Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 8

Cập nhật lúc: 05/04/2026 10:01

Trời Kinh Thành sang tiết đại hàn, những bông tuyết nặng nề bắt đầu rơi xuống, phủ một lớp trắng xóa lên những dãy hành lang u tối của nội cung. Trong điện Chiêu Hòa, Nhị hoàng t.ử Yên Tề ngồi tựa lưng trên ghế bành chạm rồng, đôi mắt hẹp dài phản chiếu ánh nến chập chờn, mang theo một vẻ tà mị khó lường.

Trên bàn trà gỗ trắc là một cuộn mật chỉ vừa được gửi tới từ thư phòng của Hoàng đế. Nội dung không phải là ban thưởng, mà là một bản luận tội cũ kỹ được khơi lại: "Vụ án mưu phản của Trần tướng quân mười lăm năm trước vẫn còn nhiều điểm nghi vấn về khối tài sản quân nhu bị thất thoát. Trường An – hậu duệ duy nhất – phải có trách nhiệm đền bù và chịu sự quản thúc nghiêm ngặt trong đại lao để phục vụ điều tra."

Yên Tề nhếch môi, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn: — Khai quật lại một cái xác không hồn mười lăm năm trước để nhốt một con sói con... Phụ hoàng quả nhiên vẫn thâm sâu như vậy.

Hắn quay sang tên thái giám thân tín đứng bên cạnh, giọng lạnh lẽo: — Mang tên "Thị độc" kia tới đây. Ta muốn hắn hiểu rằng, ở Kinh Thành này, danh phận "con trai phản tướng" không phải là một cái tên, mà là một bản án t.ử hình kéo dài.

Lúc này, tại sân sau điện Văn Minh, Trường An đang bị vây quanh bởi đám cấm vệ quân. Hắn vừa vào cung chưa đầy hai ngày, đôi bàn tay vẫn còn rớm m.á.u vì những trận "dạy bảo" quy tắc của đám nội thị. Nghe lệnh truyền gọi của Nhị hoàng t.ử, Trường An không hề biến sắc. Hắn lặng lẽ đứng dậy, tà áo xám tro lấm lem bụi đất, đôi mắt đen thẫm nhìn về phía hoàng cung xa hoa mà u ám.

Khi bước vào điện Chiêu Hòa, hơi nóng từ những chậu than hồng không làm Trường An thấy ấm áp, trái lại, nó khiến hắn cảm thấy ngột ngạt.

— Quỳ xuống! — Một tên thị vệ quát lớn, đá mạnh vào khoeo chân Trường An.

Hắn khựng lại một nhịp, xương cốt kêu răng rắc nhưng đôi chân vẫn cứng như đá tảng. Hắn nhìn thẳng vào Yên Tề, ánh mắt không hề có sự phục tùng của một nô bần.

Yên Tề không giận, hắn đứng dậy, chậm rãi bước tới trước mặt Trường An. Hắn cầm cuộn mật chỉ, đập nhẹ vào vai trái của thiếu niên — ngay vị trí vết bớt hình lưỡi kiếm đang nóng bùng lên.

— Trường An, ngươi có biết cha ngươi, Trần tướng quân, trước khi c.h.ế.t đã giấu đi bao nhiêu vạn lượng vàng quân nhu của triều đình không? — Yên Tề hạ thấp giọng, hơi thở mang theo mùi rượu quế nồng nặc.

Trường An khàn giọng đáp: — Cha ta là một trung thần. Ông ấy không mưu phản, càng không tham ô. Sự trong sạch của ông ấy, trời xanh chứng giám.

— Trời xanh? — Yên Tề cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp điện vắng. — Ở đây, ta chính là trời. Phụ hoàng vừa hạ mật chỉ, vì ngươi đã trưởng thành, nên món nợ của cha ngươi giờ đây phải do ngươi gánh vác. Mười lăm vạn lượng vàng quân nhu, nếu không tìm thấy, ngươi sẽ phải mục xương trong đại lao.

Hắn ghé sát tai Trường An, giọng nói đầy sự đe dọa: — Và đừng hy vọng vào Định Nam Vương. Nếu lão già đó dám can thiệp vào vụ án tham ô quân nhu này, cả phủ Định Nam sẽ bị gán tội bao che phản tặc. Ngươi muốn Vân Hi cũng phải chịu cảnh xiềng xích như ngươi sao?

Nhắc đến Vân Hi, đồng t.ử của Trường An co rụt lại. Đây là điểm yếu duy nhất, cũng là vảy ngược của hắn. Hắn siết c.h.ặ.t nắm tay, những đốt ngón tay trắng bệch.

