Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 32
Cập nhật lúc: 09/04/2026 20:04
Ông Ngô như thế nào lại học được cách hành hạ đêm khuya......
Trong lòng nghĩ như vậy, Nguyễn Miên Man ngoài miệng lại nói chuyện thay ông: " Ông Ngô có thể là muốn cùng anh chia sẻ đồ ngon."
Anh nghe xong liếc mắt một cái, Nguyễn Miên Man dời tầm mắt đi: "Tôi đi phòng bếp, anh chờ một chút."
Chân trước cô vừa đi, Quả Quýt Nhỏ liền tới tới, ngửa đầu nhìn người đàn ông trước bàn, biểu tình hung dữ, không biết có phải hay không nhớ một ngày kia anh xách cá chiên thơm ngon của nó đi mất.
Tư Cảnh Lâm cũng không có để ý tới mèo con, thẳng đến lúc phát hiện nó chạy đến bên chân, định dùng mặt giày da của mình mài móng vuốt, mới rũ mắt nhìn về phía nó.
Đối diện với ánh mắt an, móng vuốt của con mèo tựm dừng ở giữa không trung, sau đó ngay tại chỗ lăn, bắt đầu l**m móng vuốt, bộ dáng thập phần vô tội.
Thấy nó l**m l**m, sắp cọ đến giày mình, Tư Cảnh Lâm nhấc chân đang muốn dịch qua một bên, đột nhiên thấy con mèo nhỏ màu cam gân cổ kêu lên "Miêu ngao miêu ngao".
Nghe được tiếng kêu thê lương của mèo con,, Nguyễn Miên Man lập tức từ trong phòng bếp chạy ra: "Quả Quýt Nhỏ em làm sao vậy?"
"Nó đột nhiên ngã vào bên chân tôi rồi liền bắt đầu kêu." Tư Cảnh Lâm buông chân nhàn nhạt nói.
Nghe vậy, Nguyễn Miên Man nhìn về phía mèo con bộ dạng bọ dẫm đuôi, còn nằm trên mặt đất, thấy lông đuôi của nó không bị bệp cũng không bị bẩn, ngữ khí khó có khi hung dữ: "Em còn học cách ăn vạ? Thật là giỏi, giữa trưa không cho em ăn cá viên nữa."
Mèo con không hiểu tiếng người, nhưng nghe được ngữ khí, tiếng kêu dần dần nhỏ xuống dưới, nghiêng đầu nhìn cô.
Đối diện với cặp mắt to tròn linh động, Nguyễn Miên Man trước khi mềm long xoay người về bếp.
Bị giáo huấn mèo con ngoan ngoãn được lúc, khi ngửi thấy mùi thơm từ phòng bếp truyền ra lại hưng phấn trở lại.
Thit cá được dàn mỏng đáy nồi chiên lên, trong nháy mắt mùi thơm tỏa ra, thịt cá cùng dầu chiên đặc biệt có hương khí.
Đừng nói mèo con hưng phấn, chính Tư Cảnh Lâm cũng theo bản năng nhìn về phía phòng bếp, ở trong nháy mắt chỉ có đồ ăn.
Lại qua hơn 10 phút, Nguyễn Miên Man bưng khay ra đặt trước mặt anh.
Trừ bỏ canh cá tam tiên, bánh cá rán còn có một đĩa củ cải xào và hai quả trứng chiên.
"Chiến đũa này là mới, đũa và chén đều đã tráng qua nước sôi." Từ ngày ấy mang cá chiên cho ông Ngô, thỉnh thoảng khi nói chuyện phiếm cũng nhắc tới cháu trai, Nguyễn Miên Man nhớ rõ ông từng nói qua, đối phương từ nhỏ đã thích sạch sẽ, bởi vậy mới nói nhiều thêm một câu.
"Cảm ơn."
Thấy cô còn ít tuổi nhưng lại suy nghĩ cẩn thận thấu đáo, Tư Cảnh Lâm có thể hiểu vì sao ông nội lạ thích cô.
"Không cần khách khí, vậy anh dùng từ từ, không đủ nói với tôi trong phòng bếp vẫn còn." Trong phòng bếp còn có nửa bồn cá nhuyễn chờ làm thành viên, Nguyễn Miên Man nói xong liền tiếp tục bận rộn.
