Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 15
Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:03
"Sướng không?"
Sau khi lau người cho người yêu, Tiểu Bạch vội vã tắm qua, mái tóc vẫn còn ướt nhẹp. Cậu thay bộ ga trải giường mới, rồi ngồi xuống mép giường, xoa bóp vùng eo mỏi nhừ cho Tiểu Hắc. Tiểu Hắc nằm bẹp trên giường, lười biếng chẳng buồn động đậy, trên người chỉ phủ hờ một tấm ga trải giường hình trái tim. Ngón tay cậu không dám dùng sức quá, xoa một hồi lại nắm tay đ.ấ.m nhè nhẹ, từ lưng xuống tận thắt lưng, xoa bóp rất cẩn thận, sợ bỏ sót chỗ nào.
Tuy là lần đầu, nhưng kỳ diệu thay chẳng hề chảy m.á.u. Thế nhưng Tiểu Bạch vẫn không yên tâm, bôi t.h.u.ố.c lên chỗ sưng đỏ.
"Ừm."
Tiểu Hắc nằm nghiêng sang trái, đôi mắt sáng long lanh nhìn Tiểu Bạch đang cẩn thận xoa bóp cho mình, bỗng bật cười một tiếng, làm Tiểu Bạch giật mình.
"Sao thế? Sao thế?"
Tiểu Bạch hốt hoảng đưa mặt lại gần, nhưng bị Tiểu Hắc một tay đẩy ra: "Không gì, cứ xoa tiếp đi." Tay nghề xoa bóp của Tiểu Bạch tuy chưa tới, nhưng mà khá dễ chịu, quan trọng nhất là cảm giác trong lòng được vuốt ve khiến cậu buồn ngủ rũ rời.
Tiểu Bạch ngoan ngoãn ngồi lại xoa tiếp, Tiểu Hắc quay đầu, bỗng dưng hỏi: "Tiểu Bạch, cậu có chị hay em gái không?"
"Hả?" Tiểu Bạch đang bị gọi tên ngơ ngác gật đầu, chẳng hiểu sao lại liên quan đến chị em gái của mình.
"Có một chị, hơn tôi bốn tuổi, tên là Thích Phong Tát. Sao thế? Sao tự dưng lại hỏi chuyện này?"
Tiểu Hắc vùi mặt vào gối, khúc khích hai tiếng: "Chiều nay có một người phụ nữ gọi điện bảo tìm cậu, bảo cậu gọi lại cho chị ấy."
"Đúng là chị tôi rồi. Ngoài mẹ tôi, chỉ có chị tôi biết số điện thoại ở đây thôi. Mẹ tôi thường không gọi, có việc gì cũng bảo chị gọi, bà mà gọi là cứ nói mãi rồi lại khóc."
Cần mẫn xoa bóp, Tiểu Bạch thấy chân hơi tê, đổi sang tư thế ngồi xổm tiếp tục nhiệm vụ xoa bóp của mình.
"Tôi thật ngốc."
Tiểu Hắc bỗng lẩm bẩm.
"Hả?"
Không nghe rõ, Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn ra sau gáy Tiểu Hắc, nhưng tay vẫn không ngừng lại.
"Không có gì."
Một kẻ ngốc trung thành với mình như vậy, sao mình lại còn nghi ngờ cậu ấy chứ? Cả buổi chiều thấp thỏm lo âu quả là tự chuốc lấy, hóa ra chỉ là tự mình ghen bóng ghen gió.
Cậu thoải mái cọ cọ vào gối, bảo Tiểu Bạch: "Tôi đói rồi." Tiểu Bạch lập tức buông tay nhảy khỏi giường đi kiếm đồ ăn. Khóe miệng Tiểu Hắc nở nụ cười thật tươi. Nếu bây giờ nằm trên giường là Tiểu Bạch, chắc mình chẳng có kiên nhẫn mà hầu hạ cậu ấy như vậy đâu! Lúc nãy Tiểu Bạch rõ ràng chưa thỏa mãn, vậy mà không đòi thêm lần nữa, cậu biết vì sao – Tiểu Bạch ngốc sợ cậu phải chịu nhiều, nên đành nhịn.
Nếu đổi lại là mình, cậu không dám chắc mình có làm được không.
