Thú Thế Manh Sủng: Thú Phu, Hôn Một Cái! - Chương 371: Tự Làm Tự Chịu
Cập nhật lúc: 28/03/2026 09:31
Huyết Linh nói: "Gần đây nhà chúng ta có rất nhiều chuyện, cộng thêm Hòa Quang và thú binh của hắn vẫn đang ở dưới chân núi, anh không muốn để Thần Mộc Nhất Tộc đến gây thêm rắc rối, nên bảo Tuyết Oái dẫn Thần Mộc Nhất Tộc đi tìm Trường Cổ rồi."
Hoãn Hoãn vội hỏi: "Sẽ không gây rắc rối cho Trường Cổ chứ?"
"Không đâu, lần trước khi anh gặp Trường Cổ, cậu ta còn đặc biệt dặn anh, nếu Tuyết Oái đến thì bảo cô ta đi tìm cậu ta."
Hoãn Hoãn chớp chớp mắt: "Trường Cổ quen biết Tuyết Oái sao?"
"Ừ, trước đây khi nạn côn trùng ập đến, bọn họ từng kề vai chiến đấu, coi như là chiến hữu rồi."
"Vậy tình cảm của bọn họ chắc là rất tốt nhỉ?"
"Tình cảm của bọn họ quả thực rất tốt. Trước đây anh còn tưởng hai người họ sẽ thành một đôi, còn đặc biệt tạo nhiều cơ hội cho họ ở bên nhau. Đáng tiếc Trường Cổ bẩm sinh đã không thông suốt chuyện tình cảm. Cuối cùng cậu ta lại nói với anh rằng, cậu ta chỉ coi Tuyết Oái như em gái, hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc kết làm bạn đời với cô ta."
Nói đến cuối, Huyết Linh không nhịn được bật cười, giống như bị khúc gỗ mục Trường Cổ kia đ.á.n.h bại vậy.
Sau khi biết có thể liên lạc với Tang Dạ, tâm trạng Hoãn Hoãn nhẹ nhõm hơn nhiều, trên mặt thậm chí còn có vài phần ý cười: "Chuyện tình cảm phải thuận theo tự nhiên. Nếu bọn họ thực sự có duyên, cho dù anh không ra tay, bọn họ cũng có thể đến với nhau. Nhưng nếu không có duyên, người ngoài có sốt sắng thế nào cũng vô ích."
Ngón cái của Huyết Linh lướt qua môi em: "Giống như lúc trước anh theo đuổi em sao? Em không chịu chấp nhận anh, người khác có gán ghép thế nào cũng vô dụng."
Hoãn Hoãn rất mờ mịt: "Trước đây anh từng theo đuổi em sao?"
Huyết Linh trả lời vô cùng khẳng định: "Có."
Ngay cả lời tỏ tình anh cũng nói không biết bao nhiêu lần, còn tặng lông vũ cho em, nhờ người khác nói giúp. Anh bày tỏ trước đây mình thực sự đã dùng đủ mọi chiêu trò, nhưng em vẫn dửng dưng.
Hoãn Hoãn mang vẻ mặt vô tội: "Nhưng trước đây anh nói với em những lời tỏ tình đó chỉ là nói đùa mà."
"Vậy em từng thấy anh nói đùa kiểu tỏ tình tương tự với giống cái khác chưa? Lời nói đùa của anh chỉ nói với em thôi. Lời tỏ tình rõ ràng như vậy mà em lại không nhìn ra, cái đầu nhỏ của em trống rỗng đúng không?"
Hoãn Hoãn hừ nói: "Em ngốc đấy, anh thông minh như vậy, anh đừng để ý đến em nữa!"
Huyết Linh cọ cọ vào người em: "Thực ra anh còn ngốc hơn em, nếu không anh đã chẳng để ý đến đồ ngốc nhà em."
"Này! Nói ai là đồ ngốc hả?!"
Huyết Linh cười tủm tỉm nhìn em: "Ai đáp lại anh, người đó là đồ ngốc."
Hoãn Hoãn tức giận nhào tới, c.ắ.n một cái lên cằm anh.
Lúc ăn tối, Sương Vân nhìn thấy dấu răng trên cằm Huyết Linh, lập tức bật cười thành tiếng: "Ây da, là con cún nhỏ nào to gan như vậy, lại dám gặm cả Huyết Linh trưởng lão nhà chúng ta thế?"
Chưa đợi Huyết Linh mở miệng, Hoãn Hoãn đã vươn chân đá một cái vào bắp chân Sương Vân.
"Anh mới là cún nhỏ ấy!"
Sương Vân quay lại dùng chân kẹp lấy chân em: "Hóa ra là con cún nhỏ nhà em c.ắ.n anh ta sao?"
"Đó là do anh ấy tự chuốc lấy," Hoãn Hoãn dùng sức kéo kéo, không rút được chân mình về, không khỏi tức tối trừng mắt nhìn anh, "Buông em ra!"
Sương Vân vô liêm sỉ ghé sát vào mặt em: "Em cũng c.ắ.n anh một cái, anh sẽ buông em ra."
"Anh đừng có không biết xấu hổ!"
"Em không c.ắ.n anh? Vậy anh đành hạ mình chủ động c.ắ.n em một cái vậy."
Anh vừa nói xong, liền cúi đầu c.ắ.n một cái không nặng không nhẹ lên má em.
