Tiệm Ăn Như Ý Thành Biện Kinh - Chương 1: Tiểu Thư Phường, Bánh Nếp

Cập nhật lúc: 09/01/2026 06:11

Vào tiết Mạnh hạ, bên trong thành Biện Kinh dương liễu rợp bóng, đâu đâu cũng tràn ngập một màu xanh biếc đầy sức sống.

Sáng sớm tinh mơ, trên những con phố dọc ngang đan xen, tiếng rao hàng, tiếng mời chào mua bán hòa quyện vào nhau, tiếng người huyên náo không dứt.

Người đi trên đường đông đúc, tự nhiên khó tránh khỏi chuyện va quẹt, chen lấn.

Cảm giác phía sau có người tới gần, một nam t.ử áo xám quay đầu lại, trừng mắt giận dữ. Nhưng ngay sau đó, hắn liền bị gương mặt tươi cười rạng rỡ trước mắt làm cho lóa mắt ——

Giọng nói của vị tiểu nương t.ử kia cũng thật êm tai, trong sự mềm mại, ngọt ngào lại lộ ra vài phần tươi sáng.

"Vị lang quân này, có thể phiền ngài nhường đường một chút được không?"

Nam t.ử áo xám nhìn tiểu nương t.ử dung mạo đoan trang, xinh đẹp trước mặt, thoáng ngẩn người một lát. Đợi đến khi hoàn hồn, hắn vội vàng nghiêng người nhường ra một lối đi.

Khương Như Ý khách khí nói một tiếng cảm tạ.

Trong lòng nàng thầm cảm thán, quả không hổ là thành Biện Kinh phồn hoa, tố chất của bá tánh cũng thật cao.

Nàng xốc lại tay nải nhỏ trên vai, tiếp tục rảo bước dọc theo con phố đi về phía trước.

Hai bên đường người xe như nước, càng đi sâu vào trong thành, phố xá lại càng thêm náo nhiệt. Bên vệ đường, một sạp hàng nhỏ bán bánh nếp tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, thu hút sự chú ý của không ít người qua đường.

Bánh nếp, dùng loại gạo nếp đã được ngâm qua một đêm đem đồ chín trên l.ồ.ng hấp, sau đó nhúng nước lạnh, lặp đi lặp lại công đoạn giã nhuyễn rồi nhào nặn thành đoàn.

Cán phẳng khối nếp trắng ngần như tuyết ấy ra, ở giữa trải lên một lớp nhân đậu đỏ hoặc nhân táo nê, lại dùng d.a.o cắt thành từng miếng nhỏ. Khi ăn, tùy theo khẩu vị mà rưới lên một chút mật hoa quế.

Miếng bánh nếp trắng muốt, ở giữa kẹp lấy lớp nhân màu son phấn, bên trên rưới một muỗng mật hoa vàng óng ánh trong veo, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy cảnh đẹp ý vui.

Thứ bánh nếp này khi ăn vào vừa dẻo vừa dai, hương vị thơm ngon ngọt ngào, vào ngày hè mà được phối cùng một bát quế hoa băng tô lạc (phô mai lạnh hương quế), thì quả là trần gian mỹ vị để giải nhiệt.

Khương Như Ý sờ sờ túi tiền xẹp lép, thu hồi ánh mắt thèm thuồng từ sạp hàng nọ, yên lặng thở dài trong lòng.

Nghĩ đến bản thân mới chân ướt chân ráo đến Biện Kinh, ngân lượng trên người chẳng còn bao nhiêu.

Nàng không dám tiếp tục tham luyến phong cảnh trước mắt, men theo bờ sông Biện đi về phía Tây, dọc đường bảy ngả tám quẹo, cuối cùng cũng rẽ vào một con ngõ nhỏ yên tĩnh, vươn tay gõ cửa một gian thư phường (hiệu sách) nhỏ trước mặt.

Không bao lâu sau, cửa thư phường mở ra, bên trong lộ ra một khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ ngây thơ non nớt.