"Miêu ô ~"
Tư Cảnh Lâm mới vừa lấy chiếc đũa kẹp lên một chiếc bánh cá rán, chỉ thấy mèo con đã nhảy lên chiếc ghế cạnh mình, thanh âm mềm mại hướng mình kêu.
"Đi xuống." Mèo con không thể ăn đồ ăn của người, thấy nó nóng lòng muốn thử mà một bộ dạng hận không thể nhảy lên trên bàn, Tư Cảnh Lâm liếc nó một cái.
Sợ nó nhảy lên bàn lúc khách hàng ăn, Nguyễn Miên Man đã sớm dạy nó.
Vốn Quả Quýt Nhỏ không dám đi lên, đối diện an mắt của hắn, hung dữ "Ngao" một tiếng với hắn, dứt khoát nhảy xuống ghế dựa chạy đi.
"Mèo con chạy ra ngoài rồi." Tư Cảnh Lâm dư quang thấy nó trực tiếp chạy ra ngoài cửa lớn, liền hướng trong phòng bếp nói.
"Không sao, nó đối với khu vực xung quanh đây rất quen thuộc."
Nghe vậy, Tư Cảnh Lâm lúc này mới tiếp tục ăn.
Bánh rán ánh vàng rực rỡ ngoài giòn trong mềm, c.ắ.n một miếng, thịt cá bên trong có điểm nóng, nhai trong miệng chỉ thấy vị tươi mới có thể c.ắ.n ra nước.
Mỹ vị mong chờ đã lâu không làm Tư Cảnh Lâm thất vọng, một miếng bánh rán ăn xong, trong mắt sung sướng cùng hài lòng làm cả người anh đều có vẻ nhu hòa đi rất nhiều.
Tuy rằng rất muốn lập tức ăn thêm một miếng bánh, nhưng tính cách vốn giỏi khắc chế làm anh vẫn là sửa tay mà cầm lấy cái muỗng, bắt đầu ăn canh.Canh ngon không kém bánh rán, cũng là lấy thịt cá làm viên cá, vị lại cùng bánh rán hoàn toàn bất đồng, đầu lưỡi cùng hàm răng có thể cảm nhậnđược sự dẻo dai của cá viên, c.ắ.n xuống liền có hương thơm xông thẳng vào yết hầu, thật sự là làm người nghiện.
"Đông Đông a, cho ông một chén canh tam tiên, lại thêm...... Cảnh Lâm?"
Ông Ngô từ công viên rèn luyện trở về, quả nhiên như Nguyễn Miên Man suy đoán, trực tiếp đi vào trong tiệm.
Ông Ngô vào cửa một câu còn chưa nói xong, liền nhìn thấy một thân tây trang ngồi trong tiệm, vốn đang hoài nghi có phải hay không chính mình hoa mắt, chờ tiến lên hai bước...... Phát hiện thật đúng là hắn.
"Cháu như thế nào lại tới đây?" Ông Ngô ngồi xuống đối diện ngồi xuống, biểu tình có chút kinh hỉ.
Tư Cảnh Lâm dừng lại chiếc đũa, dùng khăn giấy nhẹ lau môi nói: "Cháu vừa trở về, qua đây thăm ông."
"Không tìm thấy ông cho nên tới đây hả? Ông già có cái gì đẹp, cháu vừa trở về còn không bằng nghỉ ngơi ở nhà nhiều một chút." Tuy nói như vậy, trên mặt ông vẫn rõ ràng là một biểu tình cao hứng.
Không chờ anh nói tiếp, tầm mắt ông Ngô lại dừng ở bữa sáng trước mặt hắn: "Ngươi ăn còn rất phong phú nha. Thế nào cảm thấy hương vị như thế nào? So với mấy món cháu ăn ở cái gì khách sạn 5 sao cũng không kém đi?"
"Chỉ có hơn chứ không kém." Tư Cảnh Lâm nói.
Nghe được lời này, so với lời khen mình ông Ngô còn thấy vui hơn.
Không tới một hồi, Nguyễn Miên Man đem bữa sáng của ông Ngô mang tới: "Ông ăn chậm chút vẫn còn nóng."
Ông Ngô gật đầu quan tâm nói: "Cháu ăn chưa?"
