Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 224: Đả Thảo Kinh Xà
Cập nhật lúc: 12/03/2026 20:02
Thế nhưng hai người họ còn chưa kịp đến gần Huyện lệnh đã bị binh lính chặn lại.
"Đứng lại, các người là ai?"
Lão bà sợ hãi biến sắc, cuống quýt kéo đứa cháu gái nhỏ quỳ rạp xuống: "Quan gia, quan gia, xin ngài rủ lòng thương, cho chúng ta gặp đại nhân một lát, chúng ta có chuyện quan trọng, chuyện quan trọng muốn bẩm báo."
Lão bà nghe lưu dân xung quanh rỉ tai nhau đây là đội ngũ của Khâm sai đại nhân, mới đ.á.n.h bạo đến thử vận may. Nếu đại nhân có thể làm chủ cho bà, mối hận của con cháu bà sẽ được rửa sạch.
Mâu Huyện lệnh dừng bước, chăm chú quan sát lão nhân cùng tiểu nữ hài bên cạnh. Bà lão gầy gò ốm yếu, hai má hóp sâu, bé gái bên cạnh cũng chung cảnh ngộ, tay chân gầy khẳng khiu nhưng đầu lại to tướng. Rõ ràng là bị bỏ đói đến mức suy dinh dưỡng.
Mâu Huyện lệnh nhìn mà chua xót, vội vàng phân phó Ngư Mễ lấy túi nước và bánh nướng đem chia cho hai người họ: "Lão nhân gia, sao bà lại dẫn theo đứa trẻ đi một mình thế này?"
Lão bà nhìn đồ ăn, bất giác nuốt nước bọt ừng ực. Bà nhận vội lấy đồ ăn, bẻ một nửa bánh đưa cho cháu gái, vừa nhai ngấu nghiến vừa nức nở: "Ô ô, ta... ta đi lạc mất con trai rồi ô ô..."
Nếu không phải đường cùng, bà sẽ không mang cháu gái đến đây.
Hai hôm trước, cả thôn của bà rủ nhau vào rừng nghỉ ngơi, ai ngờ lại đụng độ một toán hắc y nhân. Bọn hắc y nhân đó hành tung bí ẩn, không biết đang âm mưu điều gì.
Khi phát hiện ra họ, chúng chẳng nói chẳng rằng đã vung đao đồ sát.
Đêm đó, rất nhiều thôn dân đã bỏ mạng. Đại nhi t.ử của bà liều mạng chặn đường hắc y nhân, mới bảo vệ được người nhà chạy trốn khỏi khu rừng. Nhưng vì chạy quá vội vã, lại thêm đêm tối mịt mùng, gia đình họ đã bị lạc nhau trong rừng sâu. Hết cách, bà đành dắt cháu gái đi lang thang, cuối cùng ra khỏi được khu rừng. Vốn tưởng hai bà cháu không c.h.ế.t đói thì cũng làm mồi cho thú dữ, ai ngờ lại may mắn gặp được quan binh.
Ban đầu bà chỉ muốn báo chuyện trong rừng cho quan binh biết, nhờ họ vào tìm xem có thấy tung tích con trai bà không, chứ không hề nghĩ đến việc họ sẽ ban cho thức ăn.
Nhưng vừa nhìn thấy miếng bánh đại nhân ban thưởng, bà thực sự không cầm lòng nổi nữa.
Trên đường chạy nạn, cả nhà bà chẳng còn bao nhiêu lương thực, lại thà chịu đói chứ quyết không ăn thứ thịt ghê tởm như những lưu dân khác, nên ai nấy đều chỉ còn da bọc xương.
Mâu Tu Tề nghe bà lão bẩm báo liền nhận ra có uẩn khúc, ánh mắt sắc bén lướt qua khu rừng cách đó không xa. Hắn hạ giọng: "Hai người cứ ăn từ từ, ăn xong rồi hẵng nói."
Lão bà gật đầu lia lịa, nhanh ch.óng ngốn hết chiếc bánh, tóm tắt lại sự việc kinh hoàng chạm trán hắc y nhân hai hôm trước.
"Hắc y nhân? Ý bà là bọn chúng cuồng sát, hễ thấy ai là g.i.ế.c người đó sao?"
Lão bà liên tục gật đầu: "Đúng đúng đúng, cháu gái ta cũng nhìn thấy."
"Oa oa oa..." Đứa bé gái nhớ lại cảnh tượng đẫm m.á.u đêm đó, sợ hãi òa khóc nức nở.
Mâu Huyện lệnh vội lấy đồ ăn dỗ dành đứa trẻ, quay sang hỏi bà lão: "Bọn chúng có bao nhiêu người? Mang theo v.ũ k.h.í gì?"
Lão bà chỉ biết lắc đầu, đêm đó trời tối đen như mực, bà lại sợ đến mất hồn mất vía, nào có tâm trí đâu mà quan sát kỹ.
Mâu Huyện lệnh ánh mắt thâm trầm: "Ngư Mễ, ngươi dẫn năm người vào rừng thám thính tình hình! Nhớ kỹ, nếu phát hiện ra bọn chúng thì tuyệt đối không được bứt dây động rừng."
Hắn không muốn Ngư Mễ một đi không trở lại.
"Tuân lệnh! Đại nhân!"
Tô Hạ nghe thấy tiếng động, bản năng cảnh giác lập tức ngồi dậy, đưa mắt nhìn về hướng Ngư Mễ và đám người vừa rời đi. Xem ra đêm nay sẽ có chuyện lớn xảy ra.
Cừu Thừa Tương chau mày: "Mưa gió sắp tới rồi."
Đàm Phong nắm c.h.ặ.t chuôi đao, sắc mặt nghiêm nghị: "Đại nhân, quả nhiên chúng đã hết kiên nhẫn rồi."
