Thiên Tai Liên Miên Chốn Cổ Đại Khi Đi Chạy Nạn - Chương 9: Say Nắng.

Cập nhật lúc: 17/02/2026 01:01

Tô Tiểu Tiểu bị nóng đến mức tỉnh giấc, thời tiết thực sự quá oi bức, sáng sớm giờ Mão mặt trời đã ló dạng, Tô Tiểu Tiểu ngủ dậy mồ hôi đầm đìa.

Dậy thấy mọi người đều đã chuẩn bị xong xuôi xe đẩy, chuẩn bị khởi hành, Tô Lão Tam thấy nàng đã dậy liền thoăn thoắt thu dọn lán xếp lên xe.

Ngô thị gấp chăn đệm cho vào gùi, thấy Tô Tiểu Tiểu vẫn còn đang ngẩn ngơ liền nói: "Tiểu Tiểu, mau đi rửa mặt đi, sắp khởi hành rồi."

Tô Tiểu Tiểu nghe vậy liền vội vàng đi rửa mặt, xong xuôi lại nhờ Ngô thị đi cùng nàng đi giải quyết nỗi buồn.

Đợi đến lúc quay lại, đội ngũ đã bắt đầu chuyển động chậm rãi, nàng và Ngô thị phải chạy bộ mới đuổi kịp.

Trời nóng như thiêu như đốt, chẳng có lấy một ngọn gió, mọi người trong đoàn đều đội nón lá, phần nào cũng che chắn được chút nắng nóng.

Tô Tiểu Tiểu mệt không tả nổi, thỉnh thoảng lại phải bổ sung ít nước muối, mồ hôi chảy xuống không ngừng, Tô Tiểu Tiểu lần này thực sự cảm nhận được thế nào là mồ hôi nhễ nhại.

Tô Vũ ở phía sau giúp đẩy xe, hai tay không rảnh để uống nước, Tô Tiểu Tiểu liền mở túi nước, thỉnh thoảng lại đút cho ca ca một ít nước, còn cha nàng thì đã có Ngô thị lo, Tô Tiểu Tiểu tự thấy mình không cần phải bận tâm.

Lúc đầu Tô Tiểu Tiểu còn tràn đầy năng lượng, hỏi han cha có mệt không, hỏi han Ca ca có khát không. Về sau thì một câu cũng chẳng muốn nói, chỉ lầm lũi tiến về phía trước một cách vô thức.

Tô Tiểu Tiểu cảm thấy đôi chân không còn là của mình nữa, nếu không phải Ngô thị dắt tay nàng đi thì có lẽ nàng đã ngồi phịch xuống đất mà mặc kệ sự đời rồi.

Thực sự là quá nóng và quá mệt, cả kiếp trước lẫn kiếp này nàng chưa bao giờ đi bộ xa và lâu đến vậy. Ngô thị xót con, bảo nàng ngồi lên xe đẩy nhưng nàng không chịu.

Vốn dĩ cha và ca ca kéo xe đã đủ mệt rồi, nàng mà ngồi lên nữa chẳng phải là tăng thêm gánh nặng sao? Chỉ đành c.ắ.n răng mà bước tiếp.

Ngay lúc nàng sắp không trụ vững được nữa, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng phèng la báo hiệu nghỉ ngơi. Tô Tiểu Tiểu thề rằng, đây chắc chắn là âm thanh tuyệt diệu nhất mà nàng từng được nghe trong đời.

Tô Vũ nghe thấy tiếng nghỉ ngơi, vội vàng tìm một bóng cây râm mát, vẫy tay gọi đám người Tô Lão Tam lại.

Tô Tiểu Tiểu chạy tới, chẳng đợi Ngô thị trải xong chiếu đã ngồi phịch xuống, trút ra một hơi thở dài sườn sượt.

Ngô thị thấy nàng như vậy, cười mắng: "Đã bảo con ngồi lên xe mà không nghe, mệt rồi chứ gì."

Tô Tiểu Tiểu giả ngốc, cười hì hì nhìn Ngô thị nói: "Con cũng không mệt lắm, chỉ là nóng quá thôi, ngồi trên xe cũng nóng mà."

