Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 297
Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:12
"Em thích......" Tư Cảnh Lâm định nói về sau nhà bọn họ có thể bố trí thành như vậy, nhưng mà lời này hiện tại nói còn quá sớm, cuối cùng vẫn là không nói ra.
Ghép xong biệt thự, bên ngoài mưa đã tạnh, trời cũng tốt đi.
Nguyễn Miên Man buông mèo đem đèn mở ra sau hỏi: "Anh Cảnh Lâm muốn ăn cái gì?"
"Cũng không quá đói bụng, làm món gì đơn giản là được." Tư Cảnh Lâm không muốn cô quá mệt mỏi, bởi vậy nói.
"Vậy ăn mì được không ạ?" Mưa đã tạnh, nhiệt độ cũng giảm không ít, Nguyễn Miên Man cảm thấy lúc này ăn một chén mì nước nóng hổi thật ra không tồi.
Tư Cảnh Lâm gật đầu, đứng dậy cùng cô tiến vào phòng bếp.Nguyễn Miên Man trước đem bột mì nhào tốt, xoay người từ trong tủ lạnh lấy ra một con cá hoa vàng.
Ở bên cạnh bồn rửa rau Tư Cảnh Lâm nhìn thấy cô lấy ra con cá, khóe môi không tự giác giơ lên.Nguyễn Miên Man đem cá hoa vàng lấy ra, nhìn đến tủ lạnh còn có cá hố người khác tặng, cô ngẩng đầu nói: "Anh ăn cá hố không?"
Tư Cảnh Lâm gật đầu: "Ăn."
"Vậy em nấu thêm một món cá hố." Nguyễn Miên Man nói xong, nổi lửa đổ dầu vào trong nồi.Trước đem cá hoa vàng chiên xong để vào đĩa, sau đó đem cá hố cắt khối, chiên một lần. . TruyenHD
Chiên xong để nguội, đem thịt cá hoa vàng gỡ xuống đặt bên cạnh, đem xương cá lấy ra ninh nước canh.
Tư Cảnh Lâm rửa xong đồ ăn liền không có chuyện gì, dựa vào một bên an tĩnh mà chăm chú ngắm cô.
Cục bột ở trong tay cô, thực mau bị lôi kéo thành sợi mì thon dài, từng sợi mì ở trong đôi tay cô run rẩy, nhìn thơi cũng thấy sự dẻo dai.Trêи bếp, một bên đang nổi lửa, đang ninh canh cá, mùi hương tươi ngon bay ra, dưới sắc màu ấm của ánh đèn phòng bếp càng thêm vài phần ấm áp.
Mì sợi đã làm tốt, Nguyễn Miên Man không lập tức nấu, mà là mở lửa của cái bếp bên cạnh, bắt đầu làm cá hố.Cá hố đã chiên qua để vào trong nồi, thêm hành, gừng, tỏi, ớt đỏ...... nước tương nguyên liệu nấu ăn cùng lượng nước vừa phải, đậy lắp lại bắt đầu nấu.
Cá hố nấu nhừ, Nguyễn Miên Man đem nồi canh đã ngao thành màu trắng lọc ra, bắt đầu đổ nước canh vào trong nồi nấu mì.Mì nấu xong, phân biệt múc ra hai chén canh cá, mặt trêи xếp thịt cá hoa vàng cùng rau xanh, canh cá màu trắng, thịt cá vàng ruộm, rau xanh xanh biếc, thoạt nhìn thập phần mê người.Mì xong, cá hố cũng nấu không sai biệt lắm, chô thêm chút muối cùng gia vị liền có thể trực tiếp ra nồi.
Cá hố bị màu canh nhuộm thành màu đỏ đặt trong đĩa sứ trắng đặt lên bàn, hương khí bốn phía, làm người ta rất muốn ăn.Tư Cảnh Lâm mới vừa rồi nghe mùi hương liền cảm thấy có chút đói bụng, lúc này mì cá cùng cá hố đều ra nồi, càng thêm đói bụng.
Nguyễn Miên Man lại thuận tay làm đĩa nộm dưa chuột, quay đầu lại nói: "Được rồi, có thể ăn cơm chiều."
Lúc này cũng không phải lần đầu tiên cô gọi anh ăn cơm, nhưng mỗi lần nghe được, Tư Cảnh Lâm đều có loại cảm giác sung sướиɠ cùng ấm áp không thể nói thành lời.