Cùng lúc đó, tại phủ Định Nam, Vân Hi đứng ngồi không yên. Nàng nhận được tin Trường An không được đưa đến thư phòng hoàng t.ử mà bị giải thẳng vào đại lao của Bộ Hình dưới danh nghĩa "điều tra vụ án cũ".

Nàng vội vã chạy đến thư phòng của phụ vương. Vân Chiến đang ngồi thẫn thờ, trước mặt ông là bản sao của mật chỉ vừa được thám t.ử mang về.

— Phụ vương! Người phải cứu huynh ấy! Đây là mưu kế của Yên Tề, hắn muốn dồn Trường An vào chỗ c.h.ế.t! — Vân Hi thét lên, nước mắt nàng rơi lã chã trên mặt bàn gỗ.

Vân Chiến nhìn con gái, gương mặt già nua hiện rõ sự bất lực: — Hi nhi... Lần này khác với những trận đòn roi trước đây. Đây là mật chỉ của Hoàng thượng, dùng danh nghĩa "truy thu quân nhu thất thoát". Nếu ta ra mặt lúc này, tức là ta thừa nhận mình có liên quan đến khối tài sản đó. Phủ Định Nam sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Vân Hi lùi lại một bước, đôi môi run rẩy: — Vậy là chúng ta cứ để mặc huynh ấy bị tống giam? Huynh ấy mười lăm năm qua chịu nhục vì vương phủ, giờ đây lại phải gánh thêm tội danh của người đã khuất sao? Phụ vương, Thiên đạo không phải công lý, nếu chúng ta cũng không có công lý, thì chúng ta khác gì đám người tàn độc kia?

Vân Chiến im lặng, đôi bàn tay nắm c.h.ặ.t thanh kiếm hộ thân. Ông biết, con gái mình nói đúng, nhưng quyền lực triều đình giống như một đầm lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu.

Đêm đó, Trường An bị tống vào hầm ngục tối nhất của Bộ Hình. Không gian sực nức mùi ẩm mốc và rỉ sét. Hắn bị xích cả tay lẫn chân vào bức tường đá lạnh lẽo. Tuyết ngoài trời dường như cũng len lỏi được vào đây, khiến những vết thương cũ trên người hắn đau nhức nhối.

Trong bóng tối, Trường An nhắm mắt lại. Vết bớt lưỡi kiếm trên vai bỗng chốc tỏa ra một luồng sáng lờ mờ. Những giấc mơ về chiến trận trên mây lại hiện về. Hắn thấy mình đứng trên đỉnh núi cao, xung quanh là vạn dặm hoa đào đang héo úa. Hắn thấy một nữ t.ử vận bạch y đang khóc, m.á.u nàng thấm đỏ cả tà áo trắng.

— Vân Hi... — Hắn lẩm nhẩm trong cơn mê sảng.

Dù bị tống giam, dù bị nhục mạ, nhưng ý chí của vị Chiến thần trong hắn đang dần thức tỉnh. Hắn không sợ cái c.h.ế.t, hắn chỉ sợ mình không còn đủ sức để che chở cho đóa hoa đào kia.

Ở một góc khác của ngục tối, một bóng đen ẩn hiện. Yên Tề bước ra từ bóng tối, nhìn Trường An bị xiềng xích với một vẻ đắc thắng: — Huyền Uyên, đây chỉ là khởi đầu. Ngươi càng cứng cỏi, ta sẽ càng bẻ gãy từng chiếc xương của ngươi. Để xem, khi ngươi chỉ còn là một kẻ phế nhân, Vân Hi có còn nhìn ngươi bằng ánh mắt đó không.

Hắn phất tay, tên cai ngục bước vào với một chiếc roi sắt trên tay.

"Chát!"

Tiếng roi sắt xé rách không khí, vang lên khô khốc trong hầm ngục vắng lặng. Trường An nghiến răng chịu đựng, không một tiếng rên rỉ. Ánh mắt hắn nhìn vào khoảng không, rực cháy một ngọn lửa hận thù.

Trận đòn kéo dài đến tận canh ba. Khi Yên Tề rời đi, Trường An gục đầu trên xiềng xích, hơi thở thoi thóp. Nhưng đúng lúc đó, trên cổ tay hắn, nơi vẫn còn vương lại sợi tơ hồng vô hình từ Vân Hi, một hơi ấm dịu dàng lan tỏa. Hắn mỉm cười trong đau đớn, thầm hứa với lòng mình: "Vân Hi, đợi ta... Dù có phải phá nát cái ngục tù này, dù có phải nhuộm đỏ cả Kinh Thành bằng m.á.u, ta cũng sẽ trở về bên người." Bánh xe định mệnh đã quay, và lần này, nó sẽ nghiền nát tất cả những kẻ dám cản đường vị Chiến thần đang hồi sinh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - Chương 8: 8 | MonkeyD