Ngô thị lắc đầu, không thèm để ý đến nàng nữa, lấy hũ đất ra chuẩn bị nấu bữa trưa.

Tô Lão Tam thì đi quanh đó tìm củi và nguồn nước, nguồn nước thì không thấy, nhưng lại tìm được khá nhiều củi khô.

Sưu Tiểu Tiểu nghỉ ngơi một hồi lâu, cảm thấy không còn mệt mỏi như trước, liền kéo Sưu Vũ đi loanh quanh gần đó, muốn xem thử xung quanh có rau dại hay d.ư.ợ.c thảo gì không.

Nàng chỉ nhận biết được một vài loại rau dại và d.ư.ợ.c thảo thường thấy, cứ nghĩ như trong tiểu thuyết trước kia từng đọc, mấy thứ này đâu đâu cũng có. Đáng tiếc tiểu thuyết chỉ là tiểu thuyết, hiện thực lại chẳng có gì cả. Đừng nói là d.ư.ợ.c thảo, ngay cả một cọng rau dại cũng không thấy tăm hơi.

Sưu Tiểu Tiểu không tin vào chuyện kỳ quái này, kéo Sưu Vũ đi xa hơn một chút, nhưng vẫn không phát hiện được gì, trái lại lại tìm thấy một con suối nhỏ.

Con suối thực sự rất nhỏ, bị cỏ dại che lấp mất, nếu không phải tai Sưu Tiểu Tiểu thính, nghe thấy tiếng nước chảy thì chưa chắc nàng đã phát hiện ra.

Nàng bảo Sưu Vũ canh chừng, tự mình lén lấy từ trong không gian ra mấy cái ống tre đã dùng hết trong hai ngày nay để đựng nước. Sau khi lấy xong, nàng bảo Sưu Vũ quay về báo cho mọi người biết nơi này có nguồn nước.

Nàng còn muốn đi quanh đây thêm chút nữa, nơi này có nguồn nước, cỏ dại xung quanh tươi tốt, kiểu gì cũng phải có chút rau dại chứ.

Tiếc rằng mộng tưởng thì tốt đẹp, mà hiện thực lại phũ phàng, ngoại trừ cỏ dại tươi tốt thì vẫn chỉ có cỏ dại tươi tốt mà thôi.

Loại cỏ dại này đối với nhà Sưu Tiểu Tiểu thì chẳng có tác dụng gì, nhưng với những nhà có gia súc thì lại đại hữu dụng. Nhiều người sau khi lấy nước xong liền qua đây cắt cỏ dại.

Chẳng bao lâu sau, bên bờ suối nhỏ này đến một ngọn cỏ dại cũng không còn thấy nữa.

Bữa trưa hôm nay vẫn là hồ bột mì trắng, Sưu Tiểu Tiểu ăn xong lại bị Ngô thị nhìn chằm chằm bắt ăn thêm một quả trứng gà đường đỏ mới cho đi nghỉ ngơi.

Sưu Tiểu Tiểu có chút sầu não, Ngô thị lo lắng thân thể gầy yếu của nàng không gánh nổi hành trình chạy nạn, trực tiếp nấu một hơi một trăm quả trứng gà đường đỏ để sẵn trong không gian. Thật là dù có đang trên đường chạy nạn cũng không thoát nổi món trứng gà đường đỏ này.

Sưu Tiểu Tiểu thở dài một tiếng, ngoan ngoãn nằm trên chiếu cỏ nghỉ ngơi.

Sưu Lão Tam thấy cái biểu cảm tinh quái này của nàng thì ha ha đại tiếu.

Nghỉ ngơi được một canh giờ, thể lực của Sưu Tiểu Tiểu đã khôi phục đôi chút, chỉ cảm thấy đôi chân càng thêm nhức mỏi. Nàng vung vẩy hai chân, lại xoa bóp một hồi, cảm thấy cơ bắp không còn căng cứng như trước mới đi theo đoàn người chậm rãi tiến bước.

Trên đường đi, bọn họ không gặp đoàn chạy nạn lớn nào, đều là những lưu dân đi lẻ tẻ ba năm người. Họ thấy đoàn của Sưu Tiểu Tiểu đông người như vậy cũng không mấy ai dám tiếp cận.

