Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 10

Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:02

“Thích, Phong, Nhan……”

Giọng nói như từ dưới địa ngục vọng lên trên đỉnh đầu. Tiểu Bạch đang nằm bò dưới chân Tiểu Hắc với tư thế chẳng khác gì một chú ch.ó cúi đầu ăn vụng, cười gượng, tay vẫn còn túm lấy thứ-vừa-nãy-không-tiện-nói-tới, ngước nhìn khuôn mặt Tiểu Hắc đen như đáy nồi.

“Trời ơi Tiểu Hắc xấu xa ghê, không thắt dây lưng luôn!”

Đã vậy, cậu còn vô cùng tốt bụng, ngây thơ chớp chớp đôi mắt to long lanh nước, vẻ mặt như thể vừa nhìn thấy cái gì ghê ghê.

Kinh thật……

Tiểu Hắc bụm bụng, vừa ăn cơm xong quả không thích hợp để vận động mạnh, đặc biệt không thích hợp xem mấy mẩu phim tình cảm sến súa câu khách trên kênh thiếu nhi do Tiểu Bạch thủ vai – kiểu đó rất dễ hại dạ dày.

Tiểu Bạch tiện tay mặc quần lại cho Tiểu Hắc – người đang tạm thời mất khả năng hành động – thuận thế còn sờ một cái lên eo cậu… à nhầm, vô tình chạm phải thôi. Tục ngữ có câu: giúp cởi thì phải giúp mặc, cởi dễ mặc dễ thì lần sau cởi lại cũng không khó mà! Đùi Tiểu Hắc trắng dài thật đẹp, nhưng mà… thôi nhỏ dãi lại, nếu không mau xử lý hậu quả, chắc lát nữa cậu sẽ bị đ.á.n.h cho bầm dập mất.

Tuy nói đ.á.n.h nhau là môn thể thao sở trường nhất của Tiểu Bạch, nhưng sau bữa ăn – nhất là bữa no căng thế này – mà đi đ.á.n.h nhau thì quả thực rất không thích hợp. Vậy nên xu hướng của thế giới vẫn là hòa bình, còn hành động lăn qua lăn lại vừa nãy, chỉ là bài khởi động trước khi rửa chén thôi mà.

“Hắc, hắc, tớ… tớ đi rửa chén!”

Tiểu Bạch lập tức dọn sạch bàn bếp rồi chuồn vào bếp tránh nạn, bắt tay vào cái công việc cậu không giỏi nhất. Đã nói rồi, vừa nãy chẳng qua chỉ là khởi động trước khi rửa chén mà thôi. Tiểu Bạch đeo găng tay cao su, vẻ mặt đầy ghét bỏ, miễn cưỡng cọ rửa.

Bên ngoài phòng khách, Tiểu Hắc thảnh thơi nằm vắt chân trên ghế sofa, vô cùng chán nản mà quấy phá cái tivi, chẳng hề bị chuyện vừa rồi tác động. Nói thật, trên đời này thứ có thể làm Tiểu Hắc tổn thương cũng chẳng còn nhiều, không biết vì cậu ta mặt dày hay chẳng để tâm chuyện gì cả.

Sau khi giải quyết xong hậu cần, Tiểu Bạch lén lút chui ra khỏi bếp, áp sát tường men theo sau lưng Tiểu Hắc mà di chuyển về phía phòng ngủ. Lát vào phòng, đầu tiên phải khóa cửa, rồi lại khóa thêm một cái, rồi khóa nữa, rồi móc thêm ổ khóa… rồi…

Lúc này, Tiểu Bạch đã hoàn toàn coi Tiểu Hắc như một tên k.h.ủ.n.g b.ố.

Thế nên khi tên k.h.ủ.n.g b.ố ra lệnh một tiếng bảo cậu qua đây, Tiểu Bạch “vút” một cái phóng tới trước mặt, đứng thẳng như quân nhân, bất động.

Lời đó cứ như ân xá, Tiểu Bạch cười hì hì bò lên người Tiểu Hắc: “Hết giận rồi hả?”

Liếc xéo cậu một cái, Tiểu Hắc chẳng thèm động đậy, tiếp tục quấy phá tivi, vẫn không quên đả kích kẻ đang đắc ý: “Cậu là ch.ó hả, cứ thích bò lên người người ta.”

Khổ nỗi, chú ch.ó Tiểu Bạch gần đây bị chọc quá nhiều, da mặt dày lên đáng kể, mấy câu mỉa mai của Tiểu Hắc chẳng ăn thua gì. Cậu vẫn cứ cười hì hì, cọ qua cọ lại trên người Tiểu Hắc: “Đừng giận nữa, ngoan~ đừng giận mà~!”

Trông chẳng khác mấy ông chú biến thái tranh thủ sàm sỡ.

“Cút xuống.”

Tiểu Hắc vẫy vẫy cánh tay cho có lệ, Tiểu Bạch vẫn bất động bám trên người cậu, đôi mắt cười cong như vầng trăng khuyết chớp chớp… thật muốn tặng cậu ta một cặp mắt gấu trúc.

Đấy, bạo lực cũng có thể lây nhiễm đấy.

“Không thả, nằm thế này sướng lắm.”

Tiểu Bạch chống cằm, thoải mái thở dài: “Tiểu Hắc Tiểu Hắc, cậu nói tớ phải làm thế nào đây, chỉ học bù hai tháng này chắc không theo kịp đâu nhỉ!”

Thật sự nghỉ quá nhiều rồi, giờ muốn học bù cũng không kịp.

“Nước đến chân mới nhảy vẫn còn hơn không mà. Chẳng phải có câu ‘lâm trận mới mài thương, không bén cũng sáng’ sao? Mau đi mài đao của cậu đi!”

Tiểu Hắc thờ ơ nói, dùng một ngón tay chọc vào đầu Tiểu Bạch. Tiểu Bạch rất hợp tác lăn ra ghế, nhưng rồi lại bò ngay lên.

“Tiểu Hắc!~~~~~~~~~~~!!!”

Tiếng gọi nịnh nọt đến rợn người, nghe mà Tiểu Hắc rùng mình.

“Cậu muốn c.h.ế.t à?”

“Sắp sắp rồi, nhưng sẽ nhớ kéo cậu đi cùng.”

Tiểu Bạch chui đầu đến trước mặt Tiểu Hắc, mắt đối mắt, mũi đối mũi, vẻ mặt cầu xin: “Tớ xin cậu đấy, giúp tớ đi!”

“Cẩn thận đừng để nước miếng b.ắ.n lên mặt tớ, không thì cậu c.h.ế.t chắc.”

Một tay Tiểu Hắc đẩy mặt Tiểu Bạch ra, giờ phim đang chiếu đến đoạn cao trào, cái tên này đừng có làm phiền.

“Không được, trừ khi cậu đồng ý giúp tớ.”

Cọ qua cọ lại, đầu Tiểu Bạch lại chui tới, vừa vặn che mất tầm nhìn của Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc bực bội vò tóc, ngồi thẳng dậy.

“Cậu muốn tớ giúp gì nào, đừng nói là cậu định bảo tớ dạy cậu đấy nhé.”

“Đúng đúng, Tiểu Hắc, cậu nhất định sẽ giúp tớ đúng không?”

Nhìn Tiểu Bạch đầy mong đợi một cái, Tiểu Hắc trợn trắng mắt, cái tên này!

“Ngoài chơi máy tính ra thì tớ học cực kỳ tệ, cậu trông cậy vào tớ được cái gì?”

“Tiểu Hắc……”

“Lại sao nữa?”

Tiểu Hắc gầm lên, cậu ghét nhất mấy chuyện phiền phức, bảo dạy một tên ngốc học bài ư, tuyệt đối không đồng ý.

“Bài thi không được vứt lung tung.”

Tiểu Bạch mò dưới ghế sofa lấy ra mấy tờ giấy thi đưa lên trước mặt Tiểu Hắc, điểm số trên đó cao đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Tiểu Hắc lại trợn mắt.

“Đấy là tớ quay cóp mà.”

“Vậy cậu dạy tớ cách quay cóp đi.”

Tiểu Bạch phát huy tinh thần không bỏ cuộc, kiên trì là thắng lợi.

Khoanh tay trầm ngâm một lúc lâu, Tiểu Hắc đúc kết ra một kết luận:

“Hôm nay tớ mới biết, hóa ra cậu phiền phức như vậy đấy.”

Tiểu Bạch cười ha hả: “Cậu biết thì đã muộn, tớ nhất định sẽ quấn lấy cậu không tha.”

Chắc số lần Tiểu Hắc trợn mắt hôm nay còn nhiều hơn tổng các năm trước cộng lại. Liếc Tiểu Bạch một cái, rồi nghĩ đến đống đồ ăn ngon tên phiền phức này nấu, dường như yêu cầu đó cũng không đến nỗi khó chấp nhận.

“Vậy… cậu đăng ký ngành gì?”

“Cái này à……”

Tiểu Bạch ngại ngùng cúi đầu, vân vê ngón tay: “Cùng ngành với cậu.”

“Hả?”

Tiểu Hắc trợn tròn mắt không tin nổi, rốt cuộc là tai cậu có vấn đề hay đầu thằng nhóc này có vấn đề? Cùng ngành với cậu?

“Làm sao cậu biết tớ học ngành gì?”

Tiểu Bạch lại thò tay vào ngăn kéo nhỏ dưới ghế sofa mò mẫm, lôi ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ đưa lên trước mặt Tiểu Hắc: “Thẻ sinh viên không được để lung tung đâu, lúc quyết định sẽ thành chứng cứ đấy, học trưởng.”

Tiểu Hắc hoàn toàn bó tay.

“Mấy thứ này cậu mò ra từ đâu vậy, chính tớ còn chẳng biết chúng ở đâu.”

“Hôm đó cậu ôm một cái hộp sang bảo tớ cất hộ, tớ tìm thấy trong đó đấy.”

Tiểu Bạch nằm sấp bên cạnh ghế kéo cái hộp ra, lần lượt trưng bày từng món cho Tiểu Hắc xem.

“Cậu xem, đây là thẻ sinh viên của cậu, bài thi các kỳ và cả… thư tình nữa.”

Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn Tiểu Hắc: “Chắc cô gái đó giúp cậu dọn dẹp đấy, mấy bức thư này đều là cô ấy viết cho cậu.”

Cô gái từng một tay tàn phá nhà Tiểu Hắc hôm đó – Hạ Vũ Nhiên.

“Nhàm chán.”

Im lặng một hồi, Tiểu Hắc lại gục xuống sofa xem tivi tiếp. Dù cậu có lòng dạ sắt đá thì mấy thứ nhỏ nhặt này cũng không thể lay chuyển được. Huống hồ cậu cũng không hiểu ý đồ thật sự của Tiểu Bạch khi đưa mấy thứ này cho cậu xem – bảo cậu quay lại với cô gái kia?

Chuyện buồn cười, cậu ta tưởng mình là ai?

“Tớ có nên tham khảo kinh nghiệm viết thư tình của người khác để chuẩn bị cho tương lai không nhỉ?”

Tiểu Bạch bất chợt nói một câu, Tiểu Hắc phì một tiếng bật cười, cầm gối ôm ném về phía cậu: “Cút đi!”

“Tiểu Hắc, cậu cười trông đẹp trai thật đấy.”

“Thôi đi, đồ nịnh hót, tớ đồng ý giúp cậu rồi đây.”

Bó tay thật, sao cậu lại có thể quen được một tên như vậy chứ!

“A, Tiểu Hắc cậu tốt quá, nào hôn một phát!”

Tiểu Bạch dang rộng tay lao về phía Tiểu Hắc đang nằm trên ghế sofa. Thế nhưng cậu lao hăng quá, đầu va thẳng vào cằm Tiểu Hắc, răng cậu va vào xương quai hàm đối phương.

“Này… lại à……”

“Khốn nạn, tránh ra……”

“Răng tớ…… Khốn nạn, Tiểu Bạch c.h.ế.t tiệt!”

Tiểu Hắc ôm cằm, Tiểu Bạch ôm miệng, hai người trên dưới ghế sofa đau đớn nhăn nhó. Màn “hôn” nhiệt tình này quả là một thất bại t.h.ả.m hại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.