm vệ quân của Yên Tề đang nấp sẵn, cung tên đã lên dây, chỉ chờ nàng bước chân vào mật đạo là sẽ "vạn tiễn xuyên tâm" theo đúng cái bẫy "vượt ngục" đã định sẵn.

Trở lại hầm ngục, Trường An bỗng nhiên mở mắt. Bản năng của một vị Chiến thần và hắc khí của Ác thần Huyền Uyên cho hắn cảm nhận được một luồng linh khí quen thuộc đang tiến gần về phía đại lao.

"Vân Hi... đừng đến!" — Hắn gào thét trong tâm tưởng. Hắn biết tính cách của Yên Tề. Việc đại lao dễ dàng đột nhập đêm nay chính là một cái bẫy lộ liễu nhất. Hắn hiểu rằng nếu nàng xuất hiện ở đây, cả hai sẽ bị khép vào tội mưu phản vượt ngục, và Yên Tề sẽ có cớ danh chính ngôn thuận để tiêu diệt sạch phủ Định Nam một lần và mãi mãi.

Yên Tề ngồi trên chiếc ghế bành đặt đối diện Trường An, thong thả rót rượu: — Ngươi nghe thấy không? Tiếng gió rít qua mật đạo... Nàng ta đang tới đấy. Trường An, ngươi hy vọng nàng ta đến cứu ngươi, hay hy vọng nàng ta chạy trốn một mình?

Trường An nghiến răng, m.á.u từ môi rỉ ra nhuốm đỏ cả cằm: — Điện hạ... người thật tàn độc. Người dùng tính mạng của một nữ nhân để thử thách tiểu nhân...

— Ta không thử thách ngươi, ta đang thử thách cái "vương pháp" mà ngươi hằng tôn thờ. — Yên Tề lạnh lùng đáp — Nếu nàng ta bước vào đây, ta sẽ g.i.ế.c nàng ta trước mặt ngươi. Nếu nàng ta chạy trốn, ta sẽ dùng tội danh vượt ngục để dán cáo thị khắp thiên hạ, bắt nàng ta làm nô tì vạn kiếp.

Bỗng nhiên, một bóng đen nhỏ bé xuất hiện ở đầu hành lang. Vân Hi không đi theo mật đạo ra ngoại thành. Nàng đã đến đại lao.

Nàng đứng ngoài chấn song sắt, nhìn thấy Trường An bị xích đầy mình, m.á.u thịt nát bấy dưới hắc hỏa. Nàng trừng mắt nhìn Yên Tề, rồi nhìn Trường An.

— Trường An! — Nàng thét lên, giọng nói lạc đi giữa màn mưa — Ngươi nhìn xem ngươi đã trung thành để đổi lấy cái gì? Một cái giá gỗ và sự sỉ nhục! Ngươi g.i.ế.c cha ta để làm gì? Để giờ đây c.h.ế.t như một con ch.ó sao?

Trường An nhìn thấy nàng, ma lực trong hắn bùng phát một cách điên cuồng. Hắn phải đẩy nàng đi. Hắn phải khiến nàng quay lưng lại, nếu không cái bẫy của Yên Tề sẽ đóng sập xuống.

— Cút đi! — Trường An gầm lên, âm thanh vang động như tiếng thú dữ bị thương — Ta không cần một con yêu nữ phản trắc như ngươi đến đây thương hại! Ngươi có biết vì sao ta g.i.ế.c sạch thuộc hạ của ngươi không? Vì ta khinh bỉ cái vương phủ suy tàn đó! Ta làm tất cả là vì quyền lực, vì ngai vàng của Nhị điện hạ! Ngươi tưởng ta bảo vệ ngươi sao? Không! Ta chỉ giữ ngươi lại để làm con mồi nhử đám phản tặc phương Bắc xuất hiện mà thôi!

Vân Hi sững sờ, nàng lùi lại một bước, tay bấu c.h.ặ.t vào chấn song sắt đến chảy m.á.u. Nàng không tin vào những gì mình vừa nghe, nhưng nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu, đầy sát khí của Trường An, nàng thấy mình như rơi xuống hố băng.