Thấy bên ngoài là một tiểu nương t.ử lạ mặt, tiểu nữ lang có khuôn mặt tròn trĩnh kia tò mò đ.á.n.h giá nàng vài lần: "Tiểu nương t.ử tới mua sách sao? Giờ này thư phường vẫn chưa mở cửa, xin tiểu nương t.ử đợi thêm một lát."

Khương Như Ý lắc đầu, đôi mắt cong cong như vầng trăng non cười giải thích: "Trước đó ta đã từng viết thư cho Huệ nương t.ử, phiền tiểu nữ lang vào thông báo một tiếng."

Đôi mắt của tiểu nương t.ử mặt tròn kia vụt sáng lên: "Là Khương tiểu nương t.ử phải không?"

Thấy Khương Như Ý gật đầu, nàng ấy vội vàng mở rộng cửa: "Nương t.ử nhà ta đã sớm nhắc tới, mời Khương tiểu nương t.ử đi theo ta."

"Làm phiền rồi."

Khương Như Ý thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với nàng ấy, sau đó nhấc chân bước vào trong.

Tại sảnh chính của thư phường, Khương Như Ý nhìn thấy Huệ nương t.ử mặc một thân áo màu đinh hương, thần thái từ tường, nàng bèn cung kính dâng lên tờ công nghiệm (giấy tờ tùy thân) trong tay.

Công nghiệm là loại giấy tờ chứng nhận do quan phủ thời xưa cấp, tác dụng cũng tương tự như chứng minh thư thời hiện đại.

Thỉnh thoảng nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của Huệ nương t.ử, Khương Như Ý ngoài mặt vẫn giữ nụ cười, nhưng trong lòng cũng thầm thở dài theo.

Nàng vốn là một sinh viên bình thường ở hiện đại, mỗi ngày xoay vần giữa ký túc xá và phòng thí nghiệm. Tuy rằng tóc rụng từng nắm lớn, cuộc sống có chút cực khổ nhưng cũng coi như phong phú.

Vì nhà có mở một tiệm cơm, nên những lúc rảnh rỗi, nàng thường đăng công thức nấu ăn lên mạng, làm một vị "bác chủ" ẩm thực hệ Phật lo.

Đêm hôm đó, nàng vừa đợi đồ ăn ship tới, vừa cùng cư dân mạng thảo luận sôi nổi xem trong b.ún ốc Liễu Châu thì bỏ chân vịt hay trứng chiên vào sẽ ngon hơn.

Đột nhiên trước mắt tối sầm lại, đợi đến khi mở mắt ra lần nữa, người đã xuyên đến cổ đại.

Vừa nghĩ đến việc thí nghiệm của mình đã hoàn thành quá nửa, người lại vì thức đêm mà đột t.ử, cuối cùng ngay cả một ngụm b.ún nóng hổi cũng chưa kịp ăn, Khương Như Ý hối hận đến xanh ruột.

Hối hận xong rồi, cũng chỉ đành nhận mệnh mà chấp nhận hiện thực.

Dựa theo ký ức mơ hồ, phụ thân của nguyên chủ là một tiểu lại ở phủ Khai Phong, vì gặp nạn trong một vụ án cũ mà cùng thê t.ử song song qua đời, chỉ để lại một mình nguyên chủ.

Xét thấy nguyên chủ tuổi còn quá nhỏ, trong kinh lại không còn thân thích nào chăm sóc, quan phủ đành phải đưa nàng vào Từ Ấu Cục chuyên thu nhận trẻ mồ côi. Sau đó, linh hồn trong thân xác này cứ thế âm dương sai lệch mà đổi thành nàng của hiện tại.

Nhờ Từ Ấu Cục là đức chính của Quan gia, cộng thêm những năm đầu có các đồng liêu ở phủ Khai Phong chăm sóc, nên kiếp này Khương Như Ý trưởng thành cũng coi như thuận lợi.

Năm nay nàng vừa tròn mười sáu, phải rời khỏi Từ Ấu Cục. Nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng có chỗ nào để đi, nàng dứt khoát quay trở lại chốn Biện Kinh phồn hoa mà xa lạ này.