Đi được hơn nửa canh giờ, đột nhiên Sưu Tiểu Tiểu nghe thấy phía sau dường như có động tĩnh, quay đầu nhìn lại thì thấy nhà Vương Đại Hải hình như đang tranh cãi với ai đó.

Thôn trưởng lúc này cũng nghe thấy động tĩnh, gõ chiêng đồng ra hiệu mọi người dừng lại.

Sưu Tiểu Tiểu thấy thôn trưởng đi về phía Vương Đại Hải, khoảng chừng một khắc đồng hồ sau, thôn trưởng quay lại, gõ chiêng tiếp tục lên đường.

Sưu Tiểu Tiểu tuy có chút hiếu kỳ, nhưng nghĩ đến thời tiết nóng nực và đôi chân đau nhức này khiến lòng hiếu kỳ của nàng tan biến trong nháy mắt, thôi thì cứ ngoan ngoãn lên đường cho xong.

Đi được hơn một canh giờ, Sưu Tiểu Tiểu thực sự không kiên trì nổi nữa, nàng cảm thấy những mụn nước trên chân đều bị mình dẫm vỡ ra rồi. Ngô thị thấy nàng mấy lần định ngã thì có chút kinh hãi, cưỡng ép bế nàng lên xe bản xa.

Sưu Tiểu Tiểu còn định nói mình vẫn có thể gắng gượng thêm chút nữa, nhưng vừa ngồi lên xe, cái m.ô.n.g dường như dính c.h.ặ.t vào ván gỗ, không xuống nổi nữa.

Sưu Tiểu Tiểu chỉ đành đau lòng lau mồ hôi cho lão cha, đưa nước cho ca ca uống. Ngô thị thấy nàng ngồi trên xe mà một chút cũng không yên phận, mắng rằng: "Ngồi cho t.ử tế vào, cứ động đậy lung tung, lát nữa ngã xuống thì đừng có mà khóc."

Sưu Tiểu Tiểu bĩu môi, ngoan ngoãn ngồi im không nhúc nhích nữa. Ngồi được một lát, nàng bắt đầu buồn ngủ, cái đầu cứ gật gù liên hồi.

Sưu Vũ ở phía sau nhìn mà kinh hồn bạt vía, cứ lo nàng ngoẹo đầu một cái là ngã nhào xuống đất. Y vội vàng gọi nàng tỉnh dậy, sợ nàng ngủ tiếp nên bảo nàng đan giày cỏ.

Ngô thị trước đó lo lắng phải đi đường dài, giày không đủ đi nên đã làm mấy đôi, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Mà làm giày vải thì thời gian quá gấp gáp, thế là bà chuyển sang đan giày cỏ. Giày cỏ không bền bằng giày vải, cũng không đủ mềm mại, nhưng không tốn chi phí, hơn nữa đan lại nhanh hơn nhiều.

Sưu Tiểu Tiểu đứng bên cạnh thấy thú vị nên cũng học đan được vài đôi. Ngô thị buổi trưa thấy gần đó có loại cỏ thích hợp để đan giày liền cắt một ít để lên xe bản xa.

Sưu Vũ thấy Sưu Tiểu Tiểu ngồi không buồn chán nên tìm việc cho nàng làm. Sưu Tiểu Tiểu nghe lời Sưu Vũ, cũng thấy có chút tẻ nhạt, đan giày cỏ thì đan giày cỏ vậy.

Đến lúc được nghỉ ngơi, Sưu Tiểu Tiểu đã đan xong một đôi giày cỏ.

Nơi nghỉ đêm hôm nay là ở quanh bìa rừng, xung quanh thực sự không có chỗ nào bằng phẳng để nghỉ ngơi. Trời đã rất muộn, nếu đi tiếp cũng chưa chắc tìm được chỗ tốt, thôn trưởng liền bảo mọi người nghỉ đêm tại đây.

Tối nay nhà Sưu Tiểu Tiểu không lấy cơm canh trong không gian ra, mà mỗi người một bát cháo gạo thô kèm một cái bánh mì trắng.

Ăn cơm xong, Vương Hữu Võ lại tới, Sưu Lão Tam đi theo hắn đến chỗ thôn trưởng, khoảng chừng một khắc đồng hồ thì quay về.

