Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 57

Cập nhật lúc: 05/04/2026 12:02

CHƯƠNG 57:

Đêm Tĩnh Đào Các hôm nay không có bão tố, cũng chẳng có tiếng đồ sứ vỡ tan dưới chân Yên Tề. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ còn nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả trong bụi trúc đen và tiếng lạch cạch rất khẽ của xích sắt khi gió tạt qua. Vân Hi ngồi tựa lưng vào cánh cửa chính đã bị niêm phong, đôi bàn tay gầy gò bám vào những thớ gỗ nhám cũ kỹ.

Phía bên kia cánh cửa, cách một lớp gỗ dày và một vạn kiếp hận thù, Trường An vẫn đứng đó. Hắn không ngồi, tấm lưng mang vết sẹo vạn tiễn xuyên tâm tựa vào cánh cửa đối diện với nàng. Giữa họ chỉ là một tấm ván gỗ, nhưng lại là khoảng cách giữa Thiên đường và Địa ngục.

— Trường An... — Vân Hi cất tiếng, giọng nàng nhỏ nhẹ, phẳng lặng như hơi thở của gió xuân. — Ngươi nói xem, đêm nay trời có mưa không?

Trường An khựng lại. Đã bao lâu rồi nàng không gọi tên hắn bằng một tông giọng không chứa đựng sát khí? Hắn siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, đôi mắt đỏ ngầu dưới lớp mặt nạ sắt nhìn lên bầu trời đen kịt không một ánh sao.

— Bẩm nương nương... mây xám đang kéo về từ phía Bắc Minh. — Giọng hắn khàn đục, trầm thấp như tiếng vọng từ mộ sâu. — Có lẽ... rạng sáng sẽ có mưa phùn.

— Mưa phùn sao? — Vân Hi khẽ cười, một tiếng cười nhạt nhòa tan vào bóng đêm. — Ta nhớ mười lăm năm trước, những cơn mưa phùn ở phủ Định Nam thường mang theo mùi hương của hoa nhài. Còn ở đây... chỉ có mùi của rêu mốc và trầm hương cũ.

Trường An không đáp. Hắn nghe thấy tiếng nàng dịch chuyển cơ thể, nghe thấy cả tiếng lớp áo lụa ma sát vào gỗ. Hắn biết nàng đang đau, vết sẹo trên vai trái của nàng chắc chắn đang nhức nhối khi hơi ẩm tràn về.

Họ bắt đầu nói về những thứ vô thưởng vô phạt, như thể vương triều Yên thị ngoài kia chưa từng tồn tại, như thể nhát đao trên pháp trường chỉ là một giấc mơ hoang đường.

— Sáng nay, có một con chim tước sà xuống bậu cửa sổ của ta. — Vân Hi lẩm bẩm, ngón tay nàng vẽ những vòng tròn vô nghĩa lên cánh cửa. — Nó hót rất hay, nhưng đôi cánh nó bị thương một mẩu nhỏ. Ngươi nói xem, liệu nó có bay về được tổ của mình không?

Trường An nhắm mắt lại. Hắn nhớ mười vạn năm trước ở Đào Nguyên Cung, nàng cũng từng khóc khi thấy một cánh chim lạc lối.

— Nếu nó đủ kiên cường, nó sẽ về được. — Trường An khàn giọng trả lời. — Chim tước tuy nhỏ bé, nhưng linh hồn của nó dai dẳng hơn người ta tưởng. Chỉ cần nó không buông xuôi, gió bão cũng không thể ngăn cản nó.

— Vậy sao? — Vân Hi nhếch môi, ánh mắt nàng sắc lạnh trong bóng tối. — Nhưng nếu kẻ làm nó bị thương lại chính là kẻ canh giữ cái tổ của nó thì sao? Liệu nó có muốn về nữa không? Hay nó thà c.h.ế.t gục giữa cơn mưa phùn này?

Trường An cảm thấy vết bớt hình lưỡi kiếm trên vai mình như bị nung đỏ. Hắn hiểu nàng đang nói gì. Hắn chính là kẻ đã bẻ gãy cánh nàng, và giờ lại đứng đây canh giữ cái l.ồ.ng vàng này.

— Nương nương... chim tước không có quyền lựa chọn kẻ canh giữ. — Hắn nói, giọng điệu mang theo sự tàn nhẫn của thực tại. — Nó chỉ có quyền lựa chọn việc sống sót để chờ ngày đôi cánh lành lại. Khi ấy, cái tổ hay cái l.ồ.ng... cũng chẳng thể giữ được nó nữa.

Vân Hi im lặng. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Nàng áp tai vào cánh cửa, nghe thấy nhịp tim đập mạnh của kẻ gác cổng phía bên kia. Nàng biết hắn đang đau khổ, và sự đau khổ của hắn chính là thứ duy nhất khiến nàng thấy mình còn sống.

— Trường An, ngươi có thấy những rặng trúc đen ngoài kia không? — Vân Hi chuyển chủ đề, giọng nàng như gió thoảng mây trôi. — Chúng cao quá, che hết cả ánh trăng của ta rồi. Ta muốn c.h.ặ.t hết chúng đi.