"Nếu Ngư Mễ không quay lại, ngươi hãy đi bảo vệ hắn."
"Vậy còn ngài thì sao thưa đại nhân?"
"Ta là Khâm sai, nếu bỏ mạng giữa đường, bọn chúng có mười cái mạng cũng không gánh nổi trách nhiệm đâu."
Mâu Tu Tề tính tình cương trực, chỉ riêng việc hạ giá lương thực đã động chạm đến lợi ích của biết bao kẻ. Hắn còn bắt giữ tham quan ô lại, dâng tấu trình báo chuyện bòn rút lương thảo lên hoàng thượng, thậm chí còn mượn danh nghĩa bách tính để bí mật tiếp tế lương thực cho Tiêu gia quân. Đừng nói đến việc Bắc Dương Vương không tha cho hắn, ngay cả mấy huyện thành xung quanh cũng đang lăm le như hổ rình mồi. Nếu cứ để hắn nán lại đất Bắc, sớm muộn gì cũng bị bọn chúng ăn tươi nuốt sống.
Hắn đoán chắc Bắc Dương Vương sẽ dâng tấu mật tố cáo, trong tấu chương nhất định sẽ nói bóng gió rằng bách tính Vĩnh Trạch huyện chỉ biết có Huyện lệnh mà không coi hoàng đế ra gì. Nên khi Mâu Tu Tề nhường lại công lao cho hắn, hắn đã không từ chối. Ban đầu hắn định viết thư cho Thái sư, nhờ lão sư tương trợ, điều Mâu Tu Tề về kinh thành nhậm chức ở một huyện thành hay châu phủ lân cận. Nào ngờ hắn lại chậm một bước.
Dưới sự thao túng của thế lực Bắc Dương Vương, Mâu Tu Tề bị điều đi Nam Phúc Châu. Mượn danh nghĩa là để rèn giũa năng lực, tạo phúc cho dân, nhưng nói đúng hơn là đẩy hắn vào chỗ c.h.ế.t.
Vốn tưởng để Mâu Tu Tề đi cùng mình về phương Nam chí ít cũng bảo toàn được tính mạng của hắn ở đất Bắc, ai dè hắn đã đ.á.n.h giá thấp sự tàn độc của bọn chúng. Chắc hẳn Mâu Tu Tề đã nhìn thấu những mưu mô đó, nên từ lúc rời khỏi Vĩnh Trạch huyện, hắn luôn cố ý giữ khoảng cách với hắn, cốt là để không liên lụy đến hắn.
Nhưng Mâu Tu Tề càng làm vậy, hắn lại càng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Đã một hồi lâu mà Ngư Mễ vẫn bặt vô âm tín, những người ở lại hạ trại đều bắt đầu hoang mang lo lắng. Ngay cả Tô Hạ cũng không giấu nổi sự bồn chồn. Nàng biết thừa hắc y nhân chẳng phải hạng người đơn giản. Giống như đám hắc y nhân nàng gặp trong thung lũng lần trước, bọn chúng ngang nhiên tự chế tạo binh khí. Tiếc là hồi đó ngay cả người Vạn gia cũng không nhận ra điểm gì bất thường, nàng thân là dân thường lại càng mù tịt về xuất thân của thế lực đó.
Những vị quan thanh liêm chính trực như Mâu Tu Tề thường hay rước lấy sự đố kỵ, chẳng lẽ hắc y nhân được phái đến để ám sát hắn? Không thể không nói, Tô Hạ quả thực đã đoán trúng phóc.
Trong khu rừng cách đội ngũ chừng vài trăm bước chân, một nam t.ử nghiêm giọng dặn dò mấy đứa trẻ xung quanh: "Lời dặn vừa nãy đã nhớ kỹ chưa?"
Cậu bé hoảng sợ gật đầu.
"Có muốn trả thù cho cha ngươi không?"
"Muốn!"
Nam t.ử hơi hất cằm, hai đứa trẻ liền vừa khóc vừa chạy ùa ra khỏi rừng. Hắn không bắt được hai bà cháu kia, lại để bọn họ đ.á.n.h rắn động cỏ. Nhưng nhìn thái độ ân cần của Mâu Tu Tề đối với người dưng nước lã đột nhiên xuất hiện, quả nhiên đúng như lời đồn, hắn là một vị quan tốt hết lòng vì dân, đến mức mang cả lòng thương xót.
Nhưng trong thời buổi loạn lạc này, lòng thương xót chính là thứ vô dụng nhất, và cũng là chí mạng nhất.
Hai đứa trẻ vừa chạy vọt ra khỏi rừng, tiếng khóc nỉ non của chúng lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
"Ô ô ô..."
Mọi người ngước nhìn, chỉ thấy hai nam hài ăn mặc rách rưới chạy từ trong rừng ra, mục tiêu của chúng vô cùng rõ ràng - thẳng hướng đội ngũ quan binh.
Mâu Tu Tề không phải kẻ ngốc, mới vừa rồi là hai bà cháu, giờ lại xuất hiện thêm hai cậu bé, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế. Hơn nữa ánh mắt của hai đứa trẻ này hoàn toàn khác biệt với hai bà cháu lúc nãy, một bên là lao tới có mục đích, bên kia là van xin cầu cứu. Mắt nhìn người của hắn xưa nay chưa từng sai, hai đứa trẻ này tuyệt đối có vấn đề.
Nhưng hắn tránh được một lúc, chẳng thể tránh được cả đời. Cùng lý lẽ đó, hắn cứu được một chốc, chẳng thể cứu được một đời.
Chỉ là hắn không tài nào ngờ tới, mục tiêu của hai đứa trẻ đó không phải là hắn, mà là lao thẳng về phía Cừu Thừa Tương.