Có lẽ... mình thật sự nên thay đổi cách nghĩ. Nếu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tự trọng, tự ái, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là cả hai.
Những kiên trì trước đây bỗng chốc tan thành mây khói.
"Cơm đến đây~!"
Tiểu Bạch tươi cười rạng rỡ bưng khay nhảy lên giường. Tiểu Hắc từ từ ngồi dậy, dù giường rất êm, nhưng vùng kín ê ẩm vẫn khiến cậu hơi nhíu mày.
"Hay để tôi đút cho?"
Nhìn Tiểu Hắc thong thả ăn cơm, Tiểu Bạch đầy khao khát hỏi, kết quả chỉ nhận được một cái trợn mắt, sau đó là một thìa cơm trắng đầy ụ. Cậu cố nuốt trôi miếng cơm, rồi há to mồm.
"A... tôi muốn nữa."
Lại bị nhét thêm một thìa cơm trắng, Tiểu Bạch bĩu môi nuốt xuống: "Tôi muốn ăn rau..."
"Đó là rau của tôi."
Tiểu Hắc thủng thẳng ăn, cố tình gắp một miếng thịt sốt mà Tiểu Bạch thích nhất cho vào miệng mình, còn nhai nhóp nhép. Đến khi Tiểu Bạch làm ra vẻ ấm ức, cậu mới giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u cậu, áp môi lên môi, đẩy miếng thịt chưa nhai sang cho Tiểu Bạch.
"Ngoan, cậu nên gọi lại cho chị cậu rồi đấy."
Nở nụ cười xấu xa, Tiểu Hắc đẩy nhẹ Tiểu Bạch vẫn đang ngỡ ngàng, cười ha ha hai tiếng, nhìn cậu vui vẻ chạy về phía phòng khách. Đến cửa, Tiểu Bạch bỗng dừng lại, ngoái đầu nhìn cậu.
"Đây là miếng thịt sốt ngon nhất tôi từng ăn."
Rồi cậu biến mất thật nhanh, khiến Tiểu Hắc sững người, mặt hơi nóng lên.
Phòng khách vọng lại tiếng Tiểu Bạch gọi điện thoại, Tiểu Hắc cũng không cố nghe, chỉ tiếp tục ăn cơm. Bỗng giọng Tiểu Bạch v.út cao: "Cái gì? Chị đến T thị rồi á?"
Rồi lại một tiếng nữa: "Chị đang ở công viên trong khu à? Vậy sao không lên nhà luôn?..."
Tiểu Hắc không còn tâm trạng nghe tiếp. Cậu đặt khay thức ăn xuống, cố chịu đựng khó chịu đứng dậy tìm quần áo, thì bị Tiểu Bạch vừa chạy vào vừa la oai oái, vội vàng ấn cậu trở lại giường.
"Tiểu Hắc, cậu làm gì thế? Cần gì cứ gọi tôi chứ."
Tiểu Bạch nhét cậu trở lại giường, mò ra một cái quần lót mặc cho Tiểu Hắc, rồi dùng ga trải giường quấn kỹ cậu lại.
"Cậu nghỉ đi, hôm nay đừng có xuống giường."
"Chị cậu sắp đến đúng không?"
"Ừ, chị ấy ở ngay trong khu rồi, tí nữa lên." Tiểu Bạch đang dọn dẹp bát đũa, chỉ chỉ phần cơm Tiểu Hắc còn thừa. Tiểu Hắc lắc đầu, Tiểu Bạch liền đặt khay lên tủ đầu giường rồi ngồi xuống bên cạnh.
"Cậu cứ nghỉ ngơi đi, chị ấy lên cũng chẳng có việc gì quan trọng đâu."
"Để chị ấy thấy tôi thế này không hay lắm nhỉ?"
Tiểu Hắc nhướng mày. Trên người cậu đầy những vết hôn, chỉ mặc mỗi cái quần lót nằm trên giường Tiểu Bạch. Nhìn bộ dạng này, ai cũng đoán được chuyện gì vừa xảy ra. Nếu bị chị cậu ấy thấy, họ sẽ giải thích thế nào? Nếu mình là con gái thì cũng chỉ bị mắng một trận, nhưng mình là đàn ông đích thực mà...
