Thực Táng - C8

Cập nhật lúc: 28/07/2026 16:04

Dù cảm thấy con bé có điểm lạ lùng, tôi vẫn vươn tay che tai Quế Trân lại.

Minh Huyên cười nhạt: "Mẹ nó vốn là thư ký trở mình làm chính thất, tuổi của cô ta còn nhỏ hơn cả cháu nội của Quế Minh Thánh. Để tranh giành gia sản, mẹ nó nóng lòng muốn sinh được một cậu con trai nên đã tin vào cái gọi là tà thuật châm cứu cắm kim vào đầu cầu tự, đ.â.m vào đầu con bé không biết bao nhiêu cây kim."

Tôi ngạc nhiên cúi đầu nhìn Quế Trân, con bé vẫn giữ nguyên vẻ ngoan ngoãn đáng yêu đó, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn tôi.

Trong lòng trào dâng niềm thương cảm, nhưng lại cảm thấy mọi thứ càng thêm quỷ dị…

Hình như biểu cảm của con bé từ nãy đến giờ vẫn không hề thay đổi.

Nhìn cây xương rồng, nhìn Minh Huyên, hay nhìn tôi cũng vậy…

"Nhưng đứa con thứ hai sinh ra vẫn là con gái, đứa thứ ba xét nghiệm m.á.u cũng là t.h.a.i nữ, cô ta đành cầu cứu một người bạn nuôi hồ ly của tôi, tin vào cái tà pháp lập đàn tế lễ bằng m.á.u thịt ba đời để đổi lấy một đứa con trai." Minh Huyên vươn tay xoa đầu Quế Trân.

Nói với tôi rằng: "Đó là nhét cơ thể nó vào máy xay thịt, xay nhuyễn thành bùn..."

"Đừng nói nữa!" Tôi vội ôm chầm lấy Quế Trân vào lòng, lấy tay bịt c.h.ặ.t tai con bé lại: "Dù trong đầu nó có kim, trông có hơi kỳ lạ đi chăng nữa thì cũng đừng có mang chuyện này ra nói trước mặt trẻ con chứ. Bạn bè kiểu gì thế hả!"

"Nó có phải con người thật đâu!" Minh Huyên chớp mắt nhìn tôi, cười nhạt nói.

"Người bạn nuôi hồ ly của tôi cũng chẳng tàn nhẫn đến mức đó. Cậu ấy bảo tôi làm một con b.úp bê mô phỏng theo Quế Trân rồi đem đi xay nhuyễn mà thôi." 

Minh Huyên đột nhiên vươn tay giật phăng một nhúm tóc trên đầu Quế Trân.

Anh ấy dùng lực rất mạnh, kéo theo cả một mảng da đầu tróc ra.

Máu tươi trào ra, làm ướt sũng những sợi tóc xung quanh.

Quế Trân nằm trong n.g.ự.c tôi từ đầu chí cuối không hề chớp mắt lấy một cái, vẫn giữ nguyên đôi mắt ngây thơ ấy nhìn tôi!

Tôi đưa tay khua khoắc trước mặt con bé, lúc này mới phát hiện ra tròng mắt của nó vốn dĩ không hề chuyển động.

Ngay cả phản xạ với ánh sáng của đồng t.ử cũng hoàn toàn không có.

Tôi quay tay sờ lên phần da đầu vừa bị giật tóc, cảm giác đó…

Không dám tin liếc nhìn nhúm tóc đang cầm trên tay Minh Huyên, rồi lại ngước nhìn những người khác trong nhà kính: "Tất cả bọn họ... đều là b.úp bê à?"

Là những con b.úp bê biết đi biết đứng, biết mở miệng nói chuyện ư?

Thảo nào từ nãy đến giờ tôi cứ thấy họ kỳ lạ, hóa ra là vì trên người họ hoàn toàn không có... sinh khí!

Đúng vậy!

So với sức sống căng tràn của đám cây xanh, những con b.úp bê này trông chẳng khác nào những cái xác không hồn u ám!

"Nhận ra rồi à?" Minh Huyên nhét lại nhúm tóc đó vào vết thương trên đỉnh đầu Quế Trân.

Vết m.á.u rỉ ra, thế mà lại tự động dính liền lại với nhau rồi từ từ thấm ngược vào trong.