Sưu Lão Tam không nói gì nhiều, chỉ bảo bọn họ mau ch.óng nghỉ ngơi. Hôm nay không dựng lán, trong rừng khó dựng, Ngô thị trực tiếp trải chiếu cỏ cho bọn họ ngủ lên trên, đắp thêm một lớp chăn mỏng để che sương mù.

Thấy Sưu Tiểu Tiểu và Sưu Vũ đã ngủ say, Sưu Lão Tam thở dài một tiếng mới nói: "Chiều nay có một cô nương cầu xin Đại Trụ cho ít lương thực, nói là chỉ cần cho hai cân gạo là nguyện ý đi theo hắn. Đại Trụ đâu dám làm chuyện đó, thấy nàng ta khả liên nên lén nhét cho nửa cái bánh. Cô nương đó chắc là thấy Đại Trụ lòng dạ mềm yếu nên muốn bám lấy hắn."

Sưu Lão Tam nghe nói cô nương đó cũng mới mười bốn tuổi, mười bốn tuổi mà đã có thể làm ra chuyện như vậy, nghĩ lại cũng là bị cái thế đạo này ép đến mức không còn đường sống.

Sưu Lão Tam nghĩ đoạn rồi nói tiếp: "Nhà Đại Hải chắc là nhìn ra tâm địa cô nương đó không chính nên đuổi nàng ta đi. Nàng ta liền quỳ xuống vừa khóc vừa náo loạn, người nhà nàng ta chắc cũng canh chừng ở bên cạnh, thấy tình hình này cũng xông lên gây chuyện.

Mở miệng ra là bảo Đại Trụ khi phụ con gái nhà người ta, bắt Đại Trụ phải cho một lời giải thích. Thôn trưởng biết chuyện liền đe dọa bọn họ, nếu không đi sẽ đ.á.n.h gãy chân, bấy giờ mới thoát khỏi cái nhà đó."

Sưu Lão Tam xoa xoa bả vai nói: "Thôn trưởng vừa rồi gọi chúng ta qua là muốn dặn, sau này gặp người khác xin lương thực, nhất luật không được cho. Nếu ai lòng dạ mềm yếu mà cho, dẫn đến đoàn mình chịu tổn thất thì sẽ bị đuổi khỏi đoàn."

Ngô thị có chút kinh ngạc: "Nghiêm trọng vậy sao?"

Sưu Lão Tam hừ lạnh một tiếng: "Thế này còn là nhẹ đấy, nếu thực sự gây ra tổn thất cho đoàn thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không quá. Bây giờ là đang chạy nạn, không phải đi du ngoạn, một hạt gạo, một lưỡi liềm, một thanh củi đều rất quan trọng."

Ngô thị gật đầu, tỏ ý đã biết: "Vậy sao ông không nói với các con một tiếng, vạn nhất chúng nó lòng mềm thì sao..."

Sưu Lão Tam cười nói: "Chuyện của Đại Trụ sao có thể kể với hai đứa nhỏ này được, chúng ta tự mình để mắt tới là được rồi. Không còn sớm nữa, mau ngủ đi."

Sáng hôm sau, Sưu Tiểu Tiểu bị người ta lay tỉnh. Sưu Vũ nhìn nàng đầy vẻ cạn lời, không ngờ nàng có thể ngủ say đến mức này, lay nửa ngày trời không thấy tỉnh.

Đến khi Sưu Tiểu Tiểu hoàn toàn tỉnh táo thì đoàn người đã chuẩn bị xuất phát. Nàng vội vàng tẩy rửa sơ qua rồi kéo Ngô thị vào trong rừng để giải quyết nỗi buồn. Đợi nàng và Ngô thị ra khỏi rừng, thôn trưởng đã gõ chiêng đồng xuất phát rồi.

Tối qua nhà Sưu Tiểu Tiểu ăn uống không mấy t.ử tế, giờ cảm thấy hơi đói. Sưu Tiểu Tiểu mượn cái gùi lén lấy ra mấy cái bánh nhân thịt, nhìn bề ngoài y hệt loại bánh mì trắng bọn họ thường ăn.

