Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 11: Tiểu Hắc Lão Sư Và Tiểu Bạch Đồng Học

Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:03

Tiểu Hắc bây giờ mới biết thế nào là "sai một bước thành ngàn thu hận".

Điểm yếu của Tiểu Bạch chủ yếu là tiếng Anh và toán. Ngoài việc đi học thêm, Tiểu Hắc cũng kèm cặp cậu. Nhưng không thể khác được, kiến thức của Tiểu Bạch đồng học thực sự quá tệ, thường khiến Tiểu Hắc lão sư nổi điên, hơn một tháng nay rụng không biết bao nhiêu tóc.

Vừa phải chịu đủ khổ vì thằng học trò ngốc này, lại còn phải ôn lại chương trình năm nhất để dạy cho cái cậu học trò mà nền tảng tệ đến t.h.ả.m hại kia. Ngoài hai môn tiếng Anh và toán là "vết thương lòng", Tiểu Hắc lão sư còn phải dạy Tiểu Bạch đồng học chuyên ngành máy tính. Hơn một tháng nay, Tiểu Hắc gần như sống luôn ở nhà Tiểu Bạch, thực sự là không bước chân ra khỏi cổng. Lúc Tiểu Bạch đi học thêm, Tiểu Hắc ở nhà chuẩn bị bài ôn cho cậu. Lúc Tiểu Bạch về, Tiểu Hắc bắt đầu kèm cặp. Có thể nói, Tiểu Hắc lão sư bây giờ xoay quanh Tiểu Bạch đồng học hoàn toàn, dù cửa nhà đối diện có bị đập nát, Tiểu Hắc cũng chẳng buồn ra ngó.

Nhà đối diện là nhà ai nhỉ?

Hình như... khoảng... có lẽ... chắc là... xin lỗi, tôi quên rồi.

Tiểu Hắc vốn là người một khi đã nhận lời thì nhất định sẽ làm đến cùng. Vì đã hứa sẽ kèm cặp Tiểu Bạch, Tiểu Hắc cũng tận tâm hết mức, tuyệt đối không làm cho có lệ.

"Tiểu Hắc, Tiểu Hắc."

Vừa về nhà quẳng cặp sách, Tiểu Bạch chạy tới ôm cổ Tiểu Hắc, cười tít mắt lắc lư, tay kia giật cuốn sách trên tay Tiểu Hắc.

"Đừng đọc nữa, tối nay tôi làm vịt ngâm rượu cho cậu ăn nhé?"

Vịt ngâm rượu của cậu là món tủ đấy, bình thường ngại làm phiền nên chẳng thèm làm. Hôm nay tâm trạng tốt, lại với mai không phải đi học, làm cho cậu một bữa vậy!

"Chỉ cần cậu bỏ cái móng gà c.h.ế.t tiệt của cậu ra, muốn làm gì thì làm."

Bị kẹp cổ không dễ chịu chút nào, Tiểu Hắc bóp eo Tiểu Bạch một cái, cậu đau quá vội buông tay.

"Sao lại thành móng gà rồi? Không phải móng ch.ó à?"

Sao đặc tính cứ thay đổi ba ngày hai bữa thế?

Tiểu Bạch thổi thổi chỗ bị véo, Tiểu Hắc càng ngày càng bạo lực.

"Nếu cậu thích làm ch.ó, thì cứ dùng móng ch.ó tiếp đi."

Tiểu Hắc đứng dậy, đá một cái đẩy Tiểu Bạch vào bếp: "Còn không mau đi nấu cơm, định để tôi c.h.ế.t đói à?"

Ở trong nhà suốt một tháng này, Tiểu Hắc trắng hơn hẳn. Ngay cả Tiểu Bạch vốn đen như cục than cũng vì lâu ngày chỉ quanh quẩn ở nhà mà trắng hơn một vòng. Làn da của Tiểu Bạch vốn bị nắng làm đen giờ đã ánh lên màu lúa mạch khỏe mạnh, trông đúng dáng vẻ của một chàng trai thể thao thường xuyên hoạt động dưới nắng.

Cậu cười híp mắt chạy ra khỏi bếp, đẩy Tiểu Hắc vào phòng ngủ thay quần áo: "Cậu mau thay đồ đi, chúng ta ra ngoài mua nguyên liệu."

Nhà chẳng có vịt chẳng có rượu, làm sao làm vịt ngâm rượu? Tiểu Hắc lâu lắm rồi chưa ra khỏi nhà, hôm nay nhất định phải kéo cậu ấy ra ngoài đi dạo. Trong nhà vẫn còn kha khá đồ ăn dự trữ, đủ cho cả ngày. Nhưng Tiểu Bạch muốn kéo Tiểu Hắc ra ngoài tản bộ, nên cố tình chọn món phải mua khá nhiều nguyên liệu lặt vặt. Nếu không thì chắc chắn Tiểu Hắc lại cắm đầu ở nhà.