— Nếu nương nương muốn, sáng mai tiểu nhân sẽ sai người dọn dẹp. — Trường An đáp, không một chút do dự.

— Không cần đâu. — Vân Hi cười nhạt. — Chặt rồi, ta lại thấy trống trải. Những rặng trúc đó giống như ngươi vậy... đứng sừng sững che chắn mọi thứ, nhưng thực chất lại là những lưỡi đao giấu mình trong bóng tối. Ngươi nói xem, thời tiết ở phương Bắc lúc này thế nào rồi? Có lạnh như ở đây không?

Trường An rùng mình. Phương Bắc — nơi Định Nam Vương đang bị giam cầm trong bóng tối của Địa ngục Vô Vọng. Nàng đang dò xét, nàng đang dùng những lời nói vô thưởng vô phạt để đ.â.m vào t.ử huyệt của hắn.

— Phương Bắc quanh năm là tuyết phủ. — Trường An chọn cách trả lời trung lập. — Lạnh hơn Tĩnh Đào Các vạn lần. Nhưng những người sinh ra ở đó... họ quen với cái lạnh rồi. Họ có thể sống sót dù dưới lớp băng dày nhất.

— Quen với cái lạnh sao? — Vân Hi thì thầm, bàn tay nàng siết c.h.ặ.t chiếc nhẫn đồng giấu trong n.g.ự.c áo. — Ta thì không quen. Ta ghét cái lạnh. Ta ghét cả những kẻ đứng gác trong mưa phùn mà không dám nhìn vào mắt ta. Trường An, ngày mai nếu có nắng, ngươi hãy mang cho ta một nhành đào nhé. Không cần có hoa, chỉ cần một nhành khô thôi... để ta biết mùa xuân đã thực sự kết thúc chưa.

Trường An nghe thấy tiếng nàng đứng dậy, tiếng bước chân lảo đảo rời xa cánh cửa. Hắn vẫn đứng đó, bất động. Hơi ẩm của cơn mưa rạng sáng bắt đầu thấm vào chiến giáp, lạnh buốt thấu xương.

Mưu sĩ Thẩm Huyền hiện ra từ bóng tối của bụi trúc, đôi mắt bạc lấp lánh như hai ngôi sao lạnh lẽo dõi theo hai linh hồn đang trò chuyện qua bức tường gỗ.

— Những lời nói gió bay... — Thẩm Huyền thở dài, tà áo xám phất phới. — Trường An, ngươi và nàng đang chơi một trò chơi nguy hiểm nhất thế gian. Dùng những thứ bình dị nhất để che đậy một cuộc tàn sát sắp tới. Ngươi có biết mỗi câu nàng hỏi về thời tiết, là một lần nàng đang mài giũa lưỡi đao trong lòng mình không?

— Ta biết. — Trường An khàn giọng, m.á.u từ vết thương cũ lại thấm đẫm lớp áo lót đen. — Nàng hỏi về chim tước, là để nhắc nhở ta về sự giam cầm. Nàng hỏi về phương Bắc, là để nhắc ta về cha nàng. Những lời nói này tuy nhẹ như gió, nhưng nó nặng hơn cả vạn tiễn xuyên tâm.

— Vậy tại sao ngươi vẫn trả lời? — Thẩm Huyền nheo mắt.

— Vì đó là cách duy nhất ta có thể nghe thấy giọng nàng mà không phải là tiếng nguyền rủa. — Trường An dựa đầu vào cánh cửa gỗ, nơi vừa rồi nàng đã áp mặt vào. — Chỉ một chút bình yên giả tạo này thôi... cũng đủ để ta hóa ma thêm một vạn năm nữa.

Mưa bắt đầu rơi. Những giọt nước li ti thấm qua khe cửa, làm nhòe đi những vết xước trên gỗ. Vân Hi ở bên trong điện, nhìn ra màn mưa mịt mù, đôi mắt rực lên ngọn lửa tàn khốc. Nàng đã lấy được thông tin: Phương Bắc lạnh giá, cha nàng vẫn đang kiên cường sống sót. Những lời nói gió bay đêm nay đã giúp nàng định hình được bản đồ của sự trả thù.

Trường An ở bên ngoài, đứng trong mưa phùn, tay nắm c.h.ặ.t nhành đào khô mà hắn vừa bẻ được từ gốc đào cũ. Hắn sẽ mang nó cho nàng vào sáng mai, như một lời cam đoan rằng mùa xuân của nàng chưa kết thúc, miễn là hắn còn đứng đây để gánh vác mùa đông cho nàng.

Trường An nhìn vào nhành đào khô trong tay, những giọt mưa đọng lại như huyết lệ: "Vân Hi, người dùng lời nói gió bay để dò xét trái tim ta, ta dùng sự im lặng để che giấu cả một vương triều đang sụp đổ. Hãy cứ hỏi về chim muông, hãy cứ hỏi về thời tiết. Bởi vì khi bão tố thực sự ập đến, ta sẽ là người duy nhất bị cuốn đi, trả lại cho người một bầu trời nắng ấm không còn một lời nói dối nào nữa." Những lời vô thưởng vô phạt khép lại, nhưng cuộc đi săn của Yêu hậu chính thức bắt đầu từ những làn gió nhẹ nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - Chương 57: 57 | MonkeyD