Thứ Hạng Hai Của Anh - Chương 5

Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:03

Giọng nói đầy châm chọc của Cố Diễn truyền đến từ bên cạnh:

"Anh vừa biết em đã nhận được suất trao đổi rồi đấy, cậu ta nhường suất cho em à, động lòng rồi sao?"

"Em động lòng hay không, phải báo cáo với anh - một tên người yêu cũ à?"

Anh ta hít sâu một hơi, như đang cố hết sức đè nén cơn giận.

"Em và Niệm Niệm cùng đi, anh sẽ tìm sẵn nhà cho hai người, tài xế bảo mẫu đều chuẩn bị đầy đủ cả.”

"Em còn muốn gì nữa, cứ mở miệng nói là được, anh đều có thể sắp xếp ổn thỏa cho em."

"Chuyện hôm sinh nhật em, là anh không đúng. Anh có thể bù lại cho em một lần nữa."

Cuối cùng tôi cũng quay đầu nhìn anh ta.

Ánh sáng trong xe mờ ảo, nhưng vẫn không che được gương mặt góc cạnh rõ ràng này của anh ta.

Trước kia tôi thích anh ta biết bao nhiêu, chỉ cần anh ta chịu xuống nước một chút.

Cục tức nào của tôi cũng có thể bay biến sạch sẽ.

Nhưng lần này, tôi không quay đầu lại nữa.

"Cố Diễn, chúng ta không phải đang cãi nhau."

"Là em thật sự muốn chia tay với anh."

Ánh mắt Cố Diễn nhìn tôi giống như đang nhìn một đứa trẻ vô lý không ai bì nổi.

Chắc anh ta thấy rằng, bản thân đã bày tỏ thành ý để giải thích với tôi rồi.

Mà tôi lại cứ cứng đầu không chịu nghe lọt tai.

Cuối cùng sự kiên nhẫn của anh ta cũng cạn sạch.

"Được, em đừng có hối hận đấy."

Sau chuyện đó, Cố Diễn không còn tìm tôi nữa.

Anh ta là người kiêu ngạo như vậy, làm sao có thể làm ra chuyện dây dưa không dứt.

Tôi vùi đầu chuẩn bị hồ sơ du học, phỏng vấn, xin visa, khám sức khỏe, bận đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.

Ba tháng sau, khi máy bay hạ cánh, ngoài cửa sổ đã là một thế giới hoàn toàn mới.

Tôi và Chu Niệm Niệm học cùng trường, cùng chuyên ngành.

Ngày nào cũng chạm mặt nhau.

Thế nhưng kể từ ngày tôi vạch trần những chuyện kia.

Dù có gặp mặt, cô ta cũng không bao giờ chào hỏi tôi nữa.

Chúng tôi hoàn toàn trở thành người dưng nước lã.

Tôi cũng đoán được.

Cô ta làm vậy phần lớn là vì Trần Gia Lãng.

Nhưng chuyện của cô ta đã chẳng còn liên quan đến tôi, tôi cũng không buồn bận tâm nữa.

Trần Gia Lãng sau đó học ở một trường khác.

Cách chỗ tôi khoảng bốn mươi phút đi xe.

Ban đầu, chúng tôi trò chuyện qua điện thoại về đủ thứ chuyện trên đời.

Sau đó, cuối tuần anh sẽ đến tìm tôi, cùng tôi đi siêu thị, nấu lẩu, xem phim.

Chúng tôi không vội vàng nói lời yêu, chỉ tự nhiên mà đưa đối phương vào cuộc sống của mình.

Một đêm đông nọ, anh đưa tôi về dưới chân ký túc xá.

Không biết là lúc nào.

Bàn tay đang buông thõng bên người của tôi bị người bên cạnh lặng lẽ nắm lấy.

Lòng bàn tay người đàn ông hơi ẩm ướt.

Tôi mỉm cười, không nói gì cả.

Chỉ nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t lại tay anh.

Tháng đầu tiên sau khi chính thức bên nhau.

Trần Gia Lãng đăng ảnh công khai trên mạng xã hội.

Chỉ đơn giản là một tấm ảnh chụp bóng lưng của tôi.

Vậy mà lại nhận về vô số lời chúc mừng.

Và cũng gián tiếp thu hút sự chú ý của Cố Diễn.

Lần nữa gặp lại Cố Diễn là vào một buổi chiều tối.

Tôi và Trần Gia Lãng mua nguyên liệu ở siêu thị về, định nấu một bữa cơm Trung.

Chúng tôi đang nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau thì đụng ngay Cố Diễn đang đợi trước cửa nhà.

Ba tháng không gặp, anh ta gầy đi một vòng, cả người trông có vẻ tiều tụy.

