Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 47

Cập nhật lúc: 05/04/2026 11:03

CHƯƠNG 47.

Tuyết đêm Kinh Thành rơi mỗi lúc một dày, những bông tuyết to và nặng trĩu phủ trắng xóa lên những mái cung điện cong v.út, nhưng không thể che lấp được không khí tang thương và sát khí nồng nặc đang bao trùm lấy nội cung. Sau khi bị Trường An xua đuổi tại đại lao, Vân Hi như kẻ mất hồn, nàng lảo đảo bước đi giữa màn sương muối, trái tim vỡ vụn thành ngàn mảnh.

Nhưng Yên Tề không để nàng yên. Hắn đứng trên lầu cao của điện Chiêu Hòa, đôi mắt tà mị dõi theo bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy dưới tuyết. Hắn chưa hoàn toàn tin vào sự đoạn tuyệt của Trường An. Hắn cần một minh chứng cuối cùng – một minh chứng bằng m.á.u của chính Vân Hi, được đổ xuống bởi chính bàn tay của kẻ "Đồ tể".

— Trường An! — Yên Tề ra lệnh, giọng nói lạnh lùng vang vọng giữa màn đêm — Ngươi nói nàng ta đã mất hết giá trị? Vậy thì hôm nay, khi nàng ta đang tìm cách đào tẩu khỏi Tĩnh Đào Các, ngươi hãy đích thân thi hành vương pháp. Ta không cần nàng ta c.h.ế.t ngay, nhưng ta cần thấy nàng ta không còn đường quay lại với bất kỳ kẻ phản nghịch nào nữa.

Trường An lúc này vừa được tháo xích hắc hỏa, cơ thể hắn vẫn còn rỉ m.á.u, từng thớ thịt cháy sém bốc lên mùi khét nồng. Hắn cầm lấy cây cung trường tà bằng thép đen, đôi bàn tay giáp sắt siết c.h.ặ.t đến mức run rẩy kịch liệt.

Vân Hi đang chạy. Nàng chạy không phải vì muốn tự do, mà vì nàng muốn thoát khỏi cái địa ngục mang tên sự phản bội này. Nàng chạy về phía mật đạo cũ ở rặng trúc đen, tà áo choàng màu lam nhạt tung bay trong gió tuyết như một cánh bướm lạc lối giữa bão tố.

"Vút!"

Tiếng xé gió của một mũi tên vang lên khô khốc. Vân Hi khựng lại, mũi tên cắm phập xuống ngay sát gót chân nàng, làm tuyết trắng b.ắ.n tung tóe. Nàng quay đầu lại, và qua màn sương mù dày đặc, nàng thấy hắn.

Trường An đứng trên vọng lâu, bóng đen của hắn đổ dài dằng dặc xuống nền tuyết. Hắn đang giương cung, mũi tên thứ hai đã lên dây, nhắm thẳng về phía nàng. Ánh trăng mờ đục phản chiếu trên mặt nạ sắt, khiến hắn trông giống như một vị thần c.h.ế.t đang đến để thu hồi linh hồn của nàng.

— Trường An... ngươi thật sự định g.i.ế.c ta sao? — Vân Hi thầm thì, giọng nàng lạc đi giữa tiếng gió rít.

Trường An không đáp. Ma văn trên trán hắn rực cháy đỏ rực, luồng hắc khí cuộn trào bao phủ lấy mũi tên thép. Hắn biết, xung quanh hắn là hàng trăm mật thám của Yên Tề đang theo dõi. Nếu hắn b.ắ.n trượt, Yên Tề sẽ biết hắn nương tay và lập tức hạ lệnh cho vạn tiễn tề phát kết liễu nàng.

Hắn buộc phải b.ắ.n. Và hắn buộc phải b.ắ.n trúng.

Hắn hít một hơi thật sâu, nén nỗi đau từ những vết thương trên lưng đang rách toác ra. Hắn nhắm vào vai trái của nàng – nơi cách xa tim nhất nhưng lại đủ để khiến nàng ngã quỵ và m.á.u chảy đầm đìa, đủ để chứng minh với Yên Tề rằng hắn đã hoàn toàn tuyệt tình.

"Phập!"

Mũi tên x.é to.ạc màn đêm, xuyên qua lớp áo lụa mỏng manh, gắm sâu vào bả vai của Vân Hi. Nàng rên lên một tiếng đau đớn, cơ thể nhỏ bé đổ gục xuống nền tuyết trắng xóa. Máu tươi từ vết thương trào ra, nhanh ch.óng nhuốm đỏ cả một vùng tuyết xung quanh, rực rỡ và tàn khốc như những đóa hoa đào nở muộn giữa mùa đông.

Trường An buông cung, bàn tay hắn run rẩy đến mức không thể cầm vững thanh kiếm bên hông. Mỗi giọt m.á.u của nàng rơi xuống tuyết là một nhát d.a.o c.h.é.m thẳng vào linh hồn hắn. Trái tim Ác ma của hắn, vốn đã chai sạn qua bao cuộc thanh trừng, giờ đây hoàn toàn bị nhuộm đen bởi tội lỗi không thể gột rửa.

