Tiệm Cơm Nhỏ Trong Ngõ Hẻm Thập Niên - Chương 82
Cập nhật lúc: 08/01/2026 13:37
Con trai anh chấm gia vị ăn ngon lành: "Ngon hơn tay nghề của bố nhiều, mẹ giỏi thật! Không giống bố, còn không thông minh bằng chú Đại Lưu hàng xóm. Chú Đại Lưu không biết nấu cơm, chú ấy mua mấy phần đậu hủ từ tiệm về cho Tiểu Niếp, bọn con hâm mộ Tiểu Niếp lắm!"
Vợ Đổng Huy được khen thì cười tít mắt. Đổng Huy giận mà không dám nói gì, kết hôn bao nhiêu năm nay đều là anh đứng bếp, thằng nhóc thối này trước kia còn lời ngon tiếng ngọt bảo anh là ông bố biết nấu ăn nhất trên đời, giờ thì trở mặt không nhận người thân!
Còn chú Đại Lưu nữa chứ, thằng nhóc con biết cái gì, Đại Lưu hắn là tự mình muốn ăn, nhân tiện mang về cho vợ con, chút tư tưởng giác ngộ cũng không có, sao so được với anh... Thôi được rồi, anh cũng đâu có làm ra được.
Đổng Huy như gà chọi thua trận, ủ rũ cụp đuôi quay lại tiệm, cũng không dám lấy chút tài nghệ nấu nướng của mình ra khoe khoang lung tung nữa. Anh muốn khiêm tốn, nhưng Đại Lưu sao có thể để anh khiêm tốn, chủ động hỏi tiến triển: "Đổng Huy à, đậu hủ Ma Bà của cậu rốt cuộc có làm được không?"
Đổng Huy cảm nhận được ánh mắt của những người khác đổ dồn về phía mình, tai nóng bừng, nhưng anh biết nói thế nào đây?
Làm được rồi? Thế sao hôm nay anh còn mắt trông mong chạy đến tiệm cơm nhỏ ăn "bản gốc", lại còn đặc biệt hào phóng gọi hai suất?
Không làm được? Cái miệng rộng của Đại Lưu, hắn mà không về xưởng đi rêu rao chuyện này khắp nơi thì không phải là hắn. Đổng Huy không muốn mình trở thành đối tượng bàn tán say sưa của mọi người trong xưởng.
Anh càng không muốn chuyện mình vỗ n.g.ự.c khoác lác lúc trước bị bà chủ tiệm cơm nhỏ nghe thấy. Anh đường đường là bậc cha chú, để một người trẻ tuổi chê cười thì mặt mũi để đâu, trọng điểm là... lần sau anh còn mặt mũi nào đến ăn nữa!
Đổng Huy ậm ừ qua loa: "Làm được rồi, đơn giản lắm, có điều cũng thường thôi, vẫn là ăn ở tiệm mới ra lò ngon hơn."
Đại Lưu cố nhịn cười không nói gì. Đổng Huy cứ tưởng người khác miệng rộng, thực ra con trai nhà anh ta mới là đứa miệng rộng nhất.
Đổng Huy còn tưởng người khác không biết, nhưng trong xưởng hiện tại đều đồn ầm lên rồi, bảo là nòng cốt kỹ thuật xưởng bóng đèn muốn tiến quân vào giới đầu bếp, ai ngờ xuất sư chưa tiệp (ra quân chưa thắng)... khụ khụ, liền ngã chổng vó trước mặt con trai.
Anh ta cũng không vạch trần, miễn cho Đổng Huy mất mặt trong tiệm: "Thế à, vậy được, tôi cũng ăn đậu hủ Ma Bà —— Bà chủ, cho một suất cơm, chỗ này chẳng phải có chỗ trống sao, tôi ngồi đây, ghép bàn với cậu ấy!"
Đại Lưu hớn hở, ngồi xuống nhìn anh là cười, cười đến mức Đổng Huy trong lòng phát lông, hỏi Đại Lưu cười cái gì, Đại Lưu vẻ mặt đương nhiên: "Cười đồ ăn trong bát cậu ngon."
Đổng Huy nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, vội vàng tăng tốc độ, lùa vài cái hết sạch bát cơm, trả tiền rồi chuồn lẹ. Anh không trêu vào được thì anh trốn còn không được sao!
Nhưng vừa về xưởng, Đổng Huy liền phát hiện, mình trốn cũng không thoát. Buổi tối đi nhà ăn lấy thức ăn, đầu bếp trưởng thấy anh liền trêu: "Ái chà, đây chẳng phải đầu bếp Đổng của xưởng ta sao, món đậu hủ Ma Bà của cậu làm thế nào rồi?"
Lông tơ Đổng Huy dựng đứng cả lên, sao cả xưởng đều biết anh làm trò cười thế này!
Da mặt anh nóng lên, không đến tiệm cơm nhỏ nữa, lại giống như anh sợ sệt vậy. Thằng con trai ngốc nghếch của anh còn ngày nào cũng ở nhà nhắc mãi tiệm cơm nhỏ tiệm cơm nhỏ không ngớt, ngay cả vợ anh cũng oán trách anh: "Trước kia bảo anh ít đi tiệm ăn thôi, anh không nghe, giờ con muốn ăn, anh lại không đi, thế nào, định làm mặt lạnh với mẹ con tôi à?"
Đổng Huy tức giận chạy đến tiệm cơm nhỏ mua một hơi ba suất mang về, lại ăn thêm hai bát cơm lớn. Cười thì cười, anh không biết làm thì anh biết ăn, biết ăn thì làm sao, bao nhiêu người còn chẳng có bản lĩnh ba bữa không hai bữa đi tiệm ăn như anh đâu, anh có tiền, anh kiêu ngạo!
Còn về đậu hủ, thì vẫn phải mua. Đậu hủ xay cối đá này thơm thật sự, con trai anh vốn không thích ăn rau xanh nhưng có canh đậu hủ thì ngay cả loại rau ghét nhất cũng chịu nể mặt ăn nhiều. Vợ đối với anh cũng hòa nhã hơn nhiều. Người trong xưởng chỉ cần trêu chọc anh, anh lập tức tuyên truyền cho họ biết đậu hủ Ma Bà ở tiệm cơm nhỏ ngon đến mức nào.