— Ngươi... ngươi nói lại lần nữa xem? — Nàng thì thầm, nước mắt trào ra.

— Ta nói ngươi hãy cút đi! — Trường An dùng hết sức bình sinh, hắc khí bùng nổ làm vỡ tan một sợi xích hắc hỏa, tạo thành một làn sóng xung kích đẩy Vân Hi lùi xa khỏi hành lang — Nhị điện hạ, xin người hãy g.i.ế.c nàng ta ngay đi! Một con đàn bà đã mất hết giá trị lợi dụng, giữ lại chỉ tổ vướng mắt tiểu nhân!

Yên Tề sững sờ trước sự tàn độc của Trường An. Hắn không ngờ đến phút cuối, Trường An vẫn giữ được bộ mặt "Đồ tể" lạnh lùng đến thế. Hắn nhìn Vân Hi đang ngã quỵ dưới đất, lòng nghi kỵ bỗng chốc vơi đi một nửa. Nếu Trường An thực sự yêu nàng, hắn đã không xua đuổi nàng tàn nhẫn như vậy giữa lúc sắp c.h.ế.t.

— Thật là một đôi tiên lữ thú vị. — Yên Tề đứng dậy, cười nhạt — Vân Hi, ngươi thấy chưa? Kẻ mà ngươi định cứu vừa muốn ta g.i.ế.c ngươi đấy. Cấm vệ quân! Đưa Trắc phi về Tĩnh Đào Các, khóa c.h.ặ.t cửa lại. Ngày mai, ta sẽ đích thân giám sát việc hành hình kẻ phản phúc này.

Vân Hi bị lôi đi trong sự tuyệt vọng cùng cực. Nàng không còn hận Trường An theo cách thông thường nữa, nàng cảm thấy một sự ghê tởm tận xương tủy dành cho kẻ đã biến nàng thành một trò cười giữa đại lao. Nàng không biết rằng, ngay khi nàng khuất bóng, Trường An đã gục đầu xuống, những giọt lệ m.á.u lặng lẽ rơi xuống sàn đá nhuốm độc.

Hắn đã thắng. Nàng đã an toàn trở về cung, không bị khép vào tội vượt ngục. Cái bẫy của Yên Tề đã thất bại nhờ vào sự tàn độc giả tạo của hắn.

Mưu sĩ Thẩm Huyền hiện ra từ bóng tối, đôi mắt bạc nhìn Trường An đầy vẻ bi mẫn: — Ngươi đã dùng sự nhục nhã cuối cùng để mua lại mạng sống cho nàng. Trường An, nhát d.a.o lòng này của nàng dành cho ngươi... còn đau hơn cả hắc hỏa đúng không?

— Chỉ cần nàng sống... — Trường An thì thầm, hơi thở chỉ còn là một sợi chỉ mỏng — ...thì dù nàng có hận ta đến vạn kiếp, ta cũng cam lòng. Thẩm Huyền, hãy báo cho cha nuôi... Đêm mai... là lúc... Kinh Thành sẽ nhuốm m.á.u thực sự.

Thiên đạo lạnh lùng nhìn xuống, chứng kiến một vị Chiến thần đã hoàn toàn tan nát linh hồn trong xiềng xích, nhưng sức mạnh của sự hy sinh ấy đang chuẩn bị thổi bùng lên một ngọn lửa có thể thiêu rụi cả vương triều Yên thị trong đêm hành hình sắp tới.

Trường An nhìn vào bóng tối nơi Vân Hi vừa đi khuất: "Vân Hi, người hãy cứ ghê tởm ta, hãy cứ hận ta là kẻ đồ tể không tim. Bởi vì chỉ có sự hận thù đó mới giúp người đứng vững khi ta không còn ở bên cạnh. Đêm mai, ta sẽ dâng cho người món quà cuối cùng: Một vương triều sụp đổ dưới chân người." Một cái bẫy đã qua, nhưng cuộc tàn sát thực sự mới chỉ bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - Chương 46: 46 | MonkeyD