Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 6
Cập nhật lúc: 05/04/2026 10:01
Mùa đông năm ấy khắc nghiệt hơn hẳn mọi năm. Tuyết rơi liên miên suốt bảy ngày bảy đêm, phủ một lớp trắng xóa dày đặc lên khắp vương phủ Định Nam. Cái lạnh cắt da cắt thịt luồn lách qua từng kẽ hở của những cánh cửa chạm trổ, khiến những chậu than hồng trong phòng cũng trở nên yếu ớt.
Bên trong khuê phòng của Quận chúa, không khí đặc quánh mùi t.h.u.ố.c bắc đắng ngắt. Vân Hi nằm trên giường gấm, gương mặt thanh tú nay tái nhợt như tờ giấy xuyến chỉ, đôi môi vốn hồng hào giờ đây khô khốc. Nàng vừa trải qua một trận bạo bệnh bất ngờ ngay khi đợt tuyết đầu mùa tràn về. Đại phu trong thành đều lắc đầu bảo là do cơ thể nàng vốn mang hàn khí từ nhỏ, nhưng chỉ có Vân Hi mới cảm nhận được: đó là sự phản phệ của Thiên đạo đối với linh hồn đã dám sửa mệnh mười bảy năm trước.
Bên ngoài gian phòng, Trường An đứng sừng sững như một pho tượng đá giữa trời tuyết. Hắn không được phép vào phòng trong, nhưng hắn nhất quyết không rời đi. Tuyết bám trắng xóa trên vai áo vải thô, đôi bàn tay gầy guốc siết c.h.ặ.t lấy thanh kiếm gỗ, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn phập phồng một sự bất an tột độ.
Bỗng nhiên, một cơn đau buốt nhói từ vết bớt hình lưỡi kiếm trên vai trái Trường An bùng phát. Nó nóng hổi, giật mạnh từng nhịp theo nhịp tim của hắn. Một cảm giác sợ hãi vô hình bao trùm lấy tâm trí Trường An – một nỗi sợ mất mát điều gì đó quý giá hơn cả mạng sống.
"Quận chúa... người thế nào rồi?" – Hắn thì thầm vào thinh không, giọng nói khàn đặc vì lo lắng.
Đêm khuya, khi nhũ mẫu và đám cung nữ đã mệt lử mà ngủ gục bên cạnh lò sưởi, Trường An lặng lẽ lẻn vào phòng qua cửa sổ phía sau. Hắn bước đi không một tiếng động, tiến lại gần giường gấm. Nhìn thấy Vân Hi đang mê man, hơi thở yếu ớt, trái tim hắn như bị vạn tiễn xuyên tâm.
Hắn quỳ xuống bên cạnh giường, run rẩy đưa bàn tay đầy vết chai sạn ra định chạm vào trán nàng để kiểm tra nhiệt độ. Nhưng đúng lúc đó, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt hắn.
Ống tay áo lụa của Vân Hi khẽ trễ xuống, để lộ cổ tay trắng ngần như ngọc thạch. Và ở đó, vết bớt hình đóa hoa đào năm cánh đang tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ rực như m.á.u. Nó không còn là một vết bớt bình thường, mà dường như đang cháy rực, từng cánh hoa rung động dữ dội theo mỗi nhịp thở khó khăn của nàng.
Càng kinh ngạc hơn, khi vết bớt trên tay Vân Hi rực sáng, vết bớt hình lưỡi kiếm trên vai Trường An cũng nóng lên kịch liệt. Một sợi tơ hồng mờ ảo, lấp lánh như ánh sao hiện ra giữa hư không, nối liền từ cổ tay nàng đến vai hắn.
Trường An sững sờ. Hắn chưa bao giờ thấy điều gì kỳ lạ đến thế. Hắn vô thức nắm lấy bàn tay lạnh giá của Vân Hi. Ngay khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một luồng điện mạnh mẽ xẹt qua, khiến cả cơ thể hắn chấn động.
Vân Hi khẽ rên rỉ, đôi mắt nàng hé mở trong cơn mê sảng. Nàng nhìn thấy Trường An, nhìn thấy đôi mắt đen thẫm đầy lo âu của hắn. Nàng mỉm cười yếu ớt, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng:
"Trường An... chàng lại... lẻn vào đây sao?"
"Vân Hi, người đang rất đau phải không?" – Trường An siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, giọng hắn run rẩy. – "Vết bớt này... tại sao nó lại đỏ rực như vậy?"
Vân Hi nhìn xuống cổ tay mình, rồi nhìn sang vai hắn. Nàng dường như hiểu ra điều gì đó, bàn tay còn lại khẽ chạm vào gương mặt góc cạnh của hắn:
"Đừng sợ... đó là dấu ấn của chúng ta. Khi ta đau, nó sẽ nhắc nhở chàng rằng... chàng không bao giờ cô đơn. Trường An, hứa với ta... dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng để vết thương trên vai chàng... trở nên lạnh lẽo."
