Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 79

Cập nhật lúc: 08/04/2026 09:02

CHƯƠNG 79: LỜI THỀ TRONG BÓNG TỐI

Đêm nay, trăng bị mây đen che khuất, chỉ còn lại những ánh đuốc chập chờn của quân lính tuần tra in bóng lên những vách tường đá xám xịt. Sau khi Yên Tề rời đi với lời hứa sẽ bảo vệ Vân Hi bằng mọi giá, Tĩnh Đào Các trở nên vắng lặng đến rợn người. Bên trong điện, Vân Hi không nằm nghỉ như một nạn nhân vừa thoát c.h.ế.t. Nàng ngồi tựa lưng vào thành giường, mái tóc đen xõa dài trên đôi vai gầy guộc, đôi mắt nhạt màu nhìn trân trân vào khoảng không vô định trước mặt. Chất độc giả mà nàng uống vào vẫn còn để lại một cơn đau âm ỉ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, nhưng nó không thấm thía gì so với sự lạnh lẽo đang lan tỏa từ xương tủy.

Cánh cửa điện khẽ kẹt mở. Một bóng đen cao lớn, sừng sững lách qua màn sương muối bước vào. Trường An không mang theo binh khí, nhưng sát khí tỏa ra từ bộ hắc giáp của hắn đủ để khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. Hắn bước đi với một chân hơi khập khiễng — vết thương tự đ.â.m đêm trước vẫn chưa hề khép miệng, m.á.u đen thỉnh thoảng vẫn rỉ ra thấm qua lớp vải lụa.

Trường An dừng lại cách giường gấm năm bước chân, hắn quỳ sụp xuống, đầu cúi thấp, mặt nạ sắt phản chiếu ánh nến leo lét cuối cùng trên giá đồng.

— "Nương nương... Nhược Vi đã bị cấm túc. Mọi chuyện... đều đi đúng như kế hoạch của người." — Giọng Trường An khàn đục, vang lên giữa gian điện vắng lặng như tiếng vọng từ dưới đáy mộ.

Vân Hi không nhìn hắn, nàng khẽ cử động, những mảnh băng trắng trên vai lại thấm đỏ. Nàng cười, một tiếng cười nhạt nhẽo và chua chát.

— "Kế hoạch? Ngươi gọi việc ta phải uống độc d.ư.ợ.c, phải dùng chính thân xác này để đổi lấy sự sủng ái ghê tởm của kẻ thù là kế hoạch sao?" — Nàng quay đầu lại, đôi mắt sắc lạnh như d.a.o nhìn thẳng vào khe hở của mặt nạ sắt. — "Trường An, ngươi có biết lúc nằm trong vòng tay Yên Tề, ta cảm thấy gì không? Ta cảm thấy m.á.u của cha ta, m.á.u của gia nhân phủ Định Nam đang chảy dưới chân ta, gào thét đòi mạng. Ta cảm thấy mình bẩn thỉu hơn cả những vũng bùn dưới cống rãnh hoàng cung."

Trường An siết c.h.ặ.t bàn tay bọc giáp sắt xuống sàn đá, âm thanh thép cọ xát vào đá kêu lên ken két.

— "Tiểu nhân biết. Tiểu nhân biết tất cả nỗi nhục nhã mà người phải gánh chịu."

— "Ngươi không biết!" — Vân Hi gằn giọng, nàng bật dậy, mặc cho vết thương rách toác ra. Nàng tiến lại gần hắn, dùng đôi bàn tay gầy gò túm lấy cổ áo giáp của hắn, kéo mạnh. — "Ngươi đứng đó, đóng vai kẻ trung thần, đóng vai đồ tể. Ngươi nhìn ta hóa thành quỷ dữ mà không hề ngăn cản. Ngươi nói sẽ bảo vệ ta, nhưng sự bảo vệ của ngươi chỉ là đẩy ta sâu hơn vào địa ngục này!"

Trường An đột ngột ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn rực sáng dữ dội dưới ánh nến. Ma văn trên trán hắn bùng phát hắc khí, lan tỏa khắp gian điện khiến những bức rèm lụa bay phấp phới dù không có gió. Hắn vươn bàn tay to lớn, thô ráp nhưng đầy run rẩy, nắm lấy đôi vai mảnh dẻ của nàng.

— "Vậy người muốn tiểu nhân phải làm gì?" — Hắn gầm nhẹ, thanh âm mang theo sự thống khổ vạn năm. — "Nếu tiểu nhân mang người đi ngay từ đầu, người sẽ sống cả đời trong sự truy sát, cha người sẽ c.h.ế.t trong cô độc và nhục nhã. Tiểu nhân bắt người phải hận, bắt người phải tàn độc, vì đó là cách duy nhất để người có thể dẫm nát tất cả bọn chúng mà bước ra ngoài!"

Vân Hi khựng lại, nàng nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt hắn. Nàng nhìn xuống bàn tay hắn — bàn tay đã quất roi nàng, bàn tay đã g.i.ế.c c.h.ế.t những kẻ nàng yêu thương, nhưng cũng là bàn tay đã lén lút bôi t.h.u.ố.c cho nàng mỗi đêm.

— "Bước ra ngoài sao? Trường An, hoàng cung này là một cái l.ồ.ng không có cửa ra. Ngay cả khi ta g.i.ế.c sạch bọn chúng, ta cũng chẳng còn nơi nào để về." — Nàng buông tay khỏi áo hắn, giọng nói chợt xìu xuống, chứa đầy sự mỏi mệt.