Sau khi xem xét kỹ càng tờ công nghiệm, Huệ nương t.ử ngẩng đầu nhìn sang, trong giọng nói mang theo vẻ hiền từ của người lớn tuổi.

"Hồi đầu tháng, Bùi cục trưởng đã từng viết thư tới, nói Khương tiểu nương t.ử muốn mượn chỗ này tá túc một thời gian."

"Gian thư phường này tuy không lớn, nhưng chỉ có ta và Tĩnh Uyển hai người, chỗ ở cũng rộng rãi, Khương tiểu nương t.ử cứ yên tâm ở lại là được."

Tĩnh Uyển chính là tiểu nữ lang vừa mở cửa khi nãy, tuổi nàng ấy không lớn, là đồ đệ nhỏ mà Huệ nương t.ử mới thu nhận hai năm gần đây. Đừng nhìn tuổi còn nhỏ, nàng ấy đã bắt đầu biết giúp đỡ coi sóc thư phường rồi.

Khương Như Ý vội vàng chân thành nói lời cảm tạ: "Đa tạ nương t.ử."

Nàng từ trong n.g.ự.c lấy ra một túi bạc, đưa về phía Huệ nương t.ử: "Trong này là tiền trọ nửa tháng, xin nương t.ử hãy nhận lấy."

Trên đường đi, Khương Như Ý đã suy tính kỹ càng.

Theo lời Bùi cục trưởng của Từ Ấu Cục, ông ấy và Huệ nương t.ử là chỗ quen biết cũ. Phu quân của Huệ nương t.ử mất sớm, bà một mình trông coi thư phường gia truyền, sống cuộc đời cũng coi như tiêu d.a.o tự tại.

Hiện nay bà đã qua tuổi bất hoặc, là một người phụ nữ vô cùng hiền từ và trí tuệ, mình mới đến Biện Kinh, ở lại chỗ này là thích hợp nhất.

Tuy nói là tá túc, nhưng cũng không thể ở chùa được, đúng không?

Nhớ tới khuôn mặt lúc nào cũng cười ha hả của Bùi cục trưởng, lại cân nhắc hai chữ "quen biết cũ".

Khương Như Ý nghĩ, chi bằng cứ trả trước một phần tiền trọ, phần còn lại đợi mình kiếm được tiền rồi sẽ bù sau.

Tuy đã suy tính trước, nhưng khi sự việc đến trước mắt, trong lòng Khương Như Ý vẫn có chút th thấp thỏm.

May thay Huệ nương t.ử cũng không để ý.

Bà chỉ cười nói một câu Khương tiểu nương t.ử có lòng rồi, sau đó nhận lấy túi bạc.

Đợi đến khi ra khỏi tiền sảnh, trái tim căng thẳng cả buổi sáng của Khương Như Ý mới coi như thả lỏng, bắt đầu hảo hảo quan sát tòa thư phường nhỏ này.

Đúng như lời Huệ nương t.ử, diện tích của viện t.ử này không lớn, cũng giống như những tiệm sách bình thường khác, đều là kiểu kiến trúc tiền sảnh hậu trạch, từ trong ra ngoài được thu dọn vô cùng sạch sẽ.

Một khuôn viên vuông vức, ở giữa trồng một cây ngân hạnh, bên trên treo lơ thơ vài tấm thẻ tre nhỏ.

Tiết trời lúc này mới chớm vào hè, lá cây xanh um tùm, những tấm thẻ tre nhỏ đung đưa trên nền cành lá ngân hạnh rợp bóng như chiếc ô xanh, thi thoảng lay động theo gió, trông vô cùng đẹp mắt.

Ngoài gian chính sảnh phía trước, phía sau còn có một dãy ba gian phòng và một cái chái nhà bên trái.

Hiện tại phòng của Khương Như Ý được sắp xếp ở ngay trong chái nhà này.

Căn phòng tuy không lớn lắm nhưng bàn ghế được bày biện ngăn nắp, lại dùng một tấm bình phong tố tĩnh ngăn ra một gian bên trong.

