Thôi Nhân - 2
Cập nhật lúc: 28/06/2026 17:01
Ta đang định mở miệng, di mẫu đã tức đến ném chén trà xuống đất.
“Bùi công t.ử nếu đã nghĩ xong rồi, hà tất còn tới hỏi ý Nhân nương nhà chúng ta?”
Ta mím môi, đứng dậy đi đến bên di mẫu.
Sau khi vỗ nhẹ tay bà an ủi, ta lại đi đến trước mặt Xuân Yểu.
Hai đời, đây là lần đầu tiên ta gặp Xuân Yểu.
Ta thật muốn nhìn xem nàng ta rốt cuộc có mấy phần giống ta, mới khiến Bùi Duật chỉ uống một chút rượu đã nhận nàng ta thành ta.
Nhưng ta vừa mới cúi người muốn đỡ nàng ta dậy, đã bị Bùi Duật một tay ngăn lại.
“A Nhân, tất cả đều là lỗi của ta, nàng muốn trách thì trách ta, đừng làm khó Xuân Yểu nữa.”
Ta khựng lại.
Ngẩng đầu lên, liền đối diện với đôi mắt đầy trách cứ của Bùi Duật.
Bầu bạn mấy chục năm, ta hiểu được thâm ý trong mắt Bùi Duật.
Hắn đang trách ta.
Rõ ràng là Xuân Yểu tự mình nhất quyết quỳ ở đây.
Hắn lại trách lên đầu ta.
Thấy ta im lặng, Bùi Duật cũng không còn kiên nhẫn tốt đẹp nữa.
“Nay nàng và ta còn chưa thành hôn, ta tới báo cho nàng biết chẳng qua là vì đặt nàng trong lòng.”
“Ta đã nói với nàng nhiều như vậy, nàng cũng nên hiểu chuyện một chút.”
3
Ý của Bùi Duật là, nếu trong lòng hắn không có ta, hắn ngay cả tới cũng sẽ không tới.
Nhưng trong lòng hắn có ta.
Cho nên ta nên vì hắn mà tự hạ thấp thân mình, chấp nhận hắn nạp thiếp và đứa con của hắn với thiếp thất.
Ta nhếch môi.
Thu tay lại, đón lấy ánh nắng ch.ói mắt, nhẹ giọng đáp một câu.
“Vậy nếu ta không hiểu chuyện thì sao?”
Đây là chuyện Bùi Duật chưa từng nghĩ tới.
Hắn nhìn chằm chằm ta, đáy mắt lóe lên một tia tức giận.
Rồi hắn lại đè cảm xúc xuống, bất đắc dĩ mở miệng.
“A Nhân, nàng không nên ỷ vào tình cảm ta dành cho nàng mà tùy ý làm bậy như vậy.”
“A Nhân.”
Ta không lên tiếng nữa.
Lại nghe ma ma kia thuận theo lời Bùi Duật tiếp tục khuyên ta.
“Sau này Thôi tiểu thư gả vào Bùi gia, sẽ là chủ mẫu đường đường chính chính.”
“Nếu ngay cả một thiếp thất mà ngài cũng không dung được, nói lớn thì chính là phạm vào thất xuất.”
“Nữ t.ử ghen tuông không phải chuyện tốt.”
“Nói nhỏ thì công t.ử chẳng qua chỉ phạm vào lỗi mà tất cả nam nhân đều sẽ phạm.”
“Huống hồ, tâm ý của công t.ử dành cho ngài, ngài cũng biết mà.”
Thần sắc Bùi Duật thả lỏng.
Những lời này đều nói trúng tâm khảm hắn.
Nhưng kiếp trước, đâu chỉ là ta ghen tuông.
Cả đời không con, không thuận theo bà mẫu, bất cứ điều nào cũng đủ để Bùi Duật hưu bỏ ta.
Nhưng khi ấy, Bùi Duật luôn che chở ta sau lưng.
Dù về sau ta vẫn không có con nối dõi, hắn vẫn dỗ dành ta.
“Ta Bùi Duật xin thề với trời, đời này chỉ có một mình Thôi Nhân nàng là đủ.”
