Thú Thế Manh Sủng: Thú Phu, Hôn Một Cái! - Chương 369: Bọn Họ Đều Là Kẻ Lừa Đảo
Cập nhật lúc: 28/03/2026 09:31
Tang Dạ đi rồi.
Hòa Quang lập tức dẫn theo các thú binh đuổi theo anh.
Một trận chiến cứ thế dừng lại.
Có người bị thương, nhưng may mắn là không thực sự xảy ra án mạng thú nào.
Sương Vân chỉ huy các lang thú đi dọn dẹp chiến trường, g.i.ế.c c.h.ế.t những con bọ còn sống sót, đồng thời thu thập t.h.i t.h.ể của những thú nhân bị Quỷ Nga đầu độc c.h.ế.t để hỏa táng, sau đó mang tro cốt về an táng.
Bạch Đế đào Hoãn Hoãn từ trong đống tuyết ra. Em bị lạnh đến mức toàn thân run rẩy, đôi môi không còn chút m.á.u, những vệt nước mắt trên mặt đều bị đóng băng, chỉ cần cử động nhẹ một chút là da mặt sẽ đau rát.
Dáng vẻ này của em khiến Bạch Đế đau lòng không thôi.
Anh ôm em vào lòng, phủi sạch những vụn tuyết trên người em, rồi dùng bàn tay đã xoa nóng áp lên mặt em. Đợi đến khi những vệt nước mắt đóng băng tan ra, anh mới giúp em lau sạch nước trên má.
Hoãn Hoãn cuộn tròn trong vòng tay anh, giọng khàn khàn: "Tang Dạ đi rồi."
Bạch Đế ôm em c.h.ặ.t hơn một chút: "Anh biết."
"Anh ấy nói sau này sẽ quay lại, nhưng em không tin. Năm xưa trước khi mẹ em ra khỏi nhà, cũng nói với em là sẽ về sớm, kết quả bà ấy không bao giờ quay lại nữa. Bà ấy lừa em, bọn họ đều là kẻ l.ừ.a đ.ả.o."
Ban đầu Bạch Đế còn không hiểu lắm, sao lại có người bỏ mặc con cái của mình, đặc biệt đứa trẻ này lại là một giống cái nhỏ bé trân quý.
Nhưng ngay sau đó, anh lập tức hiểu ra.
Một tầng ý nghĩa khác của việc không quay lại, chính là rời xa mãi mãi.
Rời khỏi thế giới này, c.h.ế.t đi vĩnh viễn.
Bạch Đế nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Hoãn Hoãn, dịu dàng nói: "Tang Dạ là một thú nhân nói được làm được. Cậu ấy hứa với em sẽ quay lại, thì nhất định sẽ quay lại. Bọn anh sẽ cùng em đợi cậu ấy về."
Hoãn Hoãn nhắm mắt lại, không nói thêm gì nữa, chỉ có cơ thể vẫn không tự chủ được mà khẽ run lên.
Huyết Linh dẫn theo các thú nhân Vũ Tộc bay về.
"Con bọ chúa đó chạy nhanh quá, cộng thêm bão tuyết quá lớn, bọn anh mất dấu rồi."
Sương Vân nhíu mày nói: "Sinh mệnh lực của bọ chúa cực kỳ ngoan cường, lần này không thể g.i.ế.c c.h.ế.t ả, tương lai ả chắc chắn sẽ ngóc đầu trở lại."
Huyết Linh cũng có chút bực bội: "Lần sau để anh gặp lại ả, nhất định phải nướng ả thành thịt xiên!"
Dám làm Hoãn Hoãn của anh bị thương, mối thù này anh nhất định phải báo!
Huyết Linh hỏi Hoãn Hoãn đâu rồi?
Sương Vân chỉ về hướng Bạch Đế, tiện thể nói một câu: "Tang Dạ đi rồi, Hoãn Hoãn bây giờ tâm trạng không tốt."
"Tang Dạ đi rồi? Cậu ta đi đâu?"
"Không biết," Vẻ mặt Sương Vân có chút mệt mỏi, "Chắc là cậu ấy không muốn liên lụy đến chúng ta, nên mới chủ động rời đi."
"Cái tên đó, cho dù muốn đi cũng phải chọn ngày thời tiết đẹp chứ. Đột nhiên rời đi vào lúc này, không sợ bị c.h.ế.t cóng sao?!" Huyết Linh suy nghĩ một chút, vẫn không yên tâm, "Cậu ta đi hướng nào rồi? Anh đi tiễn cậu ta, không thể để cậu ta đi một cách không rõ ràng như vậy được."
Cho dù là tạm thời chia xa mang tính chiến lược, thì cũng phải tính toán thời gian và địa điểm gặp lại sau này chứ. Cứ thế không nói một lời mà bỏ đi thì có ý gì?
Chẳng lẽ thật sự muốn một đi không trở lại sao?!
Sương Vân chỉ một hướng: "Cậu ấy đi hướng đó, Hòa Quang cũng đuổi theo rồi. Anh cẩn thận một chút, đừng để Hòa Quang phát hiện ra anh."
"Yên tâm, với chút thực lực đó của hắn, căn bản không phải là đối thủ của anh. Anh đi đây!"
Sương Vân vội hỏi: "Có cần bọn tôi đợi anh cùng về không?"
"Không cần, các cậu dọn dẹp xong thì mau ch.óng về đi, đừng để Hoãn Hoãn bị lạnh sinh bệnh."
"Ừ."
Huyết Linh dang rộng đôi cánh, bay v.út lên trời, nhanh ch.óng biến mất trong màn bão tuyết...
