Thiên Tai Liên Miên Chốn Cổ Đại Khi Đi Chạy Nạn - Chương 8: Khởi Hành.
Cập nhật lúc: 17/02/2026 01:01
Tô Lão Tam về đến nhà, đem chuyện xảy ra ở từ đường kể lại cho người nhà. Tâm trạng ai nấy đều không tốt, nghĩ đến việc ngày mai phải bôn ba vất vả nên đi ngủ sớm để dưỡng sức.
Ngày hôm sau, người trong thôn đều bận rộn thu dọn hành lý, Tô Lão Tam lên trấn xin nghỉ việc, chưởng quầy bản thân cũng đang tự lo không xong, kết toán tiền công tháng này cho y rồi để y rời đi.
Sau khi trở về, y bắt đầu thu dọn hành trang, nhà bọn họ không mua gia súc, chỉ đóng một chiếc xe đẩy tay. Trong mắt dân làng, nhà y thuộc diện nghèo khó, đột nhiên mua một con gia súc thì quá đỗi nổi bật.
Trên xe đẩy cũng không để vật gì quá nặng, trong những bao tải lớn đều chứa y phục, chăn đệm là những vật nhẹ. Phía trên xe đẩy là một số vật dụng thường dùng, lại đặt thêm hai thùng nước lớn, đổ đầy nước và đậy nắp kỹ càng.
Tuy rằng phần lớn gia sản đều đã bỏ vào trong không gian, nhưng xe đẩy vẫn đầy ắp. Nhà rách đáng muôn tiền, sau khi rời đi không biết còn có cơ hội quay lại hay không, nên từng đường kim mũi chỉ đều không nỡ bỏ lại.
Đồ đạc của nhà Tô Lão Tam không nhiều, chưa đến giữa trưa đã thu dọn xong xuôi. Ngô thị thấy thời gian còn sớm liền nhào rất nhiều bột mì, nướng không ít bánh nướng. Bánh nướng được làm thật khô, để mười ngày nửa tháng cũng không thành vấn đề.
Bánh nướng là lương thực để ở bên ngoài cho người ta thấy, mấy tháng nay nàng đã làm không ít cơm canh, tất cả đều được thu cất đi, nghĩ rằng sau này chưa chắc đã có thời gian nấu nướng nên làm nhiều một chút. Thuốc của Tô Tiểu Tiểu cũng đã sắc sẵn để đó.
Ăn xong bữa trưa, Tô Lão Tam bảo mọi người nghỉ ngơi một lát, buổi tối còn phải lên đường, tinh thần không minh mẫn là không được.
Giờ Hợi, sân đập lúa thôn Lê Hoa người đông nghìn nghịt. Thôn trưởng kiểm điểm quân số, thôn Lê Hoa tổng cộng có ba mươi hai hộ gia đình với hai trăm năm mươi sáu miệng ăn.
Hiện tại số người có mặt ở sân đập lúa chỉ có một trăm chín mươi hai người thuộc hai mươi bốn hộ, thôn trưởng nhìn quân số mà lắc đầu liên tục, nhưng cũng không quản được nhiều như vậy nữa.
Y kiểm kê xong liền hô hào mọi người xuất phát. Nhà thôn trưởng đi tiên phong, nhà y có một con bò và một con lừa, hai chiếc xe chất đầy ắp như hai ngọn núi nhỏ di động.
Tô Lão Tam đi ở giữa đội hình, chiếc xe đẩy y kéo trông có vẻ rất nặng, nhưng thực tế cũng chỉ tầm ba bốn trăm cân.
Ngô thị và Tô Vũ mỗi người đều đeo một bọc hành lý lớn, bên trong chứa y phục.
Tô Tiểu Tiểu được Ngô thị dắt tay, đột nhiên nhìn thấy Tô Đại Bảo ở phía sau đội ngũ, nhìn kỹ lại thì thấy cả nhà Tô Vu thị đều đang đi theo sau.
Tô Tiểu Tiểu vốn tưởng bọn họ sẽ không đi, vì dựa theo tính cách của Tô Vu thị thì không thể nào từ bỏ ruộng đất được.
Tô Tiểu Tiểu quả thực đã đoán đúng, Tô Vu thị không hề muốn đi, nhưng ngặt nỗi hai đứa con trai đều kiên quyết muốn đi chạy nạn.
Đêm hôm đó người trở về không chỉ có Vương Hữu Văn mà cả Tô Đại và Tô Nhị cũng về. Tô Vu thị nửa đêm thấy Tô Đại đưa Tô Nhị đang trong tình trạng thê t.h.ả.m trở về thì giật cả mình.
