Thực Táng - C7
Cập nhật lúc: 28/07/2026 16:04
Tiếp theo đó tấm chăn bị kéo phăng ra, có ai đó leo lên giường từ phía bên trái, vươn tay ôm lấy vòng eo tôi, bàn tay còn lại nhằm thẳng n.g.ự.c tôi mà sờ soạng.
Có ai đó áp sát vào hõm cổ tôi, mút mát nhẹ nhàng ngay vị trí ba nốt ruồi trên xương quai xanh.
Cứ ngỡ đó là Hoa Dương Vũ, không ngờ anh ta lại dám làm chuyện này ngay trước mặt bố mình…
Nhưng bình thường anh ta toàn thích ngủ bên phải cơ mà, sao đêm nay lại đổi sang bên trái thế này, chẳng phải đang chen lấn tôi sao.
Mới mây mưa có hai lần, tôi đã ngủ say tít mù thế mà anh ta vẫn không tha, còn cố tình trêu ghẹo tôi, lại còn ngay trước mặt ông ta…
Nhưng rồi ngay bên tai trái, giọng nói của Hoa Dương Vũ bỗng vang lên: "Hôm nay cô ấy có chút bất thường, chủ động nhiệt tình với em lắm."
"Thời gian chín muồi rồi, âm khí tích tụ trong cơ thể cô ấy càng nhiều thì lòng khao khát dương tinh lại càng lớn."
Giọng nói của bố Hoa bất ngờ cất lên ngay sát hõm cổ tôi.
Toàn thân tôi bỗng chốc cứng đờ, theo bản năng muốn mở mắt ra nhưng cách nào cũng không mở nổi, thậm chí muốn động đậy người cũng chẳng tài nào nhúc nhích được.
Cảm giác này y hệt như hiện tượng bóng đè, ý thức thì tỉnh táo vô cùng nhưng cơ thể lại hoàn toàn không nằm trong tầm kiểm soát.
Nghĩ đến câu hỏi lúc trước của Minh Huyên rằng có phải đêm nào tôi cũng ngủ say như c.h.ế.t và cần dương tinh của đàn ông để tẩm bổ hay không, một dự cảm cực kỳ tồi tệ trào dâng trong lòng.
Ngay sau đó, cơ thể bỗng thấy mát lạnh, chiếc váy ngủ bị kéo tụt xuống.
Bố Hoa đè nặng người lên.
Nhưng phía bên cạnh lại sực nức mùi hương lạ lùng nào đó, quyện lẫn với tiếng Hoa Dương Vũ lẩm bẩm đọc một đoạn kinh chú.
Cả người tôi như muốn phát nổ tung nhưng lại chẳng thể tỉnh dậy nổi.
Cảm giác vừa phải chịu đựng bố Hoa đang dốc sức triền miên trên người mình, vừa nghe tiếng Hoa Dương Vũ đọc kinh niệm chú kết hợp với làn hương kỳ lạ, trên tay anh ta bôi thứ gì đó quẹt loạn xạ khắp người tôi.
Cảm giác vừa tỉnh táo về mặt ý thức nhưng thể xác lại bất động, chỉ đành phó mặc cho họ muốn làm gì thì làm, thế nhưng cơ thể vẫn cảm nhận được cảm giác hoan lạc thầm kín ấy, thực sự vô cùng kinh dị.
Thể xác và ý thức mâu thuẫn lẫn nhau hệt như dạ dày và đại não vậy.
Phản ứng sinh lý này hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát của tôi rồi!
Cuối cùng, ngay cả ý thức của tôi cũng chìm nghỉm trong cảm giác hoan lạc tột cùng ấy, trở nên rã rời mơ hồ.
Tôi chỉ nhớ hình như họ đã bôi thứ gì đó lên người tôi.
Họ luân phiên đổi ca đọc kinh niệm chú và đốt làn hương kỳ dị ấy bằng cách nào…
6
Lúc mở mắt tỉnh dậy vào sáng ngày hôm sau, Hoa Dương Vũ vẫn nằm ngủ bên phía bên phải tôi, một tay còn vắt hờ trên eo tôi, tươi cười thân mật với tôi: "Em tỉnh rồi à, bố dậy chuẩn bị bữa sáng xong xuôi cả rồi đấy."
