Thôi Nhân - 1
Cập nhật lúc: 28/06/2026 17:01
Khi Bùi Duật nói muốn nạp thiếp, ta liền biết hắn cũng đã trọng sinh.
Đời này, hắn cùng người khác tới khuyên ta, nói Xuân Yểu vì hắn mà mất đi trong sạch, lại còn mang cốt nhục của hắn.
Thấy ta im lặng, rốt cuộc hắn cũng mất hết kiên nhẫn: “Nay nàng và ta còn chưa thành hôn, ta tới báo cho nàng biết, là vì đặt nàng trong lòng.”
Ta nhớ tới kiếp trước, sau khi say rượu, Bùi Duật đã chiếm lấy Xuân Yểu.
Nhưng sống c.h.ế.t cũng không chịu nạp nàng ta.
Hắn tranh cãi không ngừng với Bùi mẫu: “Nếu Nhân nương không ghen, vậy nghĩa là trong lòng nàng ấy căn bản không có nhi t.ử.”
“Mẫu thân nhất định phải chia rẽ con và Nhân nương mới chịu thôi sao?”
Sau này ta mới biết, hắn và Xuân Yểu vốn là do một tay Bùi mẫu thúc đẩy.
Hầu phủ sa sút, vốn là ta gả thấp, nay lại thành trèo cao, nên Bùi mẫu xem thường ta.
Nhưng dù như vậy, Bùi Duật trước sau vẫn đối đãi với ta như thuở ban đầu.
Ta tự cho rằng đời này mình được phu quân yêu trọng.
Nào ngờ đến lúc gần đất xa trời, lại thấy Bùi Duật nắm tay ta, nhắc lại chuyện cũ.
“Đời này, vì nàng mà ta ngỗ nghịch với mẫu thân, phụ lòng Xuân Yểu.”
“Nếu có kiếp sau, nàng cũng vì ta mà nhường các nàng ấy một chút đi.”
1
Xuân Yểu không bước vào, mà yếu ớt quỳ ngoài chính sảnh, hai tay che chở bụng dưới.
Bùi phu nhân sai ma ma đắc lực nhất bên cạnh bà tới giải thích với di mẫu.
Bà ta nói Xuân Yểu là một sấu mã mà Bùi Duật tình cờ gặp khi du học ở Dương Châu, vì dung mạo nàng ta có vài phần giống ta nên Bùi Duật mới nhất thời mềm lòng, chuộc thân cho nàng ta.
Vốn nên là một chuyện tốt.
Nào ngờ lại chẳng ai nghĩ tới Bùi Duật sau khi say rượu sẽ thất đức, chiếm lấy Xuân Yểu.
“Công t.ử cũng vì trong lòng nhớ thương Thôi tiểu thư nên mới cứu Xuân Yểu cô nương, chỉ là không ngờ lại nhận nhầm nàng ấy thành Thôi tiểu thư.”
“Nay nàng ấy đã mang cốt nhục của công t.ử, nâng làm di nương cũng là hợp tình hợp lý.”
“Là công t.ử yêu trọng Thôi tiểu thư, cho nên mới đặc biệt tự mình chạy tới một chuyến.”
Sắc mặt di mẫu trầm xuống khó coi.
Nhất là khi nhìn thấy Bùi Duật đầy vẻ đau lòng muốn đỡ Xuân Yểu dậy, bà càng tức đến không nhịn được.
Nhưng cuối cùng bà vẫn nuốt lời vào bụng, chỉ đau lòng nhìn ta.
Sau khi phụ thân chiến t.ử, mẫu thân cũng theo người tuẫn tình.
Hầu phủ sa sút, di mẫu liền đón ta đến bên cạnh nuôi nấng.
Bà thay mẫu thân đưa ta xuất giá.
Ta và Bùi Duật đã định hôn ước từ nhỏ.
Nói là thanh mai trúc mã, nhưng cũng chỉ là mấy năm đếm trên đầu ngón tay.
