Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 86: Làm Miến Khô
Cập nhật lúc: 09/04/2026 15:08
Buổi chiều nắng gắt không đào được nữa, nàng ăn cơm trưa xong liền ngủ một giấc.
Mặt trời lặn về tây, không còn ánh nắng gay gắt như buổi chiều, nàng tranh thủ thời gian đào ao, khuân vác đất đá.
Trời tối dần, không còn nóng nực như ban ngày nữa, nàng xách thùng nước đi tưới hoa màu, cứ ba ngày lại tưới một lần.
Xong xuôi mọi việc, Hạ Thanh Nguyệt lấy đậu Hà Lan và đậu xanh ra.
Đậu xanh và đậu nành đã được nàng gieo trên mảnh đất ở sườn dốc thấp khai hoang từ cuối tháng Tư. Nơi đó tương đối không dốc lắm, đậu xanh gieo chín cân, đậu nành gieo bảy cân.
Nhìn thì không nhiều nhưng trồng ra cũng được một khoảnh đất không nhỏ.
Đậu Hà Lan phải đợi đến tháng Mười mới trồng, nàng để lại khoảng bốn cân hạt giống, số còn lại đem ngâm nước, đậu xanh chỉ giữ lại hai vốc, còn lại đều ngâm hết.
Ngâm đến ngày mai sẽ dùng cối đá xay thành tinh bột, cùng với tinh bột sắn làm thành miến rồi phơi khô.
Nàng gội đầu, giặt giũ, tắm rửa rồi dùng nước lạnh lau sạch chiếc chiếu cói.
Sau một ngày nắng nóng, đến tối sờ vào chiếu vẫn thấy hầm hập.
Nàng ngồi trên giường tiếp tục may áo may ô và quần đùi.
May khoảng hai tiếng, tính cả những thứ đã may xong từ tối qua thì nàng đã có hai chiếc áo may ô và một chiếc quần đùi, còn một chiếc quần đùi nữa tối mai sẽ may nốt.
Đêm khuya, Hạ Thanh Nguyệt bị nóng tỉnh giấc hai lần, toàn thân đẫm mồ hôi. Nàng cầm quạt lá cọ quạt lấy quạt để, vô cùng nhớ nhung điều hòa và quạt máy.
Tối ngủ nàng đều đóng c.h.ặ.t cửa gỗ ở lối ra vào và tất cả cửa sổ trong các phòng, sợ rắn rết sâu bọ bò vào, nếu mở một cửa sổ cho thoáng gió thì sẽ mát hơn một chút.
Nhưng so với nóng, nàng càng sợ rắn hơn.
Đến khoảng bốn năm giờ sáng, trời không còn oi bức nữa, nàng mới ngủ say.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hạ Thanh Nguyệt cho gà vịt ăn xong, mang cỏ dại đi cho thỏ ăn thì phát hiện một con thỏ mẹ khác cũng đã sinh, được năm chú thỏ con.
“Oa, các ngươi lợi hại quá, vất vả cho các ngươi rồi!”
Nàng quan sát tình hình của thỏ mẹ, thấy nó chỉ mệt mỏi, uể oải, còn thỏ con thì rúc trong lòng mẹ b.ú sữa. Bọn chúng bé tí hin, nhẹ nhàng sờ chỉ thấy ấm áp mềm mại.
Bây giờ đã có hai con thỏ mẹ vừa sinh, nàng phải làm thêm nhiều bữa ăn dinh dưỡng để chúng bồi bổ cơ thể.
Điều duy nhất không ổn là bột đậu nành không còn nhiều, phần thường ngày cho gà vịt ăn cũng bị nàng để dành lại cho thỏ mẹ ăn mà vẫn không đủ.
Có bao nhiêu làm bấy nhiêu, hết thì thôi.
Nàng đi làm hai phần ăn dinh dưỡng cho thỏ mẹ, cho chúng ăn toàn cỏ dại tươi và non nhất.
Bữa sáng nàng nấu một ít canh bột làm bữa sáng, phần của Hắc Hắc được múc ra trước không cho muối, kèm theo hai quả trứng luộc.
Phần của nàng thì cho thêm cải ngọt vừa mới mọc và tương hồ tiêu núi.
Hôm qua cả ngày không thấy ra m.á.u kinh, tối qua cũng vậy, tối nay nàng sẽ xem lại lần nữa, nếu không có nghĩa là đã sạch rồi.
Tốt nhất là sạch hẳn, đừng có dây dưa lắt nhắt nữa.
Ăn sáng xong, nàng đem áo may ô và quần đùi vừa may xong đi giặt, tối nay là có thể mặc được rồi.
Sau đó, nàng lại bắt đầu công việc đào ao hằng ngày của mình.
Buổi chiều, nàng ngủ trưa dậy, vui vẻ lấy mấy chục cân sắn từ dưới hầm lên.
Ăn sắn đã lâu, giờ chỉ còn lại chừng này, nàng gọt hết vỏ.
Vừa gọt, nàng vừa tiếc nuối nói: “Lúc trước đào sắn mang về đáng lẽ nên đào thêm ít hom sắn nữa, như vậy là có thể trồng một ít trong hố trời rồi.”
Trong một chậu gỗ đựng nước, nàng dựng đứng một phiến đá có bề mặt lồi lõm, một đầu trong chậu, một đầu tì vào má đùi, sau đó nàng cầm củ sắn đã gọt vỏ chà qua chà lại trên phiến đá, tức thì sắn biến thành bột nhuyễn, cả nước lẫn cái đều chảy xuống.
Thời tiết đẹp thế này, không làm miến khô thì thật đáng tiếc, làm nhiều một chút là có thể ăn đến cuối năm, làm xong muốn ăn thì chỉ cần ngâm nước nấu lên là được, còn có thể làm món xào.
