Thiên Tai Liên Miên Chốn Cổ Đại Khi Đi Chạy Nạn - Chương 28: Qua Sông

Cập nhật lúc: 17/02/2026 02:03

Sông Tĩnh Sơn rất lớn, nếu đổi lại là mùa mưa đủ nước, bề rộng mặt sông ít nhất phải trên năm mươi trượng. Sau đợt khô hạn, bề rộng mặt sông giảm xuống còn hơn hai mươi trượng.

Trận mưa lớn ba ngày trước đã khiến mặt sông Tĩnh Sơn rộng thêm tầm mười trượng, nếu không với khoảng cách hơn hai mươi trượng, nhóm Tô Tiểu Tiểu có lẽ có thể thử buộc dây thừng rồi bơi qua. Đáng tiếc hiện tại là hơn ba mươi trượng, bơi qua dù có buộc dây thì nguy hiểm vẫn cực kỳ lớn.

Tô Tiểu Tiểu ngồi xổm bên bờ sông, quan sát tình hình phía đối diện. Phía bên kia gần sát bờ có một tảng đá lớn, phần lộ trên mặt nước cao tầm một trượng hai, bờ sông cách đó không xa là rừng cây. Nàng tính toán khoảng cách, lại quay về xe đẩy lấy dây thừng ra đo đạc, sau khi xác định phương pháp khả thi mới đi tìm Ngô thợ săn.

Ngô thợ săn đang mài mũi tên bên bờ sông thì thấy tiểu nha đầu hôm qua lại đến tìm mình. Y vốn không phải người thôn Lê Hoa, mà là bị người ta bỏ rơi trước cổng thôn. Không ai chịu nuôi y, chính lão thợ săn đã nhặt y về, từ đó y cùng lão thợ săn thường xuyên sống trên núi, không mấy thân thuộc với dân làng.

Vì quanh năm săn b.ắ.n nên trên người y ít nhiều mang theo sát khí, người trong thôn đều không mấy mặn mà tiếp xúc với y. Lần chạy nạn này là do thôn trưởng đặc biệt tìm đến, y mới bằng lòng đi cùng thôn Lê Hoa. Y hiểu ý thôn trưởng, chẳng qua là thấy y có bản lĩnh, phần nào có thể hộ vệ được dân làng.

Nhưng người lớn trong thôn thì còn đỡ, dạo gần đây cũng đã quen mặt và chấp nhận y. Còn trẻ con thì chẳng đứa nào dám lại gần y, không bị y dọa khóc là may rồi. Do đó y có chút tò mò về tiểu nha đầu đang tìm mình này.

"Ngô thúc, thúc có bận không?" Tô Tiểu Tiểu thấy Ngô thợ săn nhìn mình đầy tò mò, tay vẫn không ngừng mài mũi tên.

"Không bận, có chuyện gì?"

Tô Tiểu Tiểu thấy y có chút lạnh lùng nhưng cũng không để tâm: "Con có cách qua sông rồi, nhưng cần Ngô thúc giúp một tay."

Ngô thợ săn thu dọn tên đứng dậy hỏi: "Giúp gì?"

Tô Tiểu Tiểu thấy y sẵn lòng giúp đỡ, liền dẫn y đi tới vị trí nàng đã chọn, chỉ tay sang bờ bên kia nói: "Ngô thúc, thúc có thấy tảng đá lớn phía trước không?"

"Ừm, thấy rồi."

Tô Tiểu Tiểu lại chỉ vào hai cái cây phía sau tảng đá nói: "Con tính rồi, khoảng cách đến hai cái cây lớn sau tảng đá đó tầm chưa đầy năm mươi trượng, Ngô thúc chắc chắn b.ắ.n trúng chứ?"

"Ừm."

Tô Tiểu Tiểu liếc nhìn Ngô thợ săn một cái, người này cũng quá lạnh lùng rồi, đúng là đại sư lạnh lùng của thời cổ đại mà. "Ngô thúc, ý định của con là buộc một sợi dây thừng vào đuôi tên, dây thừng thắt thành một vòng tròn. Sau đó dùng một sợi dây nhỏ dài xỏ qua, một đầu dây nhỏ buộc vào dây thừng lớn, đợi tên b.ắ.n qua đó, chúng ta có thể kéo dây nhỏ để đưa dây lớn qua theo."