— "Có." — Trường An đứng bật dậy, sừng sững như một tòa tháp đen che khuất cả ánh nến. — "Chỉ cần người muốn đi, tiểu nhân sẽ mở đường cho người."

Trường An bước tới một bước, ép Vân Hi lùi lại phía cột đá. Hắn không còn giữ lễ tiết chủ tớ, không còn giữ khoảng cách của một kẻ gác cổng. Hắn đưa bàn tay rỉ m.á.u đen của mình lên, chỉ về phía kinh thành rực rỡ ánh đèn ngoài kia qua cửa sổ.

— "Vân Hi, người nghe cho kỹ đây. Ta không cần lòng trung của vương triều này, ta không cần danh hiệu Đại thống lĩnh hay sự sủng ái của Yên Tề. Ta ở đây, làm con ch.ó săn cho hắn, chỉ để chờ ngày đôi cánh của người đủ cứng cáp."

Hắn quỳ xuống một lần nữa, nhưng lần này là quỳ bằng cả hai gối, tư thế của một kẻ dâng hiến linh hồn cho ác quỷ. Hắn rút đoản đao, rạch một đường dài trên lòng bàn tay mình, để m.á.u đen chảy thành dòng xuống sàn đá Tĩnh Đào Các.

— "Ta thề với người dưới danh nghĩa của tộc Ma thần đã bị nguyền rủa: Một ngày nào đó, ta sẽ đưa người rời khỏi Kinh Thành này. Dù cho con đường đó phải lót bằng xác của vạn quân, dù cho ta phải g.i.ế.c sạch cả kinh thành, nhuộm đỏ mười dặm đường dài bằng m.á.u của hoàng tộc Yên thị, ta cũng sẽ đưa người đi."

Vân Hi nhìn dòng m.á.u đen cuộn xoáy trên mặt sàn, cảm nhận được uy áp khủng khiếp từ lời thề của hắn. Đây không phải là lời hứa của một con người, mà là khế ước của một con quỷ.

— "Ngươi dám g.i.ế.c cả kinh thành vì ta sao?" — Nàng thì thầm, hơi thở run rẩy.

— "Phải. Nếu thiên hạ này làm người đau, ta sẽ diệt thiên hạ. Nếu hoàng cung này giam cầm người, ta sẽ san phẳng hoàng cung. Chỉ cần đến lúc đó, người đừng quay đầu lại, đừng nhìn vào bàn tay đầy m.á.u của ta." — Trường An ngẩng mặt lên, chiếc mặt nạ sắt lạnh lẽo chạm vào tà áo của nàng. — "Vân Hi, hãy cứ để ta là kẻ đồ tể tàn nhẫn nhất trần gian, để người mãi mãi là vị Quận chúa thanh khiết trong ký ức của chính mình."

Vân Hi nhìn xuống đỉnh đầu của Trường An. Lần đầu tiên sau mười lăm năm, nàng cảm thấy một sự rung động kỳ lạ, không phải là tình yêu, mà là một sự gắn kết định mệnh đau thương. Nàng chậm rãi đưa bàn tay gầy gò ra, đặt lên lớp thép lạnh lẽo của mặt nạ hắn.

— "Đồ tể sao? Trường An, chúng ta đều đã là quỷ dữ rồi." — Nàng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống lớp giáp vai của hắn. — "Được, ta chờ ngày đó. Ta chờ ngày ngươi g.i.ế.c sạch kinh thành để đưa ta đi. Nhưng ngươi nhớ cho kỹ, nếu ngày đó đến, ta sẽ không đi một mình. Ta muốn thấy đầu của Yên Tề được treo trên cổng thành, ta muốn thấy Nhược Vi bị vạn tiễn xuyên tâm."

Trường An mỉm cười sau lớp mặt nạ — một nụ cười thỏa mãn đến rợn người.

— "Tiểu nhân tuân lệnh. Mọi thứ người muốn, tiểu nhân sẽ dùng m.á.u để đổi lấy."

Mưu sĩ Thẩm Huyền đứng ở góc khuất, chứng kiến lời thề đẫm m.á.u ấy mà không khỏi rùng mình. Ông biết, bánh xe định mệnh đã bắt đầu quay nhanh hơn bao giờ hết. Lời thề trong bóng tối đêm nay chính là bản án t.ử hình cho vương triều Yên thị và là lễ đăng quang của một vị Yêu hậu tàn độc nhất lịch sử.

Trường An đứng dậy, hắn lùi lại vào bóng tối, biến mất như một bóng ma, để lại Vân Hi đứng đơn độc giữa gian điện. Nàng nhìn vào dòng m.á.u đen đang dần khô trên sàn, cảm nhận được một sức mạnh mới đang trỗi dậy. Đêm nay, niềm tin đã c.h.ế.t, nhưng một hy vọng điên cuồng đã được khai sinh từ m.á.u và sự tàn nhẫn.

Trường An biến mất vào màn đêm, chỉ để lại lời thề vang vọng: "Vân Hi, người dùng hận thù để sống, ta dùng m.á.u để mở đường. Hãy cứ để cả kinh thành này run rẩy dưới chân người. Bởi vì khi ngày tàn đến, kẻ duy nhất đứng bên cạnh người giữa đống đổ nát... sẽ chỉ có ta, kẻ đồ tể nguyện xuống địa ngục thay người." Bình minh sắp lên, mang theo hơi thở của một cuộc đại thanh trừng sắp sửa bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.