Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 14: Cuộc Gọi Của Người Phụ Nữ Lạ Mặt
Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:03
Lớp học thêm của Tiểu Bạch vẫn diễn ra đều đặn, ngày nào cũng đi, chẳng nghỉ một ngày, tính ra cũng thuộc dạng gương mẫu. Tiểu Hắc làm thầy giáo tại gia cũng rất ra dáng. Hai người chơi thì chơi, đùa nghịch thì đùa nghịch, nhưng chuyện học hành nghiêm túc lại chẳng bỏ sót thứ gì. Tiểu Hắc cũng đã bắt đầu lên lớp bình thường trở lại, nhưng chương trình năm ba lúc này đã khá nhẹ, nên hắn vẫn ở nhà nhiều hơn, dồn phần lớn thời gian và tâm sức vào việc kèm cặp Tiểu Bạch.
Chỉ là cách hai người ở bên nhau có chút thay đổi. Dạo gần đây, Tiểu Bạch bỗng dưng không còn mặt dày như trước nữa, không còn lúc nào cũng đòi hỏi tiến thêm một bước, bình thường chỉ ôm ôm ấp ấp hôn hít thôi, chẳng còn cái khí thế nhất định phải lôi được hắn lên giường như xưa. Nói cũng lạ, trước đây đúng như Tiểu Bạch từng nói, Tiểu Hắc thuộc kiểu người chẳng có tiết tháo, con mồi tự dâng đến cửa, lại vừa mắt, hắn chẳng bao giờ bỏ qua. Vậy mà đến lúc yêu đương nghiêm túc, sao lại coi chuyện đó nặng nề đến vậy?
Đừng tưởng hắn không nhìn ra mục đích thật sự phía sau những trò lôi hắn lên giường của Tiểu Bạch. Cùng là con trai, hắn hiểu tâm tư cậu ấy mà. Con trai mà, ai chẳng có chút để tâm đến lần đầu của mình. Tiểu Hắc trước nay không để ý chuyện này nên dĩ nhiên chẳng còn gì nguyên vẹn, nhưng Tiểu Bạch thì khác, thân thể cậu đúng như biệt danh của mình, trắng tinh không một vết bẩn. Cậu cũng chẳng ngại ngùng khi nói trước mặt Tiểu Hắc rằng mình chưa có kinh nghiệm, mình vẫn còn nguyên vẹn, vân vân. Mục đích của cậu chỉ có một: để Tiểu Hắc vui vẻ bằng lòng bị cậu đè xuống.
Hừ hừ, Tiểu Bạch muốn làm hắn, đừng tưởng hắn không biết. Tuy hắn chưa bao giờ phản kháng việc Tiểu Bạch đè lên người hôn hít sờ soạng, nhưng khi đã động đến lợi ích tương lai thì hắn cũng chẳng nhường nhịn tí nào. Bản thân không chịu bị đè, Tiểu Bạch