Quay đầu nhìn lại lúc này, hoàn toàn không còn nhìn thấy vết tích chảy m.á.u do bị giật tóc ban nãy nữa.

Chuyện này... quả thực quá mức quỷ dị!

"Vào trong nói chuyện đi, hôm qua uống trà của tôi rồi mà không ngủ say như c.h.ế.t, có phải đã phát hiện ra điều gì rồi không?" Minh Huyên cất giọng đầy giễu cợt.

Anh ấy khẽ nhếch mũi hít ngửi: "Hừm, mùi dương tinh trên người đậm hơn hẳn rồi đấy."

Vừa nhắc đến chuyện này là toàn thân tôi lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

Khắp người ngứa ngáy, da gà da cóc nổi lên liên hồi.

Chỉ hận không thể lột lớp da này ra vứt đi cho rồi.

Không!

Nghĩ đến cảnh đêm qua của bố Hoa và Hoa Dương Vũ…

Tôi chỉ hận không thể vứt toi luôn cả cái thân xác này cho xong chuyện!

Bước vào bên trong phòng kính, tôi chẳng còn màng đến thể diện nữa, túm ngay lấy vòi tưới cây bên cạnh xối thẳng từ đầu đến chân rồi điên cuồng cọ rửa.

Trước khi ra khỏi nhà vào sáng nay, nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua, tôi còn cẩn thận tắm rửa lại một lần nữa, dùng chính là cái chai sữa tắm đó.

Minh Huyên đứng một bên quan sát, đợi đến lúc tôi cọ rửa đến mức da dẻ đỏ bừng lên mới ném cho tôi một tấm vải trắng tinh khổ lớn, chỉ tay về phía căn phòng tối thui phía sau ra hiệu cho tôi vào trong thay đồ.

Bên trong căn phòng đó toàn là những con b.úp bê tàn tật đủ mọi hình thù, trông sống động như thật nhưng kẻ cụt tay người cụt chân, nhìn vô cùng rợn tóc gáy.

Tôi dùng tốc độ nhanh nhất cởi bỏ quần áo, quấn c.h.ặ.t tấm vải trắng quanh người rồi bước ra bàn trà hôm qua, bật đoạn video camera trong điện thoại cho anh ấy xem.

Vì được lắp đặt từ trước khi đi ngủ nên toàn bộ những gì bố Hoa và Hoa Dương Vũ đã làm với tôi đêm qua đều được ghi lại trọn vẹn.

Tranh thủ lúc Minh Huyên đang xem video, tôi chạy ra xe lấy hộp bò xiên tăm mang vào.

Minh Huyên cầm hộp bò xiên tăm xoay nhẹ trong kẽ tay, đưa lên mũi tôi ngửi ngửi.

Không biết có phải do ảo giác không mà dạ dày tôi lại bắt đầu réo gọi cơn đói.

"Có phải miếng thịt đó không?" Tôi sợ đến mức giọng nói run lẩy bẩy.

Khẽ hỏi: "Chúng ta có nên báo cảnh sát không?"

"Báo cảnh sát ư?" 

Minh Huyên cười nhạt một tiếng.

Nhướn mày nhìn tôi: "Cô có tin rằng trong cái tủ đông mới mua ở nhà cậu, thứ chứa bên trong thực sự chỉ là thịt bò thịt cừu không?"

"Số thịt mà cậu đã ăn... vốn dĩ không lấy ra từ tủ lạnh đâu." Minh Huyên chỉ tay về phía Quế Trân vẫn đang ngồi xổm bên chậu cây xương rồng ngoài kia.

Trầm giọng bảo: "Cái tủ lạnh đó chỉ là trò che mắt của bọn chúng mà thôi."

"Vậy anh bắt tôi nôn ra đi, nôn mớ hồn gân đó ra rồi mang đi đưa cảnh sát xét nghiệm."

Tôi sốt ruột đến mức chẳng còn cách nào khác.

Nhưng thốt ra câu này rồi tôi cũng tự thấy khả năng thành công chẳng là bao.

Làm sao để chứng minh được đám hồn gân đó có liên quan đến thực táng chứ?

Lại càng chẳng có cách nào chứng minh những biến đổi trên cơ thể tôi là do thực táng gây ra cả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thực Táng - Chương 8: C8 | MonkeyD