"Hôm nay chúng ta ăn mì bò kho, kèm sữa đậu nành, dậy thôi nào." Anh ngáp ngắn ngáp dài, vươn tay đỡ tôi dậy.
Trong lòng tôi dâng lên từng đợt lạnh lẽo thấu xương.
Lại là thịt bò nữa sao!
Tôi qua quýt đ.á.n.h răng rửa mặt, kiểm tra xác nhận camera trong nhà vệ sinh và phòng ngủ vẫn hoạt động bình thường.
Nén lại nỗi sợ hãi trong lòng, nuốt trọn bát mì bò kho đó, may mắn là dạ dày tôi có khả năng thích nghi khá tốt với những thứ này, chẳng cần tôi phải diễn kịch, ăn vào vẫn thấy ngon miệng vô cùng.
Đến lúc ăn xong bước chân ra cửa, xách theo hộp cơm trưa bò xiên tăm do bố Hoa chuẩn bị, tôi lên xe phóng thẳng tới khu nhà kính của Minh Huyên.
Dừng đèn đỏ dọc đường, tôi lấy điện thoại ra kiểm tra camera một lượt.
Chiếc tủ lạnh trong bếp vẫn nguyên vẹn, họ không hề đụng đến.
Nhưng trong nhà vệ sinh, bố Hoa cầm đống quần áo tôi vừa thay trùm lên đầu, sau đó…
Tiếp theo là mở nắp chai sữa tắm của tôi ra, cơ thể run lên bần bật.
Thảo nào dạo trước dù có đổi bao nhiêu loại đi chăng nữa thì sữa tắm lúc nào cũng thoang thoảng mùi hoa cúc dại!
Cả bộ mỹ phẩm dưỡng da nữa…
Nghĩ đến đây thôi là tôi đã buồn nôn đến mức phát ói.
Rút khăn giấy lau chùi loạn xạ khắp người.
Cho đến khi chiếc xe phía sau bấm còi giục giã, tôi mới vội vàng đạp ga phóng thẳng đến nhà kính của Minh Huyên.
Lúc đến nơi, anh ấy đang đứng giữa bạt ngàn cây xanh, chăm chú nhìn... người!
Điều kỳ quái hơn nữa là tất cả mọi người ở đây đều là những gương mặt của ngày hôm qua.
Thậm chí có cả một bé gái mặc váy công chúa vô cùng xinh xắn vẫn đang ngồi xổm bên chậu cây xương rồng lớn.
Nhìn quanh khu nhà kính đông nghịt người này, tôi bỗng dưng cảm thấy rợn cả tóc gáy!
"Đây là con gái của Quế Minh Thánh, ông chủ khu đô thị Cẩm Tú Tân Thành, tên là Quế Trân."
Minh Huyên thấy tôi đang chăm chú quan sát bé gái kia, mỉm cười cất lời rồi vẫy tay ra hiệu cho con bé lại gần.
Cô bé ngoan ngoãn bước tới bên cạnh tôi, ngước chiếc cằm nhỏ xíu lên nhìn tôi.
Gương mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, đôi mắt to tròn đen láy như hai hạt nho cứ nhìn tôi chằm chặp.
Cái miệng nhỏ chúm chím đang cười nịnh nọt với tôi, còn nghịch ngợm nghiêng đầu một cách đáng yêu.
Không hiểu sao, cử động của con bé trông có chút kỳ cục…
Hình như, rất cứng nhắc.
"Con bé không phải đến trường à?" Tôi nghi hoặc nhìn Quế Trân, vươn tay véo nhẹ má con bé.
Cảm giác chạm vào ấm áp, má cũng rất mềm, véo rất thích tay.
Nhưng rốt cuộc cảm giác kỳ lạ ấy bắt nguồn từ đâu chứ?
Khu đô thị Cẩm Tú Tân Thành là một khu đô thị nổi tiếng trong thành phố, Quế Minh Thánh lại là một nhân vật truyền kỳ, có thể coi là tỷ phú giàu nhất nhì thành phố này ấy chứ.
Tại sao con gái ông ta lại bị vứt một mình ở cái khu nhà kính này?
Minh Huyên có họ hàng gì với nhà bọn họ à?
Minh Huyên cười khẩy một tiếng: "Cô thấy con bé có vẻ không bình thường lắm phải không?"
Đứng trước mặt một đứa trẻ mà bàn tán chuyện này thì có vẻ không hay cho lắm.