Tô Tiểu Tiểu chưa nói dứt lời đã bị Ngô thợ săn ngắt quãng: "Không được, tiễn của ta b.ắ.n ra có thể chịu được trọng lượng của dây thừng, nhưng nếu chịu trọng lượng của người thì tiễn chắc chắn sẽ tuột khỏi cây, hơn nữa một vòng dây nhỏ cũng không chống đỡ nổi trọng lượng đó."

Tô Tiểu Tiểu đương nhiên biết làm vậy là không thể, nàng cũng không định làm như thế: "Ngô thúc, con biết thế này không qua sông được, thúc nghe con nói hết đã. Sau khi chúng ta b.ắ.n mũi tên thứ nhất, lại làm giống lần đầu để b.ắ.n mũi tên thứ hai, mấu chốt nằm ở mũi tên thứ hai này.

Chúng ta b.ắ.n mũi tên thứ nhất qua, cũng không vội kéo dây, mà là buộc sợi dây nhỏ vào mũi tên thứ hai. Ngô thúc, mũi tên thứ hai này thúc phải đứng trên xe đẩy mà b.ắ.n, để sợi dây nhỏ vòng qua tảng đá lớn phía trước rồi mới cắm vào cái cây kia." Tô Tiểu Tiểu vừa nói vừa chỉ tay vào cái cây phía sau tảng đá.

Hai cái cây và tảng đá mà Tô Tiểu Tiểu chọn tạo thành một thế chân kiềng, "Ngô thúc, như vậy khi chúng ta kéo dây nhỏ, sợi dây sẽ tự động vòng qua tảng đá lớn, cũng không sợ trong lúc kéo dây sẽ làm mũi tên bị tuột.

Đợi khi kéo được sợi dây thừng lớn vòng qua tảng đá về đây, chúng ta sẽ buộc vào cái cây bên này. Chúng ta để các thúc bá có sức lực lớn buộc dây thừng vào người rồi móc vào sợi dây trên mặt sông, nhích từng chút một qua bên kia, như vậy không sợ người bị nước cuốn trôi.

Đợi các thúc bá qua được bên kia rồi, chúng ta sẽ buộc hai đầu dây thừng lên cao một chút, làm một cái ròng rọc đơn giản, giống như trục xe đẩy vậy, chắc hẳn dù không phải thợ mộc cũng làm được, đặt ròng rọc lên dây thừng, bên dưới buộc xe đẩy để các thúc bá bên kia kéo qua."

Tô Tiểu Tiểu nói xong, chỉ thấy Ngô thợ săn mặt mày ngơ ngác, rõ ràng là nghe không hiểu. Tô Tiểu Tiểu đang định mở miệng giải thích tiếp thì Ngô thợ săn đã ngắt lời: "Cháu không cần giải thích với ta nhiều thế, ta không hiểu mấy thứ này, cháu chỉ cần bảo ta phải làm gì là được."

Bảo y đi săn thì được, chứ bảo y làm mấy việc tỉ mỉ này đúng là quá làm khó y rồi.

Tô Tiểu Tiểu cạn lời, nghĩ ngợi một hồi quyết định vẫn là bàn bạc với Tô Lão Tam. Nàng tìm thấy Tô Lão Tam, đem phương pháp vừa nói với Ngô thợ săn kể lại một lượt, Tô Lão Tam góp ý vài điều: "Nếu đã làm ròng rọc thì cứ làm ròng rọc ra trước xem có dùng được không, nếu không để các thúc bá của con một mình bên kia bờ cũng không an toàn.

Vả lại, dùng xe đẩy có chút không an toàn, dưới xe đẩy còn có bánh xe, ngộ nhỡ bị cái gì mắc kẹt thì phiền phức lắm. Hơn nữa xe đẩy bốn phía không có lan can, ngộ nhỡ rơi xuống nước thì sao? Không thể tham tiện mà dùng xe đẩy chở người chở vật được, vẫn nên làm một cái thùng gỗ lớn một chút, gia súc cũng phải vận chuyển qua.

Đợi lúc các thúc bá qua đó thì l.ồ.ng thêm một sợi dây vào, nếu không bọn họ vừa phải kéo thùng gỗ, vừa phải tốn sức đưa dây về."

Tô Tiểu Tiểu không tiếc lời khen ngợi: "Cha, quả không hổ là cha, nghĩ thật toàn diện."

Tô Lão Tam cười cười không nói gì, những thứ này chỉ cần nghĩ kỹ một chút là ra, chẳng qua Tô Tiểu Tiểu lười mà thôi. Tô Lão Tam véo má nàng một cái rồi đi tìm thôn trưởng.