Cố Diễn cụp mắt, nhìn chằm chằm vào bàn tay Trần Gia Lãng đang nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

Một lúc lâu sau, anh ta mới khàn giọng nói:

"Chúng ta nói chuyện một chút được không?"

Trần Gia Lãng rất lịch thiệp, chủ động tạo không gian cho chúng tôi.

Anh xách túi đồ, hôn nhẹ lên má tôi:

"Anh vào trước đây, bên ngoài lạnh lắm, em vào sớm nhé."

Tôi cong mắt nhìn anh: "Vâng."

Đợi anh vào nhà, Cố Diễn nhếch mép.

"Ở bên cậu ta, em vui lắm sao?"

Tôi gật đầu, dứt khoát:

"Vui. Tất nhiên là vui rồi."

Dứt lời, biểu cảm của Cố Diễn như thể vừa bị ai đó đ.ấ.m thẳng vào mặt.

Giọng anh ta đầy vẻ chán chường và không cam tâm:

"Chúng ta bên nhau hai năm, không bằng mấy tháng ngắn ngủi cậu ta ở bên em sao?"

"Cố Diễn, rốt cuộc anh muốn nói gì?"

"Nếu anh nói, sau này anh sẽ giữ khoảng cách với Chu Niệm Niệm, liệu em có thể..."

"Không thể." Tôi ngắt lời anh ta.

"Khương Nguyệt, rốt cuộc anh đã làm sai điều gì? Em đối xử với anh như vậy là không công bằng. Anh chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với em cả."

Phải rồi, anh ta quả thực chưa từng làm chuyện gì vượt quá giới hạn.

Nhưng không phải vì anh ta không muốn, mà là vì Chu Niệm Niệm không có ý với anh ta.

"Cố Diễn, lúc đầu anh theo đuổi em có phải vì Chu Niệm Niệm yêu cầu không?"

Câu này vừa thốt ra, mặt Cố Diễn tái mét.

Cuối cùng tôi cũng bừng tỉnh.

Ba năm cấp ba, tôi thầm mến anh ta.

Một ngày nọ ở đại học, anh ta nói anh ta thích tôi.

Anh ta nói từ hồi cấp ba đã chú ý đến tôi rất lâu rồi.

Ngày đó là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.

Hạnh phúc đến mức tôi chẳng kịp suy nghĩ về những vấn đề ẩn sau đó.

Mối tình đơn phương kéo dài suốt thời niên thiếu cuối cùng cũng được hồi đáp.

Ai mà có thể từ chối cơ chứ?

Hai năm đó, tôi sống trong hũ mật ngọt của việc thầm mến thành hiện thực.

Nhưng chưa bao giờ cảm nhận được chút thiên vị nào từ anh ta.

Tôi từng nghĩ rốt cuộc là mình đã sai ở đâu.

Có phải do mình chưa đủ tốt, hay do mình đòi hỏi quá nhiều?

Tôi đã nghĩ đến mọi khả năng.

Nhưng duy nhất chưa từng nghĩ đến, mình chỉ là công cụ để anh ta dỗ dành một cô gái khác.

Người mà tôi từng yêu suốt bao nhiêu năm, người mà trước đây tôi luôn nhìn bằng ánh mắt vui mừng hớn hở.

Thì giờ đây, tôi nhìn người đàn ông này với sự chán ghét tột cùng.

Cố Diễn rõ ràng đã hoảng loạn, lúng túng biện bạch:

"Anh thừa nhận lúc đầu đúng là vì Chu Niệm Niệm."

"Cô ấy thích Trần Gia Lãng, mà Trần Gia Lãng lại thích em, cô ấy mở lời với anh, anh không thể từ chối cô ấy."

"Nhưng sau đó, anh thật sự dần dần thích em mà."

"Nếu là vì Chu Niệm Niệm, sau này anh có thể sửa, anh có thể đặt em lên vị trí ưu tiên hàng đầu."

Anh ta ở trong nước chờ tôi hối hận, chờ tôi quay đầu tìm anh ta.

Nhưng anh ta đã tính sai rồi.

Anh ta không ngờ rằng, Trần Gia Lãng lại đăng tấm ảnh đó lên mạng xã hội.

Đó là lý do anh ta xuất hiện ở đây.

Anh ta không ngờ rằng, tốc độ buông bỏ của tôi lại nhanh hơn anh ta tưởng.

Ngược lại, anh ta mới là người bị bỏ lại trong đống đổ nát của mối tình này.

Anh ta không cam tâm, nên mới lặn lội đường xa đến để cầu hòa.

Nhưng đến tận hôm nay, tôi đã sớm không cần anh ta nữa rồi.

"Cố Diễn, em không còn quan tâm đến vị trí ưu tiên của anh nữa."

"Nếu anh đến vì chuyện này, thì anh có thể về được rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thứ Hạng Hai Của Anh - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD