Thứ Hạng Hai Của Anh - Chương 4
Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:03
Anh rót nước xoài cho tôi, tôi đã lấy lý do dị ứng để từ chối.
Tôi nhắc lại buổi tụ tập hôm đó, tiện miệng cảm thán:
"Cậu trí nhớ tốt thật đấy, kiêng khem của bao nhiêu bạn bè mà cậu đều nhớ hết."
Ánh đèn trong nhà hàng cố tình được vặn nhỏ đi vài độ.
Anh ngước mắt nhìn tôi, ánh đèn mập mờ rơi vào đáy mắt anh.
Anh mang sắc mặt thản nhiên thốt ra một câu:
"Tớ cũng đâu phải cái gì cũng nhớ được đâu."
"Chỉ là có một số chuyện, tớ mãi không quên được."
Nhịp thở của tôi chững lại nửa nhịp trong khoảnh khắc này.
Giây tiếp theo, khóe mắt đột nhiên liếc thấy có hai người bước vào cửa nhà hàng.
Cố Diễn và Chu Niệm Niệm.
Cố Diễn vừa bước vào cửa, ánh mắt đã khóa c.h.ặ.t lấy tôi.
Sắc mặt tức thì lạnh như sương giá.
Anh ta sải bước đi tới, kéo chiếc ghế bên cạnh tôi ra, cứ thế thản nhiên ngồi xuống.
Anh ta nghiêng đầu trừng tôi, cong môi cười mỉa mai:
"WeChat không trả lời, điện thoại không bắt máy, còn chặn cả anh nữa cơ mà?"
"Bây giờ lại ngồi ở đây, cười nói vui vẻ ăn cơm với cậu ta à?"
Vẻ mặt vừa ăn cướp vừa la làng của anh ta khiến tôi thấy buồn cười.
Tôi đặt đũa xuống, lập tức mất sạch cảm giác thèm ăn.
"Em chia tay với anh rồi, đi ăn với ai thì cần gì phải báo cáo với anh chứ."
Anh ta bỗng bật cười, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt.
"Khương Nguyệt, hèn chi một cái suất cỏn con lại khiến em để tâm đến thế."
"Chia tay với anh, là để cùng cậu ta ra nước ngoài đấy à?"
"Cắm sừng anh từ bao giờ thế? Nói nghe xem nào."
Còn chưa để tôi mở miệng mắng anh ta.
Chu Niệm Niệm cũng bước đến với vẻ mặt vội vã, giọng điệu vừa gấp gáp vừa mềm mỏng:
"A Diễn, anh đừng hiểu lầm lung tung, hai người họ chắc chắn không phải quan hệ kiểu đó đâu."
Đúng lúc nhân viên phục vụ đi tới, cười niềm nở hỏi họ:
"Xin chào, làm phiền một chút - xin hỏi set đôi mà hai vị đã đặt trước, có đổi sang phục vụ bàn này không ạ?"
Không khí bỗng chốc đông cứng lại.
Tôi nhìn sang Cố Diễn:
"Cố Diễn, anh đặt set đôi với cô ta, nhưng lại chạy đến hỏi em cắm sừng anh hồi nào á?"
Trên mặt anh ta thoáng hiện nét không tự nhiên.
"Không phải như cậu nghĩ đâu, chỉ là một suất ăn thôi mà."
Chu Niệm Niệm sợ Trần Gia Lãng hiểu lầm, vội vàng giải thích:
"Trần Gia Lãng, tớ với anh ấy không phải như cậu..."
Nhưng Trần Gia Lãng thậm chí còn chẳng thèm liếc cô ta lấy một cái.
Ánh mắt anh ta vẫn luôn dừng lại trên người tôi.
Giây tiếp theo, anh ném cho tôi một ánh mắt, đáy mắt mang theo chút ranh mãnh.
Giọng nói nhàn nhạt thong thả vang lên:
"Vậy sao? Thế nếu chúng tôi cũng gọi suất ăn dành cho các cặp đôi thì sao?"
Sắc mặt Cố Diễn bỗng chốc trầm xuống.
Anh ta phắt quay đầu nhìn tôi, ánh mắt âm u.
"Em có quan hệ gì với cậu ta, mà dám gọi suất ăn cặp đôi với cậu ta?"
Tôi cầm lấy tờ hóa đơn trên bàn, ném thẳng trước mặt Cố Diễn.
Trên đó làm gì có suất ăn cặp đôi nào cơ chứ.
"Hóa ra anh cũng biết suất ăn cặp đôi là thứ gì cơ đấy."
Cố Diễn cúi đầu nhìn hóa đơn một cái.
Cả người cứng đờ.
Trần Gia Lãng mỉa mai cười nhẹ một tiếng:
"Đúng là chỉ cho phép quan lớn phóng hỏa, không cho phép dân chúng châm đèn."
Sắc mặt Cố Diễn khó coi đến cực điểm.
Trước khi rời nhà hàng, tôi đi vệ sinh một chuyến.
Lúc bước ra, Chu Niệm Niệm chặn ở cửa nhà vệ sinh, nắm lấy cổ tay tôi.
"Cậu chia tay với Cố Diễn rồi, chẳng lẽ cũng muốn tuyệt giao với cả tớ luôn sao?"
"Cậu từng hứa với tớ là sẽ không thích Trần Gia Lãng cơ mà, cậu quên rồi à?"
"Bây giờ cậu ở cạnh cậu ta gần gũi thế này, cậu có từng nghĩ đến cảm nhận của tớ chưa!"
"Cậu thừa biết tớ thầm thích anh ấy cơ mà!"
Tôi bỗng cảm thấy rất mệt mỏi.
Tất cả những cảm xúc dồn nén suốt hai năm qua, hình như vào khoảnh khắc này đều tìm được lối thoát.
"Niệm Niệm, thế hai năm nay, cậu có từng nghĩ đến cảm nhận của tớ chưa?"
"Cậu thừa biết Cố Diễn là bạn trai của tớ cơ mà."
Cô ta ngẩn ra, lập tức nhíu mày:
"Tớ với Cố Diễn chỉ là bạn bè thôi mà, cậu biết thừa còn gì."
Tôi rút cổ tay về, lùi lại một bước.
"Cậu thích Trần Gia Lãng, tớ vì cậu mà có thể từ chối anh, giữ khoảng cách với anh."
"Tại sao đến lượt cậu, cậu lại không làm được việc giữ khoảng cách chứ?"
"Cậu rõ ràng biết Cố Diễn là bạn trai tớ, rõ ràng biết hôm đó là sinh nhật tớ, rõ ràng biết suất trao đổi này quan trọng với tớ thế nào, vậy mà cậu vẫn cứ đòi tớ nhường cho cậu hết lần này đến lần khác."
Chu Niệm Niệm mím môi, sau đó xin lỗi tôi:
"Nguyệt Nguyệt, tớ xin lỗi, tớ chỉ tiện miệng nhắc với A Diễn một câu thôi."
"Tớ thật sự không ngờ anh ấy lại đi chào hỏi cậu của anh ấy."
"Tớ không cố ý cướp suất này đâu..."
Cô ta thật sự không biết sao?
Cô ta chỉ đang giả vờ không biết mà thôi.
"Đúng, cậu chỉ tiện miệng nhắc một câu, cậu chẳng làm gì cả--"
Tôi khựng lại, nhìn thẳng vào mắt cô ta.
"Chỉ là cậu chưa từng từ chối lần nào cả."
Hai năm nay, cô ta tận hưởng mọi đặc quyền ưu tiên của mình ở chỗ Cố Diễn.
Cô ta không nói toạc ra, cũng không từ chối.
Cô ta luôn mang bộ dạng không hay biết gì để rũ sạch mọi ơn nghĩa nợ nần.
Cô ta vui, còn Cố Diễn thì tình nguyện.
Họ mượn danh nghĩa tình bạn để che đậy, khiến người ta không thể soi mói vào đâu được.
Chỉ có tôi là thấy nghẹn đắng trong cổ họng.
Cô ta há miệng, nhưng lại chẳng nói được câu nào.
Tôi nhìn vẻ mặt c.h.ế.t sững của cô ta, nói hết những lời đè nén trong lòng:
"Tại sao những thứ cậu thích, hay những thứ cậu không thích, tớ đều phải nhường cho cậu hết thế?"
"Chu Niệm Niệm, bây giờ tớ chỉ muốn nói cho cậu biết, tớ không nhường nữa."
"Cậu thích Trần Gia Lãng, đó là chuyện của riêng cậu."
"Tớ đi với ai, đó là chuyện của tớ."
Trước kia ngây thơ, cứ tưởng cô ta thật lòng đối tốt với mình.
Đến sau này mới thật sự nhìn thấu lòng người.
Trò chơi ba người này, tôi sớm đã không thèm tham gia nữa rồi.
Trước cửa nhà hàng, tôi đang định đi ra cùng Trần Gia Lãng.
Cố Diễn kéo cánh tay tôi lại, trong mắt ánh lên vẻ cố chấp.
"Chúng ta nói chuyện riêng đi, đừng ép anh phải làm ra những chuyện khác."
Thấy anh ta liếc nhìn Trần Gia Lãng đầy ẩn ý.
Lòng tôi chợt thắt lại.
Tôi biết anh ta nói được là làm được.
Dù sao thì người này từ nhỏ đã ngậm thìa vàng mà lớn lên, mang đầy tính tiểu thư thiếu gia.
Anh ta có thể dùng một câu để hất cẳng suất của tôi.
Thì tự nhiên cũng có cách khiến Trần Gia Lãng phải chịu thiệt ngầm.
Tôi đành gật đầu, bảo Trần Gia Lãng đưa Chu Niệm Niệm về trường trước.
Tôi ngồi trên xe của Cố Diễn.
Cửa sổ xe hé mở, gió đêm thổi bay bầu không khí ngột ngạt trong xe.