Thôn trưởng bọn họ đang rầu rĩ nghĩ cách qua sông, cũng có mấy người đưa ra vài ý kiến không mấy đáng tin, có người thì đề xuất ý kiến hay là làm bè trúc chèo qua.

Nhưng ở đây không có trúc, chỉ có mấy cái cây lớn, mấy cây này c.h.ặ.t xuống cũng không biết có đủ đóng một con thuyền không, huống hồ họ cũng chẳng biết đóng thuyền thế nào.

Tô Lão Tam đứng một bên nghe họ bàn tới bàn lui mãi không xong, bèn đem kế hoạch của Tô Tiểu Tiểu ra nói.

Thôn trưởng nghe xong cảm thấy phương pháp này tuy có hơi rắc rối nhưng lại là cách vững chãi nhất, liền lập tức hô hào mọi người bắt tay vào chuẩn bị.

Dây thừng thì nhà nào cũng có, nhưng với khoảng cách dài thế này thì vẫn không đủ, bèn để đám phụ nữ và người già bện thêm dây thừng, còn đám hán t.ử thì c.h.ặ.t cây làm thùng gỗ lớn và ròng rọc.

Trong thôn không có thợ mộc, họ lật ngược chiếc xe đẩy lên, định nhìn theo trục xe để nghiên cứu, Tô Tiểu Tiểu cũng sán lại gần, nàng tuy không biết đóng nhưng đã thấy qua không ít thành phẩm, ít nhiều cũng vẽ ra được mô hình sơ bộ.

Vương Hữu Văn đứng một bên cầm giấy b.út vẽ lại trục xe, Tô Tiểu Tiểu thấy vậy liền hỏi: "Hữu Văn thúc, thúc đang vẽ trục xe ạ?"

Vương Hữu Văn thấy Tô Tiểu Tiểu có vẻ hứng thú bèn hỏi: "Sao nào, cháu nhìn hiểu à? Hay là có ý tưởng gì, lại đây nói với thúc nghe xem."

Vương Hữu Văn không có tư tưởng hủ bại cho rằng nữ nhi thì nên thế này thế kia. Chưa nói chuyện khác, chỉ riêng trên con đường chạy nạn này, nữ nhân cũng chẳng kém cạnh gì nam nhân.

Tô Tiểu Tiểu thật sự có ý tưởng, liền nói: "Thúc, con đúng là có chút ý tưởng. Chúng ta lấy một khúc gỗ tròn, giữa khúc gỗ đục một cái lỗ, kích thước lỗ vừa đủ để xỏ qua một đoạn gậy to bằng cánh tay nam nhân trưởng thành là được.

Sau đó ở bên ngoài khúc gỗ đục một cái rãnh, độ sâu và kích thước rãnh làm theo kích thước của dây thừng lớn. Sau khi làm xong đặt lên dây thừng sẽ vừa khít vào trong rãnh đó, khúc gỗ tròn này chúng ta có thể làm tám cái."

Làm xong rồi, liền đem thanh gỗ đặt vào trung tâm khúc gỗ tròn, sau đó dùng đinh đóng phiến gỗ vào hai đầu thanh gỗ, tránh để thanh gỗ và gỗ tròn bị tách rời.

Sau đó lại dùng một thanh gỗ dài hơn một chút để đóng cố định bốn thanh gỗ đang xuyên qua các khúc gỗ tròn này lại. Như vậy khi kéo rương gỗ sẽ không bị mất thăng bằng.

Tô Tiểu Tiểu vừa nói, vừa cầm cành cây vẽ lên mặt đất.

Vương Hữu Văn nhìn đồ hình nàng vẽ trên đất, cảm thán nói: "Ngươi nếu là nam nhi, sau này tất có đại duyên phận."

Tô Tiểu Tiểu cười híp mắt đáp lại: "Ta không phải nam nhi, cũng sẽ có tiền đồ."

Vương Hữu Văn ngẩn người một hồi, liền ha ha đại tiếu: "Ha ha, ngươi nói đúng, là ta chấp niệm rồi." Ngay sau đó y liền động b.út vẽ lại đồ hình của Tô Tiểu Tiểu lên giấy.

Tô Tiểu Tiểu thấy thế, liền quay về giúp Ngô thị vê dây thừng.

Dây thừng cần dùng để qua sông không ít, cũng may người trong thôn đều có thói quen thu gom sợi gai trắng, mỗi nhà mỗi hộ đồ cần buộc đều nhiều, dây thừng có bao nhiêu cũng không thấy thừa.