Sưu Lão Tam định bụng để đến trưa mới ăn, Sưu Tiểu Tiểu không chịu, còn nói rằng: "Ăn no mới có sức chạy nạn." Sưu Lão Tam hết cách, chỉ đành tuân theo mệnh lệnh của con gái. Sưu Vũ thay vị trí của Sưu Lão Tam, đợi Sưu Lão Tam ăn xong mới đổi lại.

Mặt trời hôm nay vẫn độc địa như cũ, Sưu Tiểu Tiểu cảm thấy ít nhất cũng phải trên bốn mươi lăm độ rồi. Từng luồng hơi nóng tát thẳng vào mặt, Sưu Tiểu Tiểu nghĩ lúc này mà đặt cái nồi sắt dưới nắng thì tuyệt đối có thể rán ra trứng gà chín mười phần.

Đi được gần hai giờ đồng hồ, Sưu Tiểu Tiểu cảm thấy mình sắp lả đi đến nơi, đột nhiên nghe thấy phía trước có tiếng kinh hô.

Đám đông có chút hỗn loạn, Sưu Lão Tam nghe thấy có người gọi tên thôn trưởng, vội vàng bỏ mặc xe bản xa mà chạy về phía thôn trưởng, Sưu Tiểu Tiểu cũng bám sát theo sau.

Chạy đến nơi mới biết là thôn trưởng bị ngất. Thôn trưởng đã bốn mươi bảy tuổi, ở thời cổ đại đã được coi là cao tuổi rồi. Trời nóng thế này, người trẻ tuổi còn chịu không nổi, huống chi là người già.

Sưu Tiểu Tiểu tiến lên nhìn, thấy mặt thôn trưởng đỏ gay, mồ hôi đầm đìa như mưa. Nàng nắm thử tay thôn trưởng thì thấy tay ông hơi ẩm lạnh, chắc là bị trúng thử rồi.

Nàng nói với Vương Hữu Văn: "Thôn trưởng gia gia chắc là bị trúng thử rồi, mau đưa thôn trưởng gia gia vào nằm dưới bóng cây."

Vương Hữu Văn lúc này mới phản ứng lại, vội vàng cõng thôn trưởng đến dưới bóng râm. Sưu Tiểu Tiểu thấy vậy liền mở túi nước bên hông đưa cho Vương Hữu Văn.

Nước trong túi của nàng đều là nước muối, có tác dụng giảm bớt triệu chứng trúng thử nhất định. Vương Hữu Văn đút cho thôn trưởng uống nước, lại không ngừng quạt cho ông. Một lát sau, thôn trưởng đã tỉnh lại.

Thôn trưởng tỉnh lại đầu óc vẫn còn hơi choáng váng, Sưu Tiểu Tiểu ở bên cạnh nói: "Hữu Văn thúc, thúc cho thôn trưởng uống thêm chút nước nữa đi."

Vương Hữu Văn gật đầu, định tiếp tục đút cho cha mình uống nước thì chợt nhớ ra túi nước này là của Sưu Tiểu Tiểu. Thời tiết hiện nay, một ngụm nước cũng có thể cứu mạng, hắn cũng ngại không muốn dùng tiếp túi nước của nàng, bèn trả lại cho Sưu Tiểu Tiểu.

Sưu Tiểu Tiểu không nhận: "Hữu Văn thúc, nước trong túi của con là nước muối lạnh. Trước kia con nghe đại phu nói, trúng thử thì phải uống nước muối lạnh. Thúc cứ cho thôn trưởng gia gia uống đi, nhà con vẫn còn."

Vương Hữu Văn nghe vậy cũng không khách khí thêm nữa. Thôn trưởng uống nước xong cảm thấy khỏe hơn nhiều, chỉ là thân thể vẫn còn chút suy nhược. Vương Hữu Văn thấy trời cũng không còn sớm, bèn bảo mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, buổi chiều mới tiếp tục lên đường.

Sưu Tiểu Tiểu thấy thôn trưởng không còn gì đáng ngại mới quay về chỗ xe bản xa của mình. Ngô thị nghe bọn họ nói thôn trưởng trúng thử ngất xỉu thì giật mình kinh hãi. Bà vội bảo Sưu Tiểu Tiểu lấy ra một phần trà thảo mộc, lại nấu thêm một nồi lớn nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.