Sau khi phụ thân mẫu thân qua đời, Bùi phu nhân vẫn luôn quản thúc Bùi Duật, bảo hắn không được gặp ta.
Chuyến du học này cũng là một trong những cái cớ đó.
Di mẫu từng khuyên ta mấy lần.
Bà nói Bùi phu nhân xưa nay nịnh cao đạp thấp, nay Hầu phủ sa sút, sợ ta gả qua đó sẽ chịu ấm ức.
Nhưng di mẫu nói sai rồi.
Kiếp trước, Bùi Duật chưa từng để ta chịu nửa phần ấm ức.
Hắn gọi đại phu tới phá t.h.a.i cho Xuân Yểu, rồi đưa nàng ta rời khỏi kinh thành.
Núi cao nước xa, hắn cho nàng ta bạc, bảo nàng ta thích đi đâu thì đi đó, chỉ cần đừng tới chướng mắt ta.
Bùi phu nhân mắng ta ghen tuông, Bùi Duật lại tranh cãi không ngừng với bà.
Hắn nói nếu ta gật đầu cho Xuân Yểu vào cửa, vậy mới chứng tỏ trong lòng ta căn bản không có hắn.
Lại hỏi bà có phải nhất định phải chia rẽ chúng ta mới chịu thôi hay không.
Cho đến ngày ta gần đất xa trời, Bùi Duật lại đột nhiên nói với ta.
“Đời này, vì nàng mà ta ngỗ nghịch với mẫu thân, phụ lòng Xuân Yểu.”
“Nếu có kiếp sau, nàng cũng vì ta mà nhường các nàng ấy một chút đi.”
Ta được Bùi Duật yêu trọng cả một đời.
Đến cuối cùng, cũng chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước, một hồi công dã tràng.
2
Lần này Bùi Duật tới, một là muốn ta đồng ý cho hắn nạp thiếp, hai là muốn ta đồng ý giữ lại thứ t.ử trong bụng Xuân Yểu.
Ta cụp mắt xuống.
Nhớ tới kiếp trước, di mẫu từng nói với ta, nếu trong lòng hắn chỉ có con, sao có thể tùy tiện thấy một nữ t.ử liền đại phát thiện tâm.
Lời di mẫu khó nghe.
Nhưng đai lưng của nam nhân đều là do chính họ tự tháo.
Cho đến hôm nay, ta mới ngẫm ra chân lý trong lời di mẫu.
Ta hoàn hồn.
Bùi Duật vẫn còn đang chân tình tha thiết khuyên ta.
“Yểu nương xuất thân thấp kém, dù sao cũng chỉ là một thiếp thất.”
“A Nhân xưa nay hiểu chuyện nhất mà.”
Bên tai lại vang lên câu nói cuối cùng kiếp trước Bùi Duật từng nói với ta.
“Nhường các nàng ấy một chút.”
Ta lắc đầu với di mẫu.
Ánh mắt chuyển ra hai bóng người ngoài cửa.
Trời nóng, nắng cũng gắt.
Sắc mặt Xuân Yểu trắng bệch.
Kiếp trước, Xuân Yểu chưa từng tới.
Ta không biết đã xảy ra chuyện gì.
Bùi Duật dây dưa rất lâu mới thẳng thắn với ta, nói hắn đã làm sai chuyện, nói đời này hắn chỉ có một mình Thôi Nhân ta.
Trọng sinh một đời, hắn tự thấy mình nợ Xuân Yểu còn chưa đủ, lại còn muốn kéo cả ta xuống cùng.
“Phu nhân vốn muốn bỏ đứa nhỏ này, nào có đạo lý chính thê còn chưa vào cửa mà thiếp thất đã sinh con.”
“Công t.ử xưa nay tâm thiện, nói dẫu sao cũng là một mạng người.”
Ma ma đi theo vừa nói vừa quan sát ta.
Ta nghe hiểu ý trong lời bà ta.
Bùi Duật đích thân tới báo cho ta biết, đã là cho ta thể diện.
Cho dù hắn lén nạp thiếp thì đã sao?