Miến chủ yếu làm từ tinh bột sắn, phụ thêm một ít tinh bột đậu Hà Lan và đậu xanh.
Mấy chục cân sắn xay xong được một chậu lớn bột sắn nhuyễn, nàng dùng vải màn thêm nước lọc đi lọc lại nhiều lần, rồi để sang một bên cho bột lắng xuống.
Tiếp theo là xử lý đậu Hà Lan và đậu xanh, chúng đã được ngâm từ tối hôm trước nên đã mềm.
Trong bát là đậu đã ngâm nước, nàng vốc một nắm cho vào lỗ cối đá, tay xoay đều cần xay.
Chẳng mấy chốc, bột đậu xay nhuyễn theo cối đá chảy xuống, cuối cùng tụ lại ở miệng cối rồi chảy vào thùng gỗ đặt bên dưới.
Cối đá không lớn nên nàng dùng rất vừa tay, mấy cân đậu xay một loáng là xong.
Xay xong cũng dùng vải màn để lọc, giữ lại bã đậu cho thỏ mẹ ăn, còn nước đậu đã lọc thì để sang một bên cho lắng.
Làm xong, nàng bắc nồi cháo đậu xanh kê lên bếp nấu sẵn cho bữa tối, để nó nguội tự nhiên, tối đến sẽ có cháo lạnh để ăn.
Đào ao hơn hai tiếng đồng hồ, vừa mệt vừa nóng.
Nước bột sắn đã lắng xuống nhưng vẫn còn hơi bẩn, nàng đổ nước cũ đi, cho nước mới vào, tiếp tục để lắng.
Buổi tối nàng chỉ trộn qua loa một đĩa dưa chuột, hấp một con cá mặn và một ít tôm khô.
Ăn tối đơn giản xong, nước đậu đã lắng xuống một lớp nước bẩn, nàng lại thêm nước mới vào lọc lại lần nữa.
Tắm rửa xong, nàng mặc áo may ô và quần đùi vào, cảm giác thật nhẹ nhõm, thoáng chốc trong đầu bật lên suy nghĩ rằng trước đây mình mặc quần áo dày nặng đúng là gông xiềng nặng nề.
Chỉ là mát thì có mát hơn một chút, nhưng không đến mức khoa trương như vậy.
Đêm đó mặc áo may ô và quần đùi đi ngủ, nàng không bị nóng tỉnh giấc, ngủ một mạch đến sáng hôm sau.
Sau một đêm lắng đọng, nước bột sắn và bột đậu cuối cùng cũng không còn cặn bẩn nữa. Nàng đổ nước đi, dưới đáy là lớp tinh bột trắng phau, nàng bưng cả chậu đi phơi.
Làm xong xuôi, ước chừng được khoảng mười cân tinh bột sắn, còn tinh bột đậu Hà Lan và đậu xanh cộng lại được hơn hai cân một chút.
Phơi một buổi sáng, giữa chừng lật qua mấy lần, ăn cơm trưa xong thì bột đã khô, bóp thử thấy bột rất mịn.
Bột sắn và bột đậu xanh được đổ vào một chậu gỗ theo tỷ lệ 8:2 để dùng dần.
Nàng lại lấy mấy bát bột sắn và một bát bột hỗn hợp đậu Hà Lan đậu xanh, cho thêm chút muối, đổ nước vào khuấy đều rồi đổ vào nồi đun lửa nhỏ, vừa đun vừa dùng đũa khuấy liên tục, khi nhiệt độ tăng lên, hỗn hợp tinh bột trong nồi dần dần đặc lại, cuối cùng trở thành một khối bột dẻo như bột nhào.
Bước này là để tạo độ dẻo và độ dai cho bột.
Nàng cho khối bột vào chậu bột hỗn hợp, cho nước vào từng ít một, vừa cho vừa nhào nặn để cảm nhận độ mềm của bột rồi quyết định có cho thêm nước nữa không, nhào đến khi khối bột hơi mềm, bề mặt tương đối nhẵn mịn là được, tương tự như bột mì đã nhào kỹ.
Nàng đun một nồi nước, đến khi nước sôi lăn tăn thì ngắt bột thành những đoạn dài, nhét vào một ống trúc to hơn cánh tay một chút.
Ống trúc này là do nàng đã chuẩn bị từ trước, chuyên dùng để làm miến khô, ống dài khoảng hơn bốn mươi centimet, đáy được dùi nhiều lỗ tròn nhỏ li ti bằng mũi d.a.o găm sắc bén.
Ngoài ống trúc, nàng còn tìm một cây trúc nhỏ hơn có thể đút lọt vào ống trúc lớn để làm tay đẩy.
Nàng hướng ống trúc có lỗ tròn về phía nồi, giữ một khoảng cách nhất định, tay kia cầm tay đẩy bằng trúc đút vào trong ống, dùng sức đẩy khối bột. Bột bị ép mạnh, theo các lỗ tròn chảy ra thành những sợi miến đều tăm tắp.
Ngay khi sợi miến vừa ra, tay cầm ống trúc có lỗ tròn của nàng liền xoay từ từ quanh nồi để miến không bị dính vào nhau thành một cục.
Miến rơi vào nồi nước nóng, gặp nhiệt liền đổi màu, màu sắc hơi sậm lại thành màu xám nhàn nhạt.
Không thể một bước lên mây, nàng ép được hai ống trúc thì dừng lại, vớt miến trong nồi ra cho vào ba thùng gỗ đầy nước lạnh để làm nguội, lại dùng tay kéo thẳng các sợi miến ra rồi vắt lên sào trúc phơi nắng.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