Tiểu Bạch nghiêng đầu suy nghĩ, nghĩ mãi chẳng thấy có gì không ổn.
"Bị thấy thì đã sao? Cậu là người tôi thích, chúng tôi làm chuyện này là hai bên tình nguyện..."
Tiểu Hắc định nói thêm thì tiếng chuông cửa cắt ngang. Tiểu Bạch không chút do dự đứng dậy ra mở cửa, cửa phòng ngủ chỉ khép hờ. Tiểu Hắc liếc nhìn cánh cửa, nhắm mắt lại. Giờ cậu mệt rồi, chuyện gì tính sau, ngủ đã!
"Chị, chị đến mà không báo trước à?"
Tiểu Bạch mở cửa, đỡ lấy vali của chị đặt vào góc phòng khách.
Thích Phong Tát cười, theo em trai bước vào.
"Báo trước thì còn gì là bất ngờ nữa? Lúc hơn hai giờ chiều chị đã đến rồi, gọi điện ra thì em không có nhà, một cậu con trai bắt máy."
"Chị..." Tiểu Bạch quay người lại, nhìn người chị vẫn luôn thương cậu nhất từ nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc: "Cậu ấy... là người em thích."
Quả b.o.m nặng ký, tiếc là đối phương chẳng hợp tác, chỉ nhướng mày: "Ồ? Thế à? Gia đình cậu ấy thế nào, có đồng ý không? Hay để chị ra tay xử lý?"
Tiểu Bạch cười tươi, ôm lấy chị làm nũng.
"Chắc là cần chị ra tay thật ấy, nhưng em chưa gặp bố mẹ cậu ấy."
"Hê hê."
Thích Phong Tát cười vài tiếng, mặc em trai khoác vai mình ngồi xuống ghế sofa. Chị đặt túi ni lông trên tay xuống bàn, móc ra một chai nước cam. Khi chị vừa mở nắp, hai cái ly thủy tinh sạch sẽ đã đặt sẵn trước mặt.
Chị rót tám phần, nhấc ly nhấp một ngụm, ngắm nhìn cậu em gần nửa năm không gặp, rồi nói: "Em lớn rồi đấy."
"Vậy á?"
Tiểu Bạch cúi xuống nhìn mình, hình như chiều cao với vóc dáng chẳng khác gì so với một năm trước.
"Không phải cơ thể đâu. Có lẽ yêu đương thật sự khiến con người ta trưởng thành."
Xoa đầu em trai, Thích Phong Tát thoải mái ngả người ra sau lưng ghế: "Chị sẽ ở đây một tháng, có vấn đề gì không?"
"Tất nhiên là không!"
Mắt Tiểu Bạch ánh lên niềm vui. Từ khi rời nhà ba năm trước, cậu chưa từng được gặp chị quá mười ngày. Nay chị có thời gian đến thăm, còn gì tuyệt hơn nữa.
"Chị ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi, mấy món ở đây cũng ngon. Chị ngủ đâu, phòng khách à?"
Thích Phong Tát vỗ ghế sofa mình đang ngồi. Căn nhà chỉ có một phòng ngủ, nghĩa là một trong hai người phải ngủ phòng khách, hoặc một người ra ngoài ở.
"Không cần, chị ngủ nhà Tiểu Hắc đi. Hoặc em với Tiểu Hắc sang nhà cậu ấy ngủ, chị ở lại đây."
"Tiểu Hắc? Cậu ta họ Hắc à?"
"Không đâu, hì hì, đó là cách gọi riêng của em. Cậu ấy tên Lăng Lạc. Nhà cậu ấy ở ngay đối diện."
"Gần sông trước được trăng trước nhỉ. Không ngờ đấy nhé Tiểu Nhan."
Thấy em trai ngại ngùng gãi đầu, Thích Phong Tát cười nói: "Gọi cậu ấy ra gặp chị đi nào. Em dâu dù xấu cũng phải ra mắt chị chứ, ha ha."
"Cậu ấy mệt, đang ngủ."
Tiểu Bạch cố kiềm nén sự xấu hổ, nhưng đôi má ửng hồng đã tố cáo hết với chị.
"Nhanh thật đấy, đúng là em trai chị!"
Chị nhướng mày trêu ghẹo, nhìn em trai ngượng ngùng kêu một tiếng "chị", Thích Phong Tát cười lớn, nhưng cố gắng khống chế âm lượng.