Nhìn làn da Tiểu Hắc, tuy trắng rất đẹp và cũng không có vẻ xanh xao gì, nhưng Tiểu Bạch vẫn thấy khó chịu. Tiểu Hắc quá xa cách mọi người. Nếu không phải vì sự xuất hiện đột ngột của mình, chắc cậu ấy sẽ cứ sống một mình như vậy mãi! Gia đình cậu ấy đâu? Sao lâu như vậy chẳng thấy ai đến thăm vậy?

Nhưng đó chỉ là những thắc mắc trong lòng Tiểu Bạch, Tiểu Hắc không nói, cậu cũng không hỏi.

Có vẻ như họ đúng là đồng bệnh tương lân. Chị gái cậu cũng lâu lắm rồi không đến thăm, thậm chí chẳng có cả cuộc điện thoại, chẳng biết chị ấy lại bận rộn cái gì nữa.

Đang lúc Tiểu Bạch đang suy nghĩ lung tung, Tiểu Hắc đã thay quần áo bước ra. Nhìn bộ dạng của cậu ấy, mặt Tiểu Bạch xị xuống ngay.

Đen, lại một bộ đồ đen nữa.

Dù quần áo đen làm nổi bật làn da trắng rất đẹp thật, nhưng cậu đây có cần phải ngày nào cũng đen thui đen thúi vậy không?

"Tiểu Hắc, thay bộ khác đi!"

Rõ ràng có nhiều quần áo màu sắc tươi sáng mà, sao cứ phải ăn vận ảm đạm thế. Đẹp trai mà, chẳng phải để người ta ngắm à? Mặc đẹp hơn cho Tiểu Hắc là một trong những sở thích mới nổi của Tiểu Bạch gần đây, nhìn vào tủ quần áo với một nửa là quần áo mới của Tiểu Hắc mà cậu hầu như chưa mặc bao giờ thì biết.

"Cậu đi mua đồ hay đi thi hoa hậu vậy? Không đi thì thôi."

Tiểu Hắc gần đây tính tình càng ngày càng lên, dù trước kia cũng không tốt, nhưng nhất định không đến mức như bây giờ. Nguyên nhân chỉ có một: việc ai đó luôn luôn nhường nhịn, đương nhiên giúp kẻ kia thêm ngang tàng.

"Đi, đi, đi..." Tiểu Bạch lao tới kéo Tiểu Hắc đang định quay vào phòng ngủ. Đùa chứ, được đi là nể mặt lắm rồi, đâu dám đòi hỏi này nọ. Lúc nãy đầu óc cậu nhất thời rối tung cả lên, quả là đáng trách!

Tiểu Bạch nhanh ch.óng kéo Tiểu Hắc ra khỏi nhà, thao tác thành thạo kéo cửa, kéo Tiểu Hắc đi luôn, chẳng quan tâm chuyện hai cậu con trai nắm tay nhau giữa phố trông ra làm sao.

Cậu không bận tâm, thì Tiểu Hắc – vốn luôn nhìn đời bằng cặp mắt để trên đỉnh đầu – lại càng chẳng để ý. Cậu ấy bước chậm rãi, Tiểu Bạch cũng bước chậm theo, hai người thong thả đi trên phố, chẳng nói câu nào, những ánh nhìn lạ xung quanh hoàn toàn không làm họ bận tâm.

Hôm nay trời âm u, những đám mây dày đặc tụ tập họp mặt, nhìn thế này chắc tối sẽ mưa. Tiểu Hắc không thích ánh nắng, nghe nói phơi nắng nhiều sẽ bị đau đầu, vì thế Tiểu Bạch mới chọn hôm nay lôi Tiểu Hắc ra ngoài. Trước kia cậu cũng từng rủ Tiểu Hắc đi chợ cùng, nhưng Tiểu Hắc vừa ra khỏi cửa thấy nắng ngoài trời là đã nhăn mặt quay về.

Khu chợ gần nhà, nhờ quản lý quy củ và sạch sẽ, luôn được Tiểu Bạch ưu ái. Có vẻ cảnh hai cậu con trai chưa tới hai mươi cùng nhau đi chợ không thường thấy lắm, nên Tiểu Bạch và Tiểu Hắc vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của khá nhiều người trong chợ. Tiểu Hắc ghét nhất kiểu chen chúc đông đúc này, cứ thúc giục Tiểu Bạch nhanh lên, vừa thấy cậu trả tiền xong đã vội quay người bước ra khỏi chợ.

"Còn cần gì nữa không?"

Thấy Tiểu Bạch định chui vào siêu thị, Tiểu Hắc lại cau mày.

"Cần thêm một ít gia vị và một chai rượu, siêu thị có bán hết, tiện thể mua thêm ít đồ ăn vặt bỏ đầy tủ lạnh luôn."