Dây thừng thô thì đã đủ, chỉ có dây mảnh là cần gấp rút vê thêm, người nông thôn đều biết cách vê dây thừng. Nhân đa lực đại, chẳng bao lâu một cuộn dây thừng đã vê xong.

Ngô thợ săn nhìn về phía hai cái cây mà Tô Tiểu Tiểu đã chỉ, mũi tên thứ nhất rất dễ dàng đã b.ắ.n trúng. Chỉ là mũi tên thứ hai có chút khó khăn, không phải là b.ắ.n không trúng, mà là phải b.ắ.n sợi dây thừng mảnh ra phía sau tảng đá, nếu không sẽ vô dụng.

Liên tiếp b.ắ.n bảy tám phát đều không đạt được kết quả như ý, cuối cùng Tô Tiểu Tiểu nghĩ có lẽ do dây mảnh quá lỏng, dây nằm trên mặt đất, khi b.ắ.n tên sẽ bay theo mũi tên nhưng lại bay quá thấp, lần nào cũng rơi trước tảng đá.

Thế là Tô Tiểu Tiểu ôm lấy cuộn dây mảnh trên đất, lại cùng Ngô thợ săn kéo dãn khoảng cách, nàng trèo lên xe bản kéo cao sợi dây mảnh, để Ngô thợ săn b.ắ.n tên.

Tiễn vũ phi trì, mang theo sợi dây mảnh nhanh ch.óng lao về phía trước, vì Tô Tiểu Tiểu đứng cách Ngô thợ săn khá xa, sợi dây trên không trung tạo thành một thế tam giác.

Đợi khi mũi tên đóng c.h.ặ.t vào thân cây, phát hiện vẫn còn một nửa sợi dây nằm trước tảng đá.

Tô Tiểu Tiểu đã rất hài lòng, nàng không để Ngô thợ săn b.ắ.n tên lại lần nữa, mà là nắm lấy sợi dây mảnh trong tay, chạy về phía xa. Chạy không bao xa, đoạn dây trước tảng đá đã bị nàng kéo ra phía sau.

Tô Tiểu Tiểu thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng thành công một nửa rồi. Nàng túm sợi dây mảnh từ từ kéo ngược lại, cho đến khi kéo được sợi dây thừng thô tới, mới reo hò: "Thành công rồi!"

Mọi người nhao nhao tiến lên xem xét, quả nhiên, dây thừng đã thành công l.ồ.ng vào tảng đá lớn. Tiếp theo chính là xem việc chế tác trục lăn và rương gỗ.

Rương gỗ đơn giản, lúc này đã làm xong hình dáng ban đầu, chỉ có trục lăn là khá khó khăn. Thôn trưởng để mấy hán t.ử khéo tay ở một bên làm theo bản vẽ của Vương Hữu Văn, Tô lão tam thủ công không tệ, hắn cũng đang làm trục lăn. Có bản vẽ rồi, làm trục lăn không khó, chỉ là tốn chút công phu.

Vương Hữu Văn làm rãnh bên ngoài khúc gỗ tròn lớn hơn một chút, ít nhất có thể chứa được kích cỡ của ba sợi dây thừng thô.

Tô Tiểu Tiểu ở bên cạnh nhìn mà nhíu mày, vội chạy tới hỏi Vương Hữu Văn: "Hữu Văn thúc, rãnh này liệu có quá lớn không?"

Vương Hữu Văn cười nói: "Không đâu, phải đặt ba sợi dây thừng. Một sợi dây không chịu nổi bao nhiêu trọng lượng, nếu chỉ có người đi qua thì còn đỡ, nhưng chúng ta còn có hành lý, lương thực và súc vật."

Tô Tiểu Tiểu hỏi: "Nhưng ba sợi dây thừng, làm sao đảm bảo khi kéo rương sẽ không bị tuột ra?"

Vương Hữu Văn đặt công việc trong tay xuống, nhìn nàng nói: "Ngươi đương thúc thúc ngươi thi đỗ Tú tài là uổng phí sao? Ta đã cho người bện ba sợi dây thành một dây lớn rồi."

Tô Tiểu Tiểu thấy Vương Hữu Văn nhìn mình với vẻ trêu chọc, liền biết mình đã hớ, chưa hỏi rõ ràng đã vội vàng tìm y, ngượng ngùng cười một tiếng, liền quay về giúp Tô lão tam làm trục lăn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.