Về đến nhà, Bạch Đế đặt Hoãn Hoãn lên giường. Đợi em ngủ say, anh mới lặng lẽ lui ra khỏi phòng ngủ.
Anh vừa đi không lâu, Hoãn Hoãn lại mở mắt ra.
Độc tố trong cơ thể em đã được Thần Mộc Chủng T.ử từ từ hóa giải, cơ thể đã dễ chịu hơn nhiều, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu.
Hoãn Hoãn khàn giọng nói: "Tiểu Bát, tôi ghét sự chia ly."
Hệ thống an ủi: "Bữa tiệc nào rồi cũng tàn, đừng quá buồn. Ngủ một giấc thật ngon, tỉnh dậy là mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Hoãn Hoãn xoay người vào trong, nhìn bức tường gần trong gang tấc, giọng rầu rĩ: "Cho dù ngủ một giấc tỉnh dậy, Tang Dạ cũng sẽ không quay lại. Anh ấy giống như mẹ vậy, đều bỏ rơi tôi, không cần tôi nữa."
Hệ thống thở dài: "Mẹ con là vì t.a.i n.ạ.n giao thông qua đời nên mới không thể về nhà. Thực ra bà ấy cũng rất muốn ở bên cạnh con, con đừng trách bà ấy."
Rất lâu sau mới nghe thấy Hoãn Hoãn rầu rĩ đáp một tiếng: "Tôi biết."
Em chưa từng trách bất cứ ai, em chỉ thấy khó chịu trong lòng.
"Nỗi đau chia ly, chỉ có thời gian mới có thể chữa lành. Con gái à, có muốn xem phim hoạt hình không? Phim kinh dị cũng được nha!"
Hoãn Hoãn cạn lời một chút: "Vừa nãy ba ba không phải còn đang an ủi tôi sao? Sao chủ đề lại đột nhiên chuyển sang phim hoạt hình và phim kinh dị rồi?"
"Ba ba lên mạng tra tài liệu, có người nói cách nhanh nhất để khiến một người quên đi chuyện không vui, chính là làm người đó phân tâm, tập trung làm một việc khác. Ba ba thấy xem phim rất có thể làm người ta tập trung chú ý, thế nào? Có muốn xem một bộ phim không?"
Câu cuối cùng của nó, khiến Hoãn Hoãn không tự chủ được mà liên tưởng đến cảnh mấy ông chú quái dị cầm kẹo mút dụ dỗ các bé loli.
Em sụt sịt mũi: "Có phim gì xem được?"
"“Battle Royale”thì sao? “Resident Evil”cũng không tồi, còn có “Ju-on”và “Sadako”..."
Hoãn Hoãn nói: "Tâm trạng của tôi đã rất tệ rồi, không thể cho tôi xem chút phim mang tính chữa lành sao?"
"Con đợi đấy, chỗ ba ba vừa hay có một bộ phim b.o.m tấn siêu chữa lành, mở cho con xem ngay đây!"
Sau đó Hệ thống liền mở “Doraemon”.
Một người một hệ thống say sưa xem hết hơn hai mươi tập Mèo Ú.
Hoãn Hoãn cảm thán: "Tôi cảm thấy ba ba chính là Doraemon của tôi."
Luôn ở bên cạnh em, an ủi em khi buồn, bầu bạn với em khi cô đơn, khi gặp nguy hiểm còn nghĩ đủ mọi cách để giúp đỡ em.
Hệ thống lập tức phản bác: "Ta mới không phải là con mèo ú đó!"
"Vậy ngươi là gì?"
"Ta là ba ba của con!"
Hoãn Hoãn: "..."
Em lại không thể phản bác...
Huyết Linh về rồi.
Anh nói: "Anh tìm thấy Tang Dạ rồi."
Hoãn Hoãn vội hỏi: "Anh ấy sao rồi?"
"Cậu ta rất ổn, không có vấn đề gì."
"Ồ."
Huyết Linh thấy dáng vẻ rầu rĩ của em, lại nói: "Anh bảo cậu ta có thời gian thì viết thư cho em, cậu ta đồng ý rồi."
Nghe đến viết thư, Hoãn Hoãn lập tức xốc lại tinh thần.
Đúng rồi! Cho dù bọn họ chia xa hai nơi, cũng có thể dùng không gian để truyền thư mà!
Em suýt nữa thì quên mất chuyện này!
May mà Huyết Linh nhắc nhở em.
Hoãn Hoãn hưng phấn nhảy cẫng lên, ôm lấy Huyết Linh hôn một cái: "Cảm ơn anh!"
Huyết Linh thuận thế ôm lấy em, không cho em đi, anh nói: "Trên đường về, anh còn tình cờ gặp một nhóm thú nhân khác, em đoán xem anh gặp ai?"
"Ai vậy?"
"Anh gặp Tuyết Oái rồi, cô ta đang dẫn theo Thần Mộc Nhất Tộc chuẩn bị đến nương tựa Nham Thạch Sơn."
Hoãn Hoãn rất bất ngờ: "Sao bọn họ lại nghĩ đến việc tới Nham Thạch Sơn?"
Em cứ tưởng sau chuyện lần trước, Thần Mộc Nhất Tộc đã xé rách mặt với em rồi, không thể nào chung sống hòa bình được nữa.
Huyết Linh nói: "Anh nói chuyện với Tuyết Oái vài câu, cô ta nói Bích Huyễn và Thiên Diệp đều c.h.ế.t rồi, Thần Mộc Thành cũng bị hủy diệt. Bây giờ Thần Mộc Nhất Tộc không có nơi nào để đi, chỉ có thể đến nương tựa Nham Thạch Sơn."
