Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 33

Cập nhật lúc: 09/04/2026 20:04

"Cháu ăn rồi ạ." Nguyễn Miên Man trả lời xong, nhắn bọn họ cần gì liền gọi một tiếng, xoay người trờ lại phòng bếp.

Kế tiếp, một già một trẻ trong sảnh chính cũng không nói thêm câu nào, mà là an tĩnh bữa sáng của mình.

Chờ lúc ăn xong, mấy các chén đĩa trên bàn đều sạch bóng.

Khó có lúc thấy anh ăn uống tốt như vậy, ông Ngô liền lộ ra một nụ cười hiền từ.

Bận rộn xong Nguyễn Miên Man di ra đúng lúc hai người đều ăn xong, cô tiến lên chuẩn bị thu chén đĩa.

"Cháu nghỉ ngơi đi, để ông tự làm." Ông Ngô lập tức duỗi tay ngăn cô lại.

Tư Cảnh Lâm thấy vậy, đứng dậy đem chén đĩa trên bàn thu lại.

"Không cần......" Đừng nói anh là khách, một thân tây trang khí chất tự phụ, Nguyễn Miên Man cũng ngại để hắn làm việc này.

Nhưng mà, không đợi cô đem lời cự tuyệt nói xong, anh đã thu xong mâm bát hướng phòng bếp đi tới, cô chỉ có thể bổ sung nói: "Anh để trong bồn là được rồi."

Tư Cảnh Lâm theo lời đem chén đĩa để vào trong bồn rửa bát, thuận tiện rửa cái tay rồi mới đi ra.

Chờ anh một lần nữa ngồi xuống, ông Ngô nhìn hai đức cháu mình thích nhất, trong lòng thật cao hứng.

Tuy rằng bọn họ đã gặp nhau hai lần, bất quá ông Ngô cảm thấy, chưa chính thức, vẫn nên giới thiệu hai đứa với nhau một chút.

Nghĩ đến này, ông Ngô giơ tay hướng Tư Cảnh Lâm hướng Nguyễn Miên Man giới thiệu: "Đông Đông a, đây là cháu trai của ông Tư Cảnh Lâm, so với cháu lớn hơn mấy tuổi, cháu gọi hắn một tiếng ca."

Nguyễn Miên Man theo bản năng ngước mắt, thấy anh hơi hơi gật đầu, cũng không biết đáp lời sao, mới hướng ông Ngô gật đầu: "Ân, cháu đã biết."

Ngay sau đó, ông Ngô lại đem tay chỉ cô giới thiệu với Tư Cảnh Lâm: "Cảnh Lâm, đây là Đông Đông, đại danh kêu Nguyễn Miên Man, là một cô bé ngoan ngoàn, hiểu chuyện lại hiếu thuận, ngày sau ngươi làm một người anh thì nên để ý giúp đỡ con bé một chút."

Nghe được hai chữ "Miên Man", Tư Cảnh Lâm trong đầu nháy mắt hiện lên câu kia "Miên Man hoàng điểu, ngăn với khâu a".

"Dạ được."

Cô gái tự lập tự cường, ngoan ngoãn lại hiếu thuận, người bình thường đều sẽ quý mến, kể cả ông Ngô không mở miệng, xem cô hằng ngày quan tâm chiếu cố ông, Tư Cảnh Lâm cũng nguyện ý chăm sóc cô một chút trong phạm vi cho phép.

Ông Ngô thấy hắn một câu liền đồng ý, rất là cao hứng, tính lôi kéo hai bọn họ tiếp tục nói chuyện phiếm.

Nói chuyện là nói về mỹ thực, hai người đều có thể tiếp lời, không khí nói chuyện phiếm cũng không tồi.

Nhưng lúc này, phía đối diện tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, một cô gái mặc váy đỏ đứng đó, không biết đã nhìn vào trong cửa hàng bao laai, biểu tình có chút khó coi.

Cô gái này không phải ai khác, đúng là người lúc trước tới tìm Nguyễn Miên Man Hứa - Mộng Nguyệt.

Trước đó vài ngày cô có việc đi nơi khác, ngày hôm qua mới vừa quay lại thành phố A liền nghĩ tới Tư Cảnh Lâm, sau đó lại nhớ tới con bé quê mùa không biết điều tại hẻm Hồ Lô.