Kết quả ngoài những thứ cần thiết, Tiểu Bạch còn mua một đống sữa chua, bánh quy và những thứ Tiểu Hắc thấy là lãng phí.

Hai người phân loại đồ vừa mua. Những thứ dùng để nấu ăn được mang vào bếp, số còn lại thì xếp vào tủ lạnh. Dọn dẹp xong xuôi, Tiểu Bạch cầm hai túi sữa chua, đưa cho Tiểu Hắc một túi, thấy cậu ấy ghét bỏ quay mặt đi.

"Không uống."

"Uống đi, sữa chua tốt cho sức khỏe lắm."

Giơ túi sữa, Tiểu Bạch không bỏ cuộc.

Tiểu Hắc bĩu môi, miễn cưỡng nhận lấy: "Hai đứa mình, cái người cần uống sữa để bổ sung chất... hình như là cậu thì phải."

"Thế nên tôi cũng đang cố gắng uống đây."

Đáng tiếc là Tiểu Bạch giờ đã quen với việc bị chọc ghẹo, cậu đã cao thêm một phân, giờ được 1 mét 78. Vả lại cậu cũng không còn ôm hy vọng nhiều về chiều cao nữa, dù có cố chắc cũng chẳng thể cao hơn Tiểu Hắc. Thôi thấp thì thấp, đỡ tốn vải, góp phần tiết kiệm cho đất nước.

Tiểu Bạch ngậm túi sữa chui vào bếp, một lát sau chỉ nghe cậu gọi vọng ra: "Tiểu Hắc, cậu uống rượu được không?"

"Tạm được."

Tiểu Hắc đang xem phim hoạt hình. Phim truyền hình bây giờ ngày càng nhàm chán, ngoài cái mô-típ ly hôn với kẻ thứ ba ra thì hình như chẳng nghĩ ra được công thức nào mới mẻ hơn, thà xem hoạt hình còn thoải mái hơn.

"Vậy tôi cho nhiều một chút, làm ra sẽ thơm hơn."

"Ừm."

Một lát sau, Tiểu Bạch chạy từ bếp ra ngồi phịch xuống cạnh Tiểu Hắc. Rung động từ ghế sofa và hơi ấm từ cơ thể truyền tới khiến Tiểu Hắc liếc nhìn cậu.

"Làm xong rồi à?"

"Sao có thể?" Tiểu Bạch nhún vai cường điệu: "Còn phải ninh thêm nửa tiếng nữa, lửa nhỏ om lâu nên mất thời gian."

"Ờ."

Nói Tiểu Hắc cũng chẳng hiểu, cậu ta là ông chủ lớn chẳng bao giờ đặt chân vào bếp, chỉ biết ngồi chờ ăn thôi. Dù sao thì túi sữa chua lúc nãy Tiểu Hắc cũng nhăn nhó uống xong, vị cũng... tạm được. Có túi sữa đó lót dạ, đợi nửa tiếng chắc không vấn đề gì, nếu đói thì uống thêm một túi nữa vậy.

Sự thật chứng minh, phương hướng lãnh đạo của Tiểu Bạch đồng chí là hoàn toàn sáng suốt. Mỗi ngày cậu mang sữa chua về, có đến một nửa là do Tiểu Hắc giải quyết.

Chẳng mấy chốc, mùi rượu đã lan tỏa khắp phòng. Tiểu Bạch hít một hơi đầy khoa trương: "Xem ra lần này làm tốt đấy, thơm quá thơm quá!"

Tiểu Hắc ngẩng đầu xem đồng hồ, đã được hai mươi phút. Hương thơm đã lan đến mọi ngóc ngách trong nhà, mùi rượu quyện với mùi thịt vịt thanh tao, dễ dàng khơi dậy cơn thèm trong bụng.

Còn ba phút nữa là đủ nửa tiếng, cả hai đã nóng lòng chạy vào bếp canh chừng. Đến phút thứ 30, Tiểu Bạch tắt bếp đúng giờ, trước hết đặt con vịt đã thấm đều rượu và gia vị lên đĩa phủ đầy đá vừa lấy từ tủ lạnh ra, một lát sau đổ nước đi, đá còn lại cùng với vịt cho vào hộp thủy tinh siêu lớn, sau đó mới tưới phần nước sốt đã cô lại lên trên vịt.

Tiểu Hắc đứng bên cạnh nhìn không nói lời nào, mãi đến khi ngồi vào bàn ăn mới lên tiếng: "Không ngờ cậu còn có tài này."

"Đương nhiên." Tiểu Bạch ưỡn n.g.ự.c tự hào: "Tôi làm được rất nhiều món ngon, nhưng ngại làm phiền nên lười làm thôi. Nếu cậu thích, sau này tôi sẽ thường xuyên làm cho cậu."

Hàng mi dài khẽ rung, Tiểu Hắc gật đầu: "Ừm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.