Sắc mặt Tô Nhị cực kỳ khó coi, vừa vào đến chính đường đã run rẩy kể lại trải nghiệm của y mấy ngày qua cho Tô Vu thị và Tô Đại nghe.
Mấy năm trước Tô Nhị thi đỗ Đồng sinh, liền tự xưng là người đọc sách, có phần coi thường vị thê t.ử Tiểu Vu thị cưới trước đó.
Nhưng Tiểu Vu thị là cháu gái bên nhà ngoại của Tô Vu thị nên y cũng chẳng biết nói gì. Y bèn lấy cớ phải sang trấn Ngô Đồng bên cạnh đọc sách cho tiện, không tiện mang theo thê nhi. Thực chất y ở trấn Ngô Đồng ngày ngày cùng đám bạn bè xấu ăn chơi trác táng.
Mấy ngày trước y cùng bạn bè đang uống rượu trò chuyện trong t.ửu lầu, nhắc đến việc ở chùa Nam Sơn có một cây đại thụ chọc trời, nhiều người đến dưới gốc cây thành tâm cầu nguyện đều có thể toại nguyện.
Nói đoạn, y cũng muốn đi cầu nguyện thử xem có thể kim bảng đề danh hay không. Thế là bọn họ hẹn nhau ngày hôm sau cùng đi chùa Nam Sơn.
Chùa Nam Sơn cách trấn Ngô Đồng không xa, đi bộ khoảng hai ngày đường. Đám người Tô Nhị ung dung thong thả đi về hướng chùa Nam Sơn, đột nhiên bị một toán quan binh chặn đường, chẳng nói chẳng rằng liền bắt bọn họ đi.
Tô Nhị sợ muốn c.h.ế.t, đến khi định thần lại nghe người xung quanh nói là bị bắt đi lính, y càng thêm sợ hãi, binh dịch này mười người họa may mới có một người sống sót trở về đã là phúc đức lắm rồi.
Đêm thứ hai sau khi bị bắt, tất cả những người bị bắt đi lính đột nhiên nổi dậy phản kháng, y thừa cơ bỏ chạy.
Chạy một mạch về đến trấn Du Tây, y liền vội vã đi tìm Tô Đại. Tô Đại nghe Tô Nhị kể chuyện bị bắt cũng kinh hãi không thôi. Ngay trong đêm liền đưa thê nhi cùng trở về thôn Lê Hoa.
Ngày hôm sau khi quan binh đến, Tô Nhị cứ ngỡ là đến bắt mình, cả người run rẩy bần bật, trốn trong nhà không dám thò mặt ra cửa.
Đợi Tô Đại từ từ đường trở về nói thôn trưởng muốn đi chạy nạn, y vội vàng thuyết phục Tô Vu thị cùng đi theo. Tô Đại cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề nên đồng ý chạy nạn, ruộng đất không quan trọng bằng mạng sống.
Tô Vu thị không còn cách nào khác, hai đứa con trai đều đi rồi, bà ta cũng chẳng thể ở lại một mình, đành phải đồng ý.
Một đoàn người rầm rộ lợi dụng ánh trăng lầm lũi lên đường, sợ đi đường qua trấn sẽ bị người ta phát giác nên đặc biệt đi đường vòng.
Mới đi được chưa đầy hai canh giờ đã có người chịu không nổi, một vài đứa trẻ thậm chí còn khóc nháo lên. Vương thôn trưởng nhìn trời đất, hiện giờ vẫn chưa ra khỏi địa giới trấn Du Tây, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bắt trở lại.
Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của mọi người, Vương thôn trưởng suy nghĩ một lát, vẫn quyết định để mọi người nghỉ ngơi nửa canh giờ rồi mới tiếp tục lên đường.
Tô Tiểu Tiểu lúc này cũng mệt rã rời, thân thể này là lần đầu tiên đi bộ lâu như vậy. Ngô thị nhìn nàng mà xót xa, vội vàng lấy chiếu trên xe xuống trải ra cho Tô Tiểu Tiểu nằm nghỉ một lát.
Tô Tiểu Tiểu nằm trên chiếu, xoa bóp bắp chân, không ngừng ngáp dài, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Lúc Tô Tiểu Tiểu tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trên xe đẩy, mặt trời đã lên rồi. Tô Lão Tam đang kéo xe đi về phía trước, Ngô thị thấy nàng tỉnh dậy liền bảo nàng xuống đi bộ một chút.
Tô Tiểu Tiểu có chút ngại ngùng, hình như từ khi xuyên không tới nay nàng luôn ở trạng thái được chăm sóc.