Cửa phòng ngủ mở ra, một người vịn tường, bước ra chậm rãi. Quần áo mặc vội trông hơi xuềnh xoàng, sắc mặt hơi kém nhưng không làm giảm đi vẻ điển trai. Nếu tính thang điểm trăm, Thích Phong Tát sẽ cho cậu chín mươi điểm.
"Tiểu Hắc..."
Thấy cậu ra, Tiểu Bạch vội chạy lại đỡ: "Sao lại ra ngoài?"
"..."
Tiểu Hắc không trả lời, mọi sự chú ý đều đổ dồn về người phụ nữ trên ghế sofa. Đôi bốt đen cao cổ, gót nhọn, quần bó sát cùng màu, áo khoác đỏ tươi, được kết từ nhiều lớp voan mỏng, tay áo xẻ cao. Cánh tay chị đặt trên tay vịn, lộ ra một mảng da màu mật ong nhạt, không trắng nhưng sắc màu rất đẹp.
Ngoại hình chị không quá xinh đẹp, từng đường nét mắt mũi đều tinh tế, nhưng ghép lại thì chỉ miễn cưỡng thanh tú. Chỉ có đôi mắt ấy...
Tiểu Hắc nhìn chị, chị cũng nhìn cậu. Trong cái nhìn ấy, Tiểu Hắc có cảm giác mình sắp bị đôi mắt ấy hút vào.
"Tiểu Hắc, đấy là chị tôi. Nhưng cậu đừng nhìn vào mắt chị ấy lâu quá. Cậu mà bị mê hoặc, tôi sẽ buồn lắm đó!"
Tiểu Bạch ghé sát tai Tiểu Hắc thì thầm. Xem ra cậu rất hiểu sức hút của chị gái mình.
"Nhan, em lải nhải gì thế? Đỡ Tiểu Lạc vào nhà vệ sinh."
"Dạ."
Nhìn em trai đỡ cậu con trai cao hơn mình nửa cái đầu vào nhà vệ sinh, trong mắt Thích Phong Tát thoáng hiện một tia sáng khó đoán.
Khi Tiểu Bạch và Tiểu Hắc quay ra, chai nước cam trên bàn chỉ còn lại một ít. Thấy cậu con trai to xác hơn em mình mồ hôi nhễ nhại, gần như dựa hẳn vào em để đứng, Thích Phong Tát liếc nhìn chiếc vali mang theo...
Tối đó, chị sang ngủ nhà Tiểu Hắc, nhưng trước khi đi đã để lại trên sofa một hộp chất bôi trơn dạng nước, một hộp b.a.o c.a.o s.u có cùng loại chất bôi trơn, và vài tuýp t.h.u.ố.c mỡ dùng sau quan hệ để giảm sưng. Nhìn đống đồ chị để lại, cả Tiểu Bạch và Tiểu Hắc đều đồng loạt đỏ mặt.
Tối hôm đó, hai người nằm trong chăn trò chuyện.
"Chị cậu biết chuyện của chúng mình rồi à?"
"Ừ."
"Chị ấy nói gì?"
"Chị ấy bảo nếu bố mẹ cậu phản đối thì chị ấy sẽ ra tay xử lý."
"..."
"Sao Tiểu Hắc im lặng thế?"
"Chỉ hơi bất ngờ thôi."
"Chị ấy từng nói với tôi, sau này gặp được người mình thích, chỉ cần đối phương chưa có chủ, thì phải bất chấp tất cả để giành lấy."
"Kể cả đồng giới?"
"Quan trọng đâu phải là đồng giới, quan trọng là có thực lòng thích đối phương hay không."
"Nghe đến cả tôi cũng thèm có một người chị như thế."
"Chị ấy bây giờ cũng là chị của cậu rồi mà! Của tôi chính là của cậu!"
"Ừ, cũng đúng."
"Tiểu Hắc..."
"Gì?"
"Cậu có thích tôi không? ...Úi, sao lại đ.á.n.h tôi?"
"..."
"À, tôi quên. Nếu cậu không thích tôi thì đã chẳng làm chuyện đó với tôi. Tiểu Hắc, tôi cũng thích cậu."
"Đồ ngốc..."