Bùi Duật đã làm được.
Chỉ là hắn hối hận mà thôi.
Khi hắn bảo ta nhường các nàng ấy một chút, có lẽ hắn cũng không ngờ chúng ta thật sự sẽ sống lại một đời.
Nhưng đời này, ta và Bùi Duật không còn khả năng nữa.
Ta xoay người, ngồi lại bên cạnh di mẫu.
Lạnh nhạt cất tiếng.
“Bùi công t.ử muốn nạp thiếp hay không, tự mình quyết định là được.”
“Còn về ngươi và ta, vậy thì thôi đi.”
Rõ ràng mặt ta rất bình tĩnh, nhưng Bùi Duật lại tự cho rằng ta đang giận dỗi.
Giữa mày hắn phủ lên một tầng tức giận.
“Thôi là ý gì?”
“Ta chưa từng nghĩ sẽ để nàng chịu ấm ức, càng sẽ không để Xuân Yểu vượt qua nàng.”
“Nàng mãi mãi đều là chính thê của ta.”
“A Nhân, ta sẽ bảo mẫu thân tới hạ sính.”
“Sau này lời đó, nàng đừng nói nữa.”
Ta hé môi.
Lời quanh quẩn bên môi, lại không biết phải giải thích thế nào cho thể diện.
Kiếp trước, ta kiêu căng cả một đời.
Đời này, lại càng không thể chịu ấm ức.
May thay, Xuân Yểu ngất đi đúng lúc.
4
Bùi Duật rời đi rất vội vàng.
Ta nhìn bóng lưng áo hắn tung bay, chỉ cảm thấy trong lòng nhẹ bẫng.
Đời này, hắn che chở Xuân Yểu, vì nàng ta mà đòi một danh phận từ ta.
Rõ ràng ta nên đau lòng.
Nhưng lại chẳng có chút cảm xúc nào.
Ngược lại là di mẫu, nước mắt bà rơi xuống như không cần tiền.
Ta lấy khăn lau nước mắt cho bà.
“Chẳng lẽ di mẫu muốn con thật sự gả qua đó sao?”
Nước mắt dần ngừng.
Cuối cùng di mẫu cũng xác định ta thật sự muốn từ bỏ mối hôn ước này.
Bà không hỏi nguyên do, chỉ hỏi ta sau này định thế nào.
Kiếp trước, chính vào lúc này, di trượng bị đế vương phái rời kinh.
Di mẫu bất chấp thể diện, tới cửa tìm Bùi phu nhân giục hạ sính.
Sau đó ta vội vàng xuất giá.
Sau ba ngày lại mặt, cả nhà di mẫu rời khỏi kinh thành, từ đó không còn tin tức.
Ta mím môi.
“Nếu di mẫu không chê Nhân nương là gánh nặng, Nhân nương muốn theo di mẫu cùng đến Giang Nam.”
Còn về Bùi Duật, ta gọi nha hoàn lấy hôn thư tới, lại nhờ di mẫu ủy thác quan môi, đích thân đến Bùi gia từ hôn.
Quan môi hỏi di mẫu: “Nếu đối phương không đồng ý từ hôn thì sao?”
Di mẫu khẽ cười lạnh.
“Bà ta cầu còn không được.”
Đúng vậy.
Sau khi Hầu phủ sa sút, Bùi phu nhân đã nảy ý muốn từ hôn.
Cưới ta về, tiền đồ làm quan của Bùi Duật chẳng được nửa phần trợ lực.
Nhưng kinh thành có biết bao quý nữ, ấy vậy mà trong lòng Bùi Duật lại chỉ chứa một mình ta.
Bùi phu nhân ngoài mặt không thể ra tay chia rẽ uyên ương, chỉ đành âm thầm ly gián.
Kiếp trước là Bùi Duật thề thốt son sắt, ta lại không nỡ rời xa hắn.
Hai bên tình nguyện tất nhiên đáng quý.
Nhưng nếu ở giữa xen vào một người thì sao?
Ta vẫn luôn biết, Bùi Duật là một người cực kỳ hiếu thuận.