Cửa sổ trong phòng đều dùng song gỗ chống lên một nửa, ánh nắng bên ngoài xuyên qua, vừa vặn rọi xuống bệ cửa sổ. Nếu đặt lên đó vài chậu hoa cỏ, nhất định cây cối sẽ mọc cành lá xum xuê.

Khương Như Ý thầm tính toán trong lòng, ánh mắt đã đảo qua một vòng quanh phòng, càng nhìn càng cảm thấy hài lòng.

Tiểu nữ lang Tĩnh Uyển mở cửa lúc nãy chỉ tay về phía ngoài cửa sổ, lanh lợi nói: "Ngoài gian phòng này, trong viện còn có một gian bếp nhỏ để không, Khương tiểu nương t.ử có thể tùy ý sử dụng."

Khương Như Ý thu hồi tầm mắt, vừa nghe nói tiểu viện này có bếp riêng, đôi mắt liền sáng rực lên.

Lại có thể tự mình nấu cơm, khoản tiền trọ này tiêu thật đáng giá nha.

"Nương t.ử còn dặn, tiểu nương t.ử là bỏ tiền ra để tá túc, bếp núc nấu nướng lại là riêng biệt, cho nên không cần phải kiêng dè chúng ta."

Khương Như Ý nghe Tĩnh Uyển nói vậy, cười híp mắt gật đầu một cái: "Thay ta đa tạ Huệ nương t.ử."

Nàng lại liếc nhìn về hướng nhà bếp ngoài cửa sổ, nhớ tới lời dặn dò của Huệ nương t.ử, nụ cười trên mặt càng thêm sâu.

Bùi cục trưởng nói không sai, Huệ nương t.ử quả nhiên là một người phụ nữ vô cùng hiền từ và thấu đáo.

Đợi sau khi thu xếp hành lý ổn thỏa, Khương Như Ý xắn tay áo đi vào bếp nhỏ. Chẳng bao lâu sau, trong bếp đã bốc lên hơi nước nóng hổi.

...

Đến chiều, Huệ nương t.ử và Tĩnh Uyển, cùng với những vị khách đến thư phường mua sách, đều được thưởng thức món bánh nếp mới ra lò nóng hổi.

Từng miếng bánh nếp được cắt thành hình vuông vức, bên trong kẹp nhân táo nê đỏ thẫm, bày trên đĩa sứ xanh, càng làm nổi bật màu bánh trắng như tuyết, chỉ nhìn thôi đã thấy tinh tế vô cùng.

Ngày thường khách trong thư phường không nhiều, không gian cũng rất yên tĩnh, Khương Như Ý làm bánh nếp hơi nhiều, dứt khoát chia cho các vị khách nhân, để họ mang về đường nếm thử.

Sau khi chia xong bánh nếp, Khương Như Ý bưng đĩa đi về phía này.

Huệ nương t.ử vẫy vẫy tay với nàng, cười hiền từ nói: "Nghe nói Khương tiểu nương t.ử có một tay trù nghệ rất tốt, gian bếp nhỏ kia để không cũng lãng phí, nay vừa khéo để cho tiểu nương t.ử dùng."

Có lẽ trong thư, Bùi cục trưởng đã từng nhắc qua trù nghệ của Khương Như Ý, cho nên khi nhìn thấy mẻ bánh nếp mới ra lò này, trên mặt Huệ nương t.ử cũng không có quá nhiều vẻ kinh ngạc.

Theo Khương Như Ý đoán, gian bếp nhỏ riêng biệt kia, bao gồm cả nguyên liệu trong đó, đa phần cũng là vì lý do này mà đặc biệt chuẩn bị sẵn.

Khương Như Ý ngồi xuống bên cạnh bà, mở lời: "Đang định vì chuyện này mà cảm tạ nương t.ử, cho nên ta có làm chút bánh nếp, mời nương t.ử nếm thử."

Nói rồi nàng lại tinh nghịch chớp chớp mắt: "Chẳng ngờ lại để các vị khách nhân hưởng phúc của nương t.ử trước một bước."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiệm Ăn Như Ý Thành Biện Kinh - Chương 1: Chương 1: Tiểu Thư Phường, Bánh Nếp | MonkeyD