Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 126: Ép Dầu Lạc

Cập nhật lúc: 18/04/2026 07:35

Từ khi ăn hết dưa chuột tươi, nàng chưa được ăn lại món nộm nào nên thấy hơi nhớ, thế là nàng liền tìm rau dương xỉ khô ra ngâm nở, luộc chín trong nước sôi rồi xả qua nước lạnh.

Cho một ít dầu vào trong nồi đất, thêm gốc hành, lá hành và bột ớt vào phi thơm cho ra dầu đỏ rồi rưới lên các đoạn dương xỉ, thêm một lượng bột nêm nấm tùng nhung, đường đỏ và nước chua trong vại dưa chua vừa đủ, trộn đều.

Đường có thể làm tăng vị tươi ngon, nàng khá thích cách làm này.

Nước tương đã ăn hết, rượu trắng và rượu vàng cũng chỉ còn lại một chút.

Năm sau nàng định trồng cao lương để ủ rượu.

Đậu năm nay trồng không nhiều, lại thêm thời tiết không thuận lợi nên một số cây bị c.h.ế.t nắng, thu hoạch ước chừng chẳng được bao nhiêu. Đợi làm xong chỗ lạc này, tiếp theo sẽ phải thu hoạch đậu.

Dọn xong bữa tối thịnh soạn, Hạ Thanh Nguyệt hít hà mùi thơm của thức ăn, lòng vui phơi phới. Sau một hồi ăn uống ngon lành, bụng dần no, sự mệt mỏi sau một ngày lao động vất vả cũng tan đi quá nửa.

Ăn cơm xong, nàng dọn dẹp bếp núc sạch sẽ, đi dạo quanh mấy cây sơn trà bên ao để tiêu cơm.

Hàng cây sơn trà được tưới nước hàng ngày nên cành lá xanh mướt, dưới ánh trăng nhàn nhạt, bề mặt như được phủ một lớp sáng mờ ảo.

Vốn dĩ trước đây nàng đã tìm rất nhiều hoa cỏ dại từ bên ngoài về trồng xen giữa các cây sơn trà nhưng chúng đều c.h.ế.t khô dưới trời nắng gắt. Thời gian này được tưới nước, mặt đất lại mọc lên rất nhiều cỏ dại xanh non.

Nhìn cây cỏ bên ao đang dần hồi sinh, nàng vô cùng vui sướng.

Đáng tiếc là cây cỏ trên sườn dốc dưới đáy hố trời đều đã khô héo, cảnh vật hoang tàn, tiêu điều.

Đi dạo xong hơi mệt, nàng trèo lên tảng đá lớn rồi nằm xuống, một tay gối đầu, ngước mắt nhìn lên miệng hố phía trên.

Bầu trời đêm đầy sao, lấp lánh rực rỡ.

Nàng ngắm cảnh đêm, tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của Hắc Hắc đang nằm sấp bên cạnh.

“Cảnh đêm thật đẹp.”

Một đêm ngon giấc.

Ngủ dậy, Hạ Thanh Nguyệt tìm một đoạn trúc chẻ ra, phần đuôi để lại một đoạn không chẻ, chỉ chẻ phần trên.

Nàng dùng d.a.o phay đóng đoạn trúc xuống đất để cố định. Lạc nhổ hôm qua được dựng thẳng vào trong đoạn trúc, đầu có củ hướng ra ngoài, phần thân lá được nàng giữ ở bên trong, chỉ cần giật nhẹ một cái, soạt soạt soạt, toàn bộ củ lạc đều rơi xuống.

Thân lá được vứt sang một bên, phơi khô để nhóm lửa.

Nàng ngồi trên ghế đẩu tách lạc cả buổi sáng mà vẫn chưa xong, phần đã tách xong thì đem đi phơi.

Ngủ trưa dậy, nàng lại tiếp tục tách thêm một tiếng nữa, cuối cùng cũng xong.

Lạc cả vỏ được phơi ba ngày, đã hoàn toàn khô giòn.

Lạc phơi khô phải bóc vỏ mới ép dầu được. Biết rằng bóc vỏ bằng tay lâu sẽ bị đau nên nàng cố ý tìm một thanh gỗ, dùng dây thừng nhỏ buộc lại thành một cái kẹp đơn giản.

Dùng kẹp để tách vỏ tiện lợi hơn nhiều, kẹp một cái là vỏ vỡ ra, hạt lạc rơi ra ngoài.

Nàng ngồi bên bàn ăn, trên bàn đặt một cái mẹt tròn lớn, bên trong đổ rất nhiều lạc chưa bóc vỏ, hai tay nàng để trên mẹt, lạc đã bóc thì để sang một bên.

Vỏ lạc thì ném vào thùng gỗ cũ dưới chân, giữ lại có thể làm củi đun.

Bóc lạc cũng là một việc không hề nhẹ nhàng, nàng bóc mất một ngày rưỡi mới xong, lạc to lạc nhỏ đều được phân loại ra để riêng.

Năm nay lạc được mùa, cộng thêm lần thu hoạch trước, sau khi trừ vỏ ước tính được khoảng một trăm bốn mươi cân lạc to và hơn ba mươi cân lạc nhỏ.

Lạc đã bóc vỏ được đổ vào mẹt, nàng nâng mẹt lên sàng để loại bỏ bụi bẩn và tạp chất bên trong.

Nàng chọn ra hơn bốn mươi cân lạc to để làm giống, dự định sang năm trồng nhiều hơn một chút, số còn lại đều đem ép dầu.

Số lượng lạc không nhỏ, công đoạn lại phức tạp nên nàng dành riêng một ngày để ép dầu.