Hắn phi thân xuống từ vọng lâu, bước từng bước nặng nề về phía nàng. Mỗi bước chân của hắn đều để lại một vệt m.á.u từ chính vết thương của mình.

Vân Hi ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt nàng nhòe đi vì nước mắt và đau đớn. Nàng nhìn thấy kẻ đồ tể đang tiến lại gần, nhìn thấy mũi tên của hắn vẫn còn rung rinh trên vai mình.

— Ngươi... cuối cùng cũng làm được rồi... — Nàng cười, một nụ cười thê lương chứa đầy sự khinh bỉ — Trường An... ngươi dùng m.á.u của ta... để nhuộm đỏ ngai vàng của ngươi sao?

Trường An quỳ xuống bên cạnh nàng, hắn không dám chạm vào vết thương, cũng không dám nhìn vào đôi mắt ấy. Hắn cúi đầu, giọng nói khàn đục, phẳng lặng như mặt nước hồ mùa đông:

— Trắc phi nương nương mưu toan vượt ngục, tiểu nhân chỉ thi hành vương pháp. Từ nay về sau, xin nương nương hãy an phận ở Tĩnh Đào Các. Đừng để tiểu nhân phải dùng đến mũi tên thứ ba.

Hắn vươn tay ra, tàn nhẫn rút mạnh mũi tên khỏi vai nàng. Vân Hi thét lên một tiếng rồi ngất lịm trong vòng tay hắn. Trường An siết c.h.ặ.t nàng vào lòng, mặc cho m.á.u của nàng thấm đẫm vào lớp giáp sắt của mình. Máu của nàng nóng hổi, còn giáp của hắn thì lạnh giá. Sự tương phản ấy như một bản án t.ử hình dành cho lương tri của hắn.

Yên Tề từ trên lầu cao nhìn xuống, thấy cảnh tượng đó liền vỗ tay tán thưởng. Hắn hoàn toàn thỏa mãn. Một vị thống lĩnh có thể tự tay b.ắ.n người mình yêu, đó mới chính là quân cờ hoàn hảo nhất mà hắn cần.

— Tốt lắm, Trường An! — Yên Tề thét lớn — Hãy đưa nàng ta về Tĩnh Đào Các, gọi ngự y giỏi nhất đến chữa trị. Ta muốn nàng ta phải sống, để mỗi khi nhìn thấy vết sẹo trên vai, nàng ta sẽ nhớ đến sự "trung thành" của ngươi dành cho ta.

Trường An bế Vân Hi đi dọc hành lang hoàng cung. Tuyết rơi phủ kín vai cả hai người. Từ trong bóng tối của rặng trúc, mưu sĩ Thẩm Huyền xuất hiện, đôi mắt bạc nhìn vết m.á.u trên tuyết đầy vẻ bi mẫn.

— Ngươi đã b.ắ.n mũi tên xuyên qua tà áo nàng. — Thẩm Huyền nói, giọng nói vang vọng như từ cõi hư vô — Trường An, linh hồn ngươi đã hoàn toàn tan nát rồi. Ngươi dùng m.á.u nàng để che mắt Yên Tề, nhưng ngươi có biết vết sẹo này sẽ theo nàng vạn kiếp không?

— Ta biết. — Trường An khàn giọng, nước mắt chảy ngược vào trong — Nhưng nếu ta không b.ắ.n, vạn tiễn ngoài kia đã biến nàng thành một cái xác không hồn. Thẩm Huyền, hãy chuẩn bị t.h.u.ố.c tốt nhất cho nàng. Ta... ta không thể tự tay chăm sóc nàng được nữa. Mỗi khi ta xuất hiện, nàng sẽ chỉ nhớ đến mũi tên này thôi.

Trường An đặt nàng xuống chiếc giường gấm trong Tĩnh Đào Các. Hắn lẳng lặng lấy ra đóa hoa đào trắng cũ kỹ, đặt cạnh gối nàng, rồi lặng lẽ rút lui vào bóng tối.

Đêm đó, Tĩnh Đào Các chìm trong mùi m.á.u và vị mặn của nước mắt. Trường An đứng gác ngoài cửa, tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, vết thương trên lưng hắn và vết thương trên vai nàng như đang cùng một nhịp đau đớn. Hắn đã nhuộm đen trái tim mình để giữ lại một tia sáng cho nàng, nhưng hắn không biết rằng, chính mũi tên ấy đã biến nàng thành một "Yêu hậu" thực thụ, kẻ sẽ bắt đầu cuộc tàn sát hoàng gia bằng chính nhan sắc và hận thù mà hắn đã dày công bảo vệ.

Trường An nhìn vào mũi tên thép đẫm m.á.u trong tay: "Vân Hi, nhát kiếm này ta nợ người, mũi tên này ta trả cho vương pháp. Từ giờ phút này, ta không còn là Trường An của người nữa, ta là con quỷ của vương triều này. Người hãy cứ hận ta, hãy cứ dùng vết sẹo này làm động lực để g.i.ế.c sạch tất cả chúng ta, kể cả ta." Thiên đạo lạnh lùng nhìn xuống, chứng kiến sự đoạn tuyệt đẫm m.á.u nhất lịch sử cung đình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - Chương 47: 47 | MonkeyD