Nghĩ đến sau khi mình tác động, cửa tiệm bé tí kia của con bé đó sẽ không buôn bán được, Hứa Mộng Nguyệt muốn qua đây xem nó có hay không trở nên biết điều, nếu biết điều, cô sẽ không ngại bố thí cho ít tiền.

Nhưng mà, cô trăm triệu lần không nghĩ tới chính là, người đàn ông đáng nhẽ phải ở khách sạn xa hoa thế nhưng lại ngốc tại một cửa hàng bé tí, còn cùng con bé nhà quê kia nói chuyện thật vui vẻ

Nếu nói Hứa Mộng Nguyệt lúc trước cũng không có đem cô để ở trong lòng, thấy một màn như vậy, lại có chút ghen ghét với Nguyễn Miên Man.

Dựa vào đau mà đối với mình giả bộ tươi cười cũng không muốn, lại nguyện ý hạ mình ngồi ở cửa hàng cũ nát này, nói chuyện phiếm với đồ nhà quê, không mua nổi một bộ quần áo tốt này.

Hứa Mộng Nguyệt không tin ánh mắt của hắn sẽ kém như vậy, tầm mắt dừng lại ở ông lão ngồi đối diện, khẳng định hắn chỉ đang nể mặt ông già kia thôi.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, cô ở trong lòng cười lạnh một tiếng: Trách không được ngày đó không thèm nể mặt mình, nguyên lai định lợi dụng ông già kia để trèo cành cao, đúng là không biết xấu hổ.

Tuy rằng rất muốn xông vào vạch trần gương mặt thật cua cô ta, nhưng băn khoăn Tư Cảnh Lâm biết mình lén hỏi thăm chuyện của hắn, tạo ấn tượng không tốt, Hứa Mộng Nguyệt tạm thời kiềm chế xuống.

Nếu không thể qua đi, cô dứt khoát xoay người rời đi, đỡ phải nhìn tới hình ảnh làm mình phát điên trong cửa hàng.

Hứa Mộng Nguyệt rời khỏi tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, lúc đnag trên đường rời khỏi hẻm Hồ Lô, vô tình nghe được hai bà lão đang nói chuyện phiếm.

Nghe được các bà trong lời nói nhắc tới "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc", Hứa Mộng Nguyệt theo bản năng thả chậm bước chân.

"...... Trong tiệm sinh ý cũng thật tốt, xem những nhân viên giao cơm gì đó hay lui tới liền biết, một ngày khẳng định có thể kiếm không ít tiền."

"Tôi thấy bà Nguyễn thật ngốc, cháu gái có tay nghề tốt như vậy còn đi học làm gì, sớm để cháu nó hỗ trợ trong tiệm, như vậy bà ý lúc còn sống đã được hưởng phúc.

"Đúng vậy, con gái học nhiều có ích gì? Còn không bằng sớm một chút đi làm kiếm tiền."

"Không đọc sách chẳng lẽ giống mấy ngươi thất học như vậy? Mỗi ngày ddefu nói mấy chuyện ngu xuẩn không đầu óc?" Tâm tình vốn không tốt Hứa Mộng Nguyệt đi ra ngoài một khoảng cách, quay đầu lại nói dỗi một câu.

Hai bà lão phản ứng lại, cô ta đã đi xa, chỉ có thể sau lưng mắng hai câu con cái nhà ai cha mẹ không biết dạy.

Hứa Mộng Nguyệt hôm nay tự lái xe tới, trở lại trên xe, cô liền gọi điện thoại.

Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, cô trực tiếp chất vấn: "Hứa Cẩm Sơn anh làm việc kiểu gì? Làm chút việc nhỏ đều làm không xong! Cửa hàng kí tại sao vẫn có thể buôn bán được?"

Hứa Cẩm Sơn là họ hàng xa tít mù tắp của Hứa gia, là nhân viên kỹ thuật của app Bánh Trôi, cũng là lúc trước giúp cô "áp xuống" tiệm cơm chiên Hạnh Phúc người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 33: Chương 33 | MonkeyD