Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 296

Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:12

"Anh giúp em." Thấy anh muốn chơi, Nguyễn Miên Man duỗi tay tiếp nhận áo khoác bước sang bên cạnh một bước.

Tư Cảnh Lâm nhìn cô bé cầm áo khoác của mình bên cạnh, cầm lấy một quả bóng ném nhẹ một cái, trực tiếp rơi vào trong rổ.

"Oa! Trúng!" Nguyễn Miên Man vỗ tay nói.

Tư Cảnh Lâm mỉm cười nhìn cô bé còn kϊƈɦ động hơn cả mình, bắt đầu một quả tiếp một quả liên tục ném không ngừng, mỗi một quả bóng đều thành công rơi vào trong rổ.

"Anh Cảnh Lâm thật là lợi hại." Nguyễn Miên Man thấy anh thế nhưng bách phát bách trúng, vỗ tay không ngừng.

Tuy rằng đối với người chơi bóng rổ mà nói, loại khoảng cách ném bóng này thật sự chính là trò chơi mà thôi, nhưng anh có thể tùy ý ném trúng, tốc độ cũng nhanh như vậy đầu, xác thật rất lợi hại, làm người xung quanh nhịn không được vậy lại xem.

"Trời ạ! Đẹp trai quá!"

"Trêи đời thật sự có nam thần như vậy!"

"Má ơi, vai rộng eo thon chân dài, đúng "gu" tớ!"

"Tớ cũng thế! Anh ấy là bạn trai của tớ thì tốt a!"

Nguyễn Miên Man ngay từ đầu chỉ chú ý tới người đang ném bóng, cảm thấy anh thoạt nhìn quả thực làm người ta không rời được mắt.

Chờ nghe được từ xung quanh truyền đến mấy giọng nữ nhỏ vụn, nhịn không được quay đầu, thấy không biết từ khi nào xung quanh đã vây lại nhiều người như vậy, còn có rất nhiều cô gái nhìn anh chằm chằm, không chớp mắt, mày không tự giác nhăn lại.

Tư Cảnh Lâm hưởng thụ chính là ánh mắt chuyên chú của cô mà không phải trò chơi này, phát hiện biểu tình của cô có biến hóa, dừng tay nhìn về phía cô: "Làm sao vậy?"

"Anh có mệt không? Chúng ta đi nghỉ ngơi một lúc đi?" Không muốn ngốc ở đây để anh bị người ta nhìn chằm chằm, Nguyễn Miên Man liền nói.

Tư Cảnh Lâm gật đầu, tiếp nhận áo khoác vắt trêи cánh tay, mang theo nàng cô từ khu trò chơi bóng rổ rời đi.

"Sao lại không vui?" Thấy cô có vẻ hơi buồn trực tiếp từ khu trò chơi điện t.ử đi ra, Tư Cảnh Lâm nghiêng đầu nhìn cô, đồng thời duỗi tay nắm cái cánh nhỏ trêи mũ cô.

"Có ạ?"

Nguyễn Miên Man ngửa đầu nhìn về phía anh, từ trong ánh mắt anh nhìn thấy lông mày mình đang nhíu lại, trong lòng ngây ngốc một giây, ngay sau đó tìm lý do: "Đại khái là bên trong quá bí bách."

Bên trong người nhiều, xác thật có chút bí bách, Tư Cảnh Lâm thấy gương mặt cô có chút đỏ, quan tâm nói: "Em có chỗ nào không thoải mái?"

Nguyễn Miên Man lắc đầu: "Không có, ra ngoài thì tốt rồi."

Tư Cảnh Lâm yên lòng, thấy phía trước có tiệm trà sữa, dứt khoát mang cô đi vào nghỉ ngơi.Khu trò chơi điện t.ử đúng là nơi g.i.ế.c thời gian, từ bên trong ra tới lại ở tiệm trà sữa ngồi xuống, đã hơn 4 giờ chiều sắp tới 5 giờ.

Từ tiệm trà sữa ra ngoài, Tư Cảnh Lâm vốn đang muốn mang cô đi chỗ khác chơi, hoặc là đi dạo phố, cô lại cảm thấy thời gian đã không còn sớm, muốn về nhà.Tư Cảnh Lâm thấy vậy, liền nói tài xế lái xe tới hẻm Hồ Lô.