Trường An gục đầu bên cạnh giường nàng, mệt mỏi và lo âu khiến hắn chìm vào một giấc mộng kỳ quái.
Trong mơ, hắn không còn là đứa trẻ phản tướng mang thân phận nô bần ở phủ Định Nam. Hắn đứng giữa một chiến trường bao la vạn dặm, xung quanh không phải là bùn đất nhân gian mà là những đám mây ngũ sắc rực rỡ nhưng nhuốm đầy sát khí.
Hắn vận hắc y oai hùng, tay cầm một thanh thần kiếm toát ra luồng hắc khí khủng khiếp. Đối mặt với hắn là hàng vạn thiên binh thiên tướng mang giáp vàng ch.ói lòa. Hắn nghe thấy tiếng trống trận vang trời, tiếng lôi đình nổ tung trên đỉnh đầu.
Một giọng nói uy nghiêm từ hư không dội xuống: "Huyền Uyên! Ngươi dám nghịch thiên cải mệnh, phạm vào cấm kỵ của Thái Sơ! Ngươi có biết tội không?"
Trong giấc mơ, hắn ngẩng đầu cười ngạo nghễ, tiếng cười làm rung chuyển cả chín tầng mây: "Thiên đạo không phải công lý! Nếu cứu nàng là có tội, ta nguyện mang tội vạn kiếp bất phục!"
Rồi hắn thấy một thiếu nữ vận bạch y tinh khôi, đứng giữa rừng đào đang cháy sém. Nàng mỉm cười nhìn hắn, nước mắt nàng hóa thành những cánh hoa rơi rụng. Nàng lao về phía hắn giữa muôn vàn tia lôi điện, ôm lấy hắn khi cả hai cùng rơi xuống vực thẳm đen ngòm...
"Vân Hi!"
Trường An giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa trên trán. Hắn thở dốc, đôi mắt dại đi vì kinh hoàng. Giấc mơ đó thật đến mức hắn vẫn còn cảm nhận được hơi nóng của thiên lôi và mùi hương hoa đào nồng nàn. Hắn nhìn lại Vân Hi, nàng đã chìm sâu vào giấc ngủ yên bình hơn, vết bớt đỏ rực trên cổ tay nàng cũng đã dịu đi, chỉ còn là một đóa hoa hồng nhạt nằm lặng lẽ.
Trường An khẽ chạm vào vai mình. Vết bớt lưỡi kiếm vẫn còn đó, âm ỉ một nỗi đau thâm trầm.
"Huyền Uyên... Thiên đạo..." – Hắn lẩm nhẩm những từ ngữ lạ lẫm mà hắn vừa nghe thấy trong mơ. Hắn không hiểu chúng nghĩa là gì, nhưng hắn cảm thấy một sức mạnh đang trỗi dậy trong huyết quản, một ý chí không cam chịu số phận đang bắt đầu bùng cháy.
Ở phía xa, trên vọng lâu của vương phủ, Yên Tề thu lại quyền trượng trong tay. Đôi mắt hắn nhìn xuyên qua bóng tối, dừng lại ở căn phòng của Quận chúa. Một nụ cười tàn độc hiện lên trên môi hắn.
"Bắt đầu nhớ lại rồi sao, Chiến thần?" – Yên Tề thì thầm, giọng nói lạnh lẽo tan vào trong gió tuyết. – "Ngươi càng nhớ ra, ngươi sẽ càng thấy nhân gian này là một địa ngục trần gian. Thiên đạo không phải công lý, và ta chính là kẻ sẽ chứng minh cho ngươi thấy: Sự hy sinh của Vân Hi mười bảy năm trước... cuối cùng chỉ là công dã tràng."
Hắn phất tay, một đạo hắc khí bay v.út về phía hoàng cung. Sáng mai, sứ giả triều đình sẽ mang theo thánh chỉ triệu tập. Vòng xoáy của quyền lực và thù hận sẽ chính thức bắt đầu, nghiền nát những ngày tháng bình yên cuối cùng của họ.
Vân Hi tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai đầu tiên hắt qua cửa sổ. Nàng thấy Trường An đã rời đi, nhưng trên gối vẫn còn vương lại một chiếc lá đào khô và hơi ấm của bàn tay hắn. Nàng nhìn vết bớt hoa đào trên tay mình, giờ đây đã trở lại bình thường, nhưng sâu trong lòng nàng biết rõ: Thời gian không còn nhiều nữa. Những giấc mơ của Trường An chính là dấu hiệu cho thấy phong ấn của Thiên đạo đang nứt vỡ. Một cuộc chiến không chỉ ở nhân gian mà còn ở cả cõi thần tiên đang chờ đợi họ phía trước cánh cổng cung thành Kinh Bắc.