Anh tiến lên hai bước, đi lên phía trước cô đem khay đựng mì cá cùng cá hố hương khí bốn phía bưng lên, nện bước vững vàng mà đi ra ngoài.
Mèo béo ngồi xổm ở cửa phòng bếp theo bản năng đi theo anh vài bước, ngay sau đó lại quay trở về hướng về phía trong bếp kêu "Mieo mieo"."Yên tâm, không có quên phần của em." Dùng thịt cá, tôm bóc vỏ cùng thịt bò băm nát chưng thành cơm mèo, mới vừa rồi Nguyễn Miên Man đã lấy một phần từ trong nồi hấp lấy, lúc này sờ sờ, xác định đã không còn nóng, bưng lên đi ra ngoài.
Qủa Quýt Nhỏ không biết có phải ngửi được mùi hay không, hưng phấn mà đảo quanh bên chân cô, trong miệng còn phát ra tiếng kêu sung sướиɠ.
Nguyễn Miên Man đem cơm đổ vào chậu cơm của nó, mới thoát khỏi cái đuôi nhỏ dính người này, đi phòng bếp rửa sạch tay một lần nữa, tới ngồi trước bàn cơm.
Thấy anh dọn xong chén đũa lại không lập tức ăn ngay, mà là đang đợi mình, Nguyễn Miên Man hướng anh cười một chút: "Anh nhanh ăn đi, xem có hợp khẩu vị không."
Cô làm, sao có thể không hợp khẩu vị.Tư Cảnh Lâm duỗi tay cầm lấy chiếc đũa, ăn trước một miếng thịt cá mặt ngoài vàng ruộm.Thịt cá được ướp qua rất thơm, da giòn giòn, thịt các bên trong lại thập phần tươi mới tinh tế, tuyệt nhất chính là không có xương cá, có thể trực tiếp hưởng thụ miếng thịt cá mỹ vị hoàn chỉnh.
Anh đem thịt cá nuốt xuống, lại thong thả ung dung mà cầm lên cái muỗng uống ngụm nước canh màu trắng, trong giọng nói lộ ra nhàn nhạt sung sướиɠ: "Thực mỹ vị."
Nguyễn Miên Man ngày thường cũng nhận không ít khen ngợi, đặc biệt là cơm hộp trong tiệm, nhóm khách hàng khen ngợi tâng bốc cô lên trời, nhưng nghe được bai chữ đơn giản sáng tỏ của anh, trong lòng lại thỏa mãn không nên lời.
Cô cong môi cười một chút, bắt đầu cúi xuống ăn mì.Canh cá trắng sữa cùng thịt cá làm cả chén mì đều mang theo nồng đậm tiên vị, không riêng canh ngon, sợi mì ngâm trong nước canh cũng phá lệ ngon.
Nguyễn Miên Man chính mình ăn cũng cảm thấy không tệ lắm, càng đừng nói là Tư Cảnh Lâm.Tướng ăn ưu nhã nhưng động tác một chút cũng không chậm, ăn xong nửa chén mì anh mới kẹp lên một miếng cá hố ăn.
Nếu nói mì nước thiên về khẩu vị thanh đạm, nhưng cá hố bỏ thêm ớt cay nấu lên khẩu vị liền hơi nặng hơn chút, thơm cay ngon miệng đồng thời mang theo chút mùi thơm của tương, cho vào miệng nhai lên còn hơi dẻo dai.
Nấu cá hố đặc sắc chính là vờ giòn, hơn nữa hàm tiên hơi cay, ăn quả thực muốn nghiện.Ăn xong một miếng cá hố, Tư Cảnh Lâm nhấm nháp dư vị trong miệng ăn một miếng mì, ngay sau đó lại kẹp lên một miếng cá hố.
Phát hiện anh tựa hồ rất thích món cá hố kia, Nguyễn Miên Man lặng lẽ giơ tay đem đĩa cá đẩy tới trước mặt anh.
Trêи bàn hai người an tĩnh dùng bữa tối, cách đó không xa tại góc tường, mèo béo cũng đang vùi đầu ăn cơm, bất quá tướng ăn của nó, cả khuôn mặt đều vùi vào chậu cơm, thật sự khác xa hai người trêи bàn.