Lạc được đổ vào chảo sắt rang chín cho đến khi giòn rụm, sau đó trút ra đổ vào cối đá lớn, tay cầm một cây chày gỗ to giã nát.

Cái cối đá lớn này là nàng mang về từ hố đất, còn có một cái máy ép bằng gỗ hôm nay cũng có thể dùng đến.

Lúc giã lạc, nàng nhớ lại cảnh làm bánh dày hồi nhỏ, công đoạn cũng tương tự như bây giờ.

Lạc giã nát được cho vào túi vải rồi hấp cách thủy, hấp xong thì nhân lúc còn nóng lấy ra, cho vào máy ép.

Máy ép này lớn hơn cối xay đá của nàng một chút nhưng hình dáng giống cối xay đá, có hai tầng gỗ tròn dày tương tự như cái thớt, tầng trên có thể di chuyển lên xuống để đóng mở, bên cạnh còn có một tay cầm dài.

Để tiện hứng dầu và cũng để cân bằng lực, nàng lấy một cái chậu cực lớn sạch sẽ không dính dầu không dính nước, đặt máy ép vào trong rồi ngồi xổm xuống, hai tay nắm lấy tay cầm ở tầng trên rồi dùng sức ấn xuống để ép.

Dần dần, một dòng dầu trong vắt chảy ra từ mâm gỗ của máy ép, tụ lại trong chậu.

Ép đi ép lại, túi lạc giã này ép mất bảy tám phút, hai tay mỏi nhừ, đến cuối cùng không thể ép ra thêm dầu nữa đành phải bỏ cuộc.

Nàng mở túi vải ra xem thử, bã lạc sờ vào vẫn còn dầu nhưng chỉ dựa vào sức lực và dụng cụ của nàng, muốn ép ra nhiều dầu hơn nữa cũng là lực bất tòng tâm.

Bã lạc được giữ lại, nàng và Hắc Hắc có thể ăn, cũng có thể dùng để cho gà vịt ăn.

Vì lạc phải ép lúc còn nóng thì tỉ lệ ra dầu mới cao nên nàng chỉ có thể đợi hấp xong rồi mới ép, quy trình vì thế mà kéo dài thêm không ít.

Ngồi xổm ép mấy lần, tay nàng mỏi đến mức không còn sức, bèn dứt khoát bưng chậu gỗ lên bàn, đứng để ép.

Hơn một trăm cân lạc, nàng vật lộn cả một ngày cộng thêm mấy tiếng buổi tối nữa mới ép xong.

Nàng mệt đến mức ngồi phịch xuống đất, ánh mắt trống rỗng, hai tay đặt trên đùi run rẩy không ngừng, gần như đã hoàn toàn mất cảm giác.

“Lẽ ra mình nên trồng vừng, vừng ép dầu đơn giản hơn. Đúng rồi, sang năm trồng vừng!”

Dầu vừng cũng chính là dầu mè, chất lượng không hề thua kém dầu lạc.

Hơn một trăm cân lạc ép ra được ba mươi cân dầu, đổ đầy hai cái vại.

Dầu vàng óng, thơm nức mũi.

Ép dầu xong, nàng nghỉ ngơi suốt cả một ngày, phần lớn thời gian đều nằm trên giường.

Đậu nành, đậu xanh ngoài đồng đã chín, đã có thể thu hoạch được. Cũng giống như nhổ lạc, nàng nhổ cả gốc lẫn cành, một lần cho xong.

Đậu nành, đậu xanh được trải thẳng ra đất phơi. Phơi trong ba ngày, cành lá đã khô giòn hết.

Quả đậu được tuốt ra, cành cây vứt sang một bên.

Đậu nành được trồng nhiều hơn một chút nên khi bóc ra được hơn một trăm mười cân.

Đậu xanh được hơn bảy mươi cân.

Đậu tươi trông rất thích mắt, nàng lấy hai vốc đậu xanh ngâm nước, định làm một ít giá đỗ để ăn.

Còn giá đậu nành thì nàng lại không thích ăn cái mầm của nó.

Đậu xanh ngâm qua một đêm đã nhú lên những mầm trắng li ti, nàng tìm một miếng vải gạc trải lên cái rổ rồi đổ đậu xanh lên, sau đó đậy một miếng vải gạc khác, rưới một ít nước lên.

Làm giá đỗ quan trọng nhất là phải kiểm soát được độ ẩm.

Rổ giá đỗ được đặt ở nơi râm mát, vài ngày nữa mới ăn được.

Tối qua nàng đã nghĩ xong bữa sáng ăn gì, món chính là bánh bã lạc.

Bã lạc thêm bột mì, nước, một quả trứng, khuấy thành hỗn hợp sền sệt. Tráng một lớp dầu mỏng ở đáy chảo rồi múc một muỗng bột vào là được một cái bánh.

Bánh rán xong có màu nâu sẫm, vỏ ngoài vàng giòn.

Mùa này giáp hạt, không có nhiều rau tươi nên nàng ngâm một ít rau cần nước khô, thái hai quả ớt xanh xào cùng.

Nàng còn vớt dưa chua trong vại ra, dưa chuột muối chua thái nhỏ, gừng non thì phải dùng tay xé mới ngon.

Bánh bã lạc không cho gia vị nên Hắc Hắc cũng ăn được, nàng bỏ vào bát nó mấy cái bánh.

Dưa muối chua cay giòn sần sật, món xào rất đưa cơm, ăn cùng những món đơn giản này thôi mà nàng đã ăn hết năm cái bánh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.