Nàng cũng không muốn làm phiền người khác, nhưng thân thể nàng không cho phép. Cái cơ thể này rất dễ mệt mỏi, không biết có phải là di chứng của trận sốt cao lần trước hay không mà lúc nào cũng cảm thấy uể oải.
Nàng đi bên cạnh Tô Vũ, Tô Vũ ghé sát lại nói nhỏ với nàng: "Lúc sáng sớm, Tô lão thái có đi qua, muốn cha và huynh giúp bà ta mang hộ một ít hành lý. Cha không đồng ý, bảo là hành lý nhà mình đã nhiều rồi, không còn sức giúp nữa."
Tô Tiểu Tiểu ngẩn người một hồi lâu mới phản ứng lại Tô lão thái mà Tô Vũ nhắc đến là ai, nhìn vẻ mặt đắc ý của Tô Vũ mà thấy có chút buồn cười.
"Nhà bà ta không phải đông người lắm sao? Sao lại còn phải nhờ chúng ta giúp?"
Tô Vũ lộ vẻ khinh miệt: "Ngài còn trông mong đại bá và nhị bá có thể làm việc nặng sao?"
Tô Tiểu Tiểu nghĩ đi nghĩ lại, cũng đúng. Đại bá và nhị bá của nguyên chủ thì không cần bàn tới. Đại bá nương là người tinh ranh, nhưng lại quá tinh ranh, không chịu chịu thiệt một chút nào.
Con gái của đại bá mười lăm tuổi, được nuông chiều từ nhỏ, chí hướng muốn gả cho người có tiền, mười ngón tay không chạm nước xuân, chỉ sợ làm tay thô ráp đi.
Nhị bá nương cậy mình là cháu gái của Tô Vu thị nên cũng là kẻ hống hách, sau khi gả vào nhà họ Tô hầu như chưa từng làm việc gì.
Tô Đại Bảo thì càng không cần trông mong, đã mười hai tuổi rồi mà chỉ biết lêu lổng phá làng phá xóm. Nhà họ Tô đông người như vậy mà chẳng có nổi một kẻ gánh vác được việc gì, đúng là nực cười.
Tô Tiểu Tiểu có chút lo lắng: "Bọn họ e là đã để mắt đến nhà chúng ta rồi."
Tô Vũ có chút bất bình nói: "Sợ cái gì, đã chẳng còn quan hệ gì với nhà họ nữa rồi, cứ mặc kệ bọn họ là được."
Làm gì mà dễ dàng như thế được, Tô Tiểu Tiểu cũng không tiếp tục chủ đề này nữa. "Ca ca, chúng ta giờ đang ở đâu rồi?"
Tô Vũ chỉ về phía trước: "Thấy ngọn núi phía trước không? Qua khỏi ngọn núi đó là đến địa giới trấn Phù Dung rồi."
Tô Tiểu Tiểu có chút tò mò: "Ca ca, sao huynh biết được, huynh đã từng đến đây rồi à?"
Ngô thị xen vào: "Cha con vừa mới nói với tiểu t.ử ấy đấy, đói chưa? Có muốn lấy miếng bánh nướng mà ăn không?"
Tô Tiểu Tiểu lắc đầu, chẳng phải nàng không đói, mà là vừa mới ngủ dậy nên chưa thấy thèm ăn.
Lại đi thêm hơn một canh giờ, mặt trời đã rất gay gắt, thôn trưởng cho mọi người nghỉ ngơi tại chỗ nửa canh giờ.
Buổi sáng Tô Tiểu Tiểu đã ngủ một giấc nên giờ không thấy mệt lắm, thấy khu vực nghỉ ngơi gần đó cỏ cây còn khá tươi tốt nên muốn đi xem quanh đây có loại rau dại nào không. Tô Vũ không yên tâm nên cũng đi theo.
huynh muội hai người đi một vòng chẳng phát hiện được loại thức ăn nào có thể ăn được, có chút thất vọng quay lại đội ngũ.
Tô Lão Tam thấy bọn họ ủ rũ liền cười nói: "Trời nóng nực thế này, nhà nào cũng khó khăn, nơi này lại gần lề đường, dẫu có rau dại thì cũng sớm bị người ta đào sạch rồi, đâu đến lượt các con."
Tô Tiểu Tiểu hậm hực lườm y một cái, không thèm để ý đến y nữa.
Ngô thị thấy vậy mỉm cười nói: "Được rồi, mau lại đây ăn cơm đi, lát nữa còn phải lên đường đấy."
Ngô thị xé nhỏ bánh nướng, bỏ vào hũ đất đun, lại xé thêm ít rau khô bỏ vào nấu cùng. Mùi vị chẳng ra làm sao, chỉ có thể nói là ăn được, so với cả đoàn thì thuộc loại cơm nước bình thường nhất.
Mặc dù trong không gian có đủ loại thức ăn, nhưng gia cảnh nhà bọn họ dân làng đều biết rõ, nếu ăn thứ gì quá ngon thì sẽ không bình thường chút nào.
Ban ngày chỉ có thể ăn như vậy, buổi tối mới có thể tranh thủ lúc trời tối mà ăn món gì ngon hơn. Sau khi ăn no nê, nghỉ ngơi một lát, mọi người lại tiếp tục lên đường.
Thời tiết thực sự quá nóng, dân làng ai nấy đều đội nón lá, mồ hôi không ngừng chảy ròng ròng, từng luồng hơi nóng từ không khí ập đến, giống như đang đứng trong lò lửa vậy.
Trẻ nhỏ bị nóng quấy khóc không thôi, người già cũng nóng đến mức hoa mắt ch.óng mặt. Thôn trưởng thấy mọi người thực sự không chịu nổi nhiệt độ này nên cho mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, định tránh khoảng thời gian nóng nhất rồi mới đi tiếp.
Nghe được lệnh nghỉ ngơi, mọi người nhao nhao đi tìm nơi có bóng râm.
Tô Tiểu Tiểu cũng nóng đến mức chịu không nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bừng, thở dốc liên tục. Ngô thị thấy nàng như vậy xót xa vô cùng, vội vàng quạt cho nàng, lại lấy túi nước cho nàng uống.
Nước trong túi là trà gừng giải nhiệt, Ngô thị trước đó đã nấu năm nồi trà lớn, tất cả đều đã đóng chai cho Tiểu Tiểu cất đi rồi.
Tô Tiểu Tiểu uống một bụng trà giải nhiệt mới lấy lại sức, mặt cũng bớt đỏ hơn. Thấy con gái đã đỡ hơn, Ngô thị mới bắt đầu dọn dẹp chỗ nghỉ ngơi.
Thôn trưởng đã nói, đợi bớt nóng rồi mới đi tiếp, nhìn trời thế này chắc có thể nghỉ ngơi được hơn nửa canh giờ. Đêm qua Tô Lão Tam không được nghỉ ngơi nhiều, nàng định nhanh ch.óng trải chiếu cho y ngủ một lát.
Giờ Thân, mặt trời không còn gắt nữa, thôn trưởng lại hô hào mọi người nhanh ch.óng lên đường.
Đi thêm khoảng hơn hai canh giờ, thôn trưởng tìm được một đoạn đường khá bằng phẳng liền dừng lại, dự định đêm nay sẽ nghỉ lại đây.
Tô Lão Tam tìm một tảng đá lớn phía sau làm nơi nghỉ chân, dọn dẹp hết sỏi đá trên mặt đất, dựng lên một cái lán đơn sơ.
Đợi Tô Lão Tam dựng lán xong, Tô Tiểu Tiểu quan sát xung quanh, xác định không có ai chú ý đến nhà mình mới lấy ra từ không gian một ít cơm canh.
Cơm canh đều đã được để nguội từ trước nên sẽ không có mùi tỏa ra, cả nhà bốn người vội vàng ăn xong bữa tối vì sợ bị người khác trông thấy.
Sau bữa ăn, Tô Tiểu Tiểu xoa bóp bắp chân đau nhức, đang định vào lán đi ngủ thì thấy Vương Văn Vũ gọi cha nàng đến chỗ thôn trưởng, nàng định bụng đợi cha về rồi mới ngủ.
Đợi khoảng hai khắc đồng hồ thì thấy Tô Lão Tam trở về. Tô Lão Tam thấy nương con ba người đang nhìn mình chằm chằm, không khỏi cảm thấy buồn cười.
"Không có việc gì lớn đâu, chỉ là bàn bạc lại thời gian đi đường thôi. Hôm nay chúng ta đi hơi chậm, ngày đầu chạy nạn chưa có kinh nghiệm."
Y phủi bụi trên áo rồi nói tiếp: "Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày giờ Mão khởi hành, giờ Ngọ nghỉ ngơi. Chiều giờ Thân khởi hành, giờ Tuất nghỉ ngơi. Nếu không cứ đi đi dừng dừng thế này thì bao giờ mới tới phương Nam?"
Tô Lão Tam nói xong liền bảo Ngô thị và Tô Tiểu Tiểu mau vào lán nghỉ ngơi, y và Tô Vũ thì ngủ ở bên cạnh lán.
Đi suốt một ngày một đêm, ai nấy đều mệt rã rời, hầu như vừa nằm xuống là đã ngủ say, chẳng mấy chốc, trong đội ngũ đã vang lên những tiếng ngáy ngủ liên tiếp.