Đợi đến khi Hoãn Hoãn hoàn hồn, Sương Vân đã buông chân em ra, đồng thời ngồi thẳng người. Anh cứ như không có chuyện gì xảy ra, lấy một cái đùi gà lớn cho Đại Quai, cười híp mắt nói: "Thịt gà hôm nay ngon lắm, ăn nhiều một chút, cho mau lớn."
Đại Quai "gâu" một tiếng nuốt chửng cả cái đùi gà vào bụng, ngay cả xương cũng không nhả ra.
Hoãn Hoãn không rảnh đi dạy dỗ Sương Vân, vội vàng hét lên với Đại Quai: "Con mau nhả xương ra, lỡ hóc cổ họng thì làm sao?!"
Đại Quai nói: "Xương ngon mà!"
Thịt gà Bạch Đế nấu hương vị rất đậm đà, ngay cả xương cũng đặc biệt thơm, nhai giòn rụm, ngon vô cùng!
Hoãn Hoãn nhíu mày: "Cho dù ngon đến mấy, đó cũng là xương, đặc biệt là xương gà, khá nhỏ, lại còn rất nhọn, dễ làm tổn thương dạ dày và ruột nhất, con mau nhả ra."
Dưới sự kiên quyết của em, Đại Quai đành lưu luyến nhả xương gà ra.
Hoãn Hoãn dặn dò sáu đứa trẻ, sau này bất kể ăn thịt gì, cũng không được ăn xương.
Mấy nhóc sói con ỉu xìu đáp: "Gâu gâu!"
Đại Bạch và Tiểu Bạch vốn không thích ăn xương, nghe A Nương dặn dò, đều rất ngoan ngoãn đồng ý.
Giới tính của hai đứa trẻ này đã được xác định, cả hai đều là hùng thú.
Có lẽ là bản tính của loài mèo, hoặc cũng có thể là do ảnh hưởng từ A Đa Bạch Đế, Đại Bạch và Tiểu Bạch đều có tính cách rất yên tĩnh và trầm ổn. Tuổi còn nhỏ, nhưng đã giống như ông cụ non, bất kể làm chuyện gì cũng mang dáng vẻ nghiêm túc.
Ngay cả ăn thịt, hai đứa cũng có quy củ riêng.
Chúng dùng móng vuốt lóc thịt gà ra khỏi xương trước, rồi mới từ từ ăn, sau đó xếp xương gà ngay ngắn vào chiếc thùng gỗ bên cạnh. Đợi ăn xong, hai đứa sẽ ngậm thùng gỗ ra ngoài, chôn xương gà xuống đất ở sân sau.
Trong lúc ăn cơm, Hoãn Hoãn tiện thể nhắc đến chuyện của Thần Mộc Nhất Tộc.
Bạch Đế nói: "Tuyết Oái sở dĩ dẫn Thần Mộc Nhất Tộc đến nương tựa Nham Thạch Sơn, chủ yếu vẫn là nhắm vào em."
Tuyết Oái chắc chắn rất muốn biết tung tích của Thần Mộc Chủng Tử. Bây giờ người duy nhất biết đáp án chỉ có Hoãn Hoãn, Tuyết Oái đến tìm Hoãn Hoãn, nguyên nhân không thể rõ ràng hơn.
Hoãn Hoãn uống từng ngụm canh nhỏ, uống xong mới chậm rãi lên tiếng: "Chuyện của Thần Mộc Nhất Tộc đã không còn liên quan gì đến em nữa. Cho dù bọn họ tìm đến tận cửa, em cũng không muốn dính vào vũng nước đục này nữa, bọn họ muốn ra sao thì ra."
Những gì nhìn thấy trong ký ức của Bích Huyễn khiến Hoãn Hoãn nhớ rất sâu sắc. Em vĩnh viễn không thể quên được dáng vẻ của Thánh Nữ khi c.h.ế.t, cùng với tiếng thở dài phát ra khi Thần Mộc ngã xuống.
Ngay cả Tự Nhiên Chi Tâm cũng vỡ nát, có thể tưởng tượng được Thần Mộc Nhất Tộc đã làm quá đáng đến mức nào.
Bây giờ Thần Mộc Nhất Tộc biến thành như vậy, đều là do bọn họ tự làm tự chịu.
Bạch Đế đưa chiếc bánh cuộn thịt gà cho Hoãn Hoãn: "Nếu em không muốn để ý đến họ, vậy sau này chúng ta sẽ không quản họ nữa."
"Ừm, chúng ta lo cho bản thân mình đã rất khó khăn rồi, ai còn tâm trí đâu mà đi quản một đống người của họ chứ."
Hoãn Hoãn há miệng c.ắ.n một miếng bánh cuộn, lập tức nhăn mũi, khó khăn nuốt thức ăn trong miệng xuống, bất mãn nói: "Tại sao không cho Hồng Diệp Tương vào?"
Bạch Đế mỉm cười: "Vết thương của em chưa khỏi, không được ăn cay."
"Vết thương của em khỏi rồi, không tin anh xem đi."
Bên cạnh còn có Huyền Vi đang ngồi, Bạch Đế đương nhiên sẽ không vạch áo em ra xem vết thương trên vai. Anh xoa đầu em: "Ngoan, hôm nay cứ ăn thế này trước đi, hai ngày nữa anh sẽ làm cho em một cái bánh kẹp thịt sốt thật cay, được không?"
Hoãn Hoãn hừ hừ đáp một tiếng: "Đây là anh nói đấy nhé, không được nuốt lời."
"Yên tâm, anh nói lời giữ lời."