Nguyễn Miên Man nghĩ giữa trưa anh đã mời mình ăn cơm, liền giữ anh ở lại ăn cơm chiều.Đã sớm sắp xếp công việc để giữ toàn bộ thời gian buổi chiều cho cô, Tư Cảnh Lâm tự nhiên sẽ không cự tuyệt, xe ngừng ở cửa, xách theo quà tặng cùng đồ ăn vặt chuẩn bị cho cô từ cốp xe lấy ra, cùng cô vào trong tiệm.

Xe sở dĩ trực tiếp tiến vào, là bởi vì lúc trở về đột nhiên trời mưa.Nguyễn Miên Man xuống xe trước, thuận miệng mời tài xế cùng vào trong tiệm tránh mưa thuận tiện ăn bữa tối.

Tài xế mỗi ngày đưa tiên sinh nhà mình tới đây, nhiều ít đoán ra chút tâm tư của anh, tự nhiên sẽ không lưu lại làm bóng đèn.

"Hôm nay thật là kỳ quái, buổi sáng còn rất nóng, thế nhưng giờ lại mưa." Nguyễn Miên Man mở cửa cùng anh tiến vào, thấy bên ngoài mưa càng ngày càng lớn, nhịn không được nói.

Ở bên cô, chính là mưa rền gió dữ cũng không ảnh hưởng tới tâm tình của Tư Cảnh Lâm, càng đừng nói cơn mưa này cũng không tính là đặc biệt lớn.

Tư Cảnh Lâm trấn an cô hai câu, cầm lấy bộ b.úp bê Barbie trêи bàn nói: "Còn sớm, em muốn chơi một chút lại đi nấu cơm không?"

Mới uống qua trà sữa ăn xong bánh kem, Nguyễn Miên Man cũng không đói, phỏng chừng anh cũng không khắc lắm, bởi vậy gật đầu: "Được ạ."

Nguyễn Miên Man cầm b.úp bê Barbie bên trong ra, lấy mô hình bắt đầu ghép thành biệt thự.Tư Cảnh Lâm an tĩnh mà nhìn cô chơi, ngẫu nhiên thấy cô lắp sai thì nhắc nhở một câu, trong mắt lộ ra ôn nhu vô hạn.

"Ai nha, Quả Quýt Nhỏ em không cần gây sự!" Mèo béo vỗn dĩ ngủ ở trêи lầu không biết khi nào chạy xuống dưới, nhìn đồ vật trêи bàn màu sắc rực rỡ thì rất tò mò, thường thường duỗi một chút móng vuốt, Nguyễn Miên Man nhìn về phía nó thì bày ra bộ dạng vô tội, cô thu hồi ánh mắt một lát lại bắt đầu nhịn không được duỗi móng vuốt ra.

"Nó hiện tại thật là càng ngày càng nghịch!"

Thấy nó lại lần nữa duỗi móng vuốt ra, Nguyễn Miên Man nhịn không được nói với người bên cạnh, mang theo vài phần cáo trạng.

Tư Cảnh Lâm rất vui lòng dạy dỗ con mèo này một chút, nhưng biết cô nói là nói như vậy, khẳng định luyến tiếc, bởi vậy nói: "Bản tính của mèo chính là rất hiếu kỳ."

"Đúng vậy, em thấy trêи mạng có mèo con, đáng yêu thì đáng yêu, nghịch ngợm lên cũng là rất nghịch, thế nhưng cố ý đem đồ vật đầy xuống mặt đất, còn cào khăn giấy chơi, như vậy xem ra, Quả Quýt Nhỏ còn tính là ngoan." Nguyễn Miên Man một bên nói, một bên ghép nóc cho biệt thự.

"Mieo ô ~"

Cũng không biết mèo béo có phải nghe ra cô đnag khen nó hay không, bỗng nhiên từ trêи bàn nhảy đến đùi cô, cũng không gây sự, mà là bắt lấy cái đuôi của mình chơi.

Thiếu nó gây sự, Nguyễn Miên Man thực mau đem toàn bộ biệt thự lắp xong, thưởng thức xong nói: "Ngôi nhà này thật quá xinh đẹp."

Toàn bộ biệt thự đều là phấn phấn nộn nộn, bao gồm bàn nhỏ, giường nhỏ, ngăn tủ nhỏ bên trong, tâm hồn thiếu nữ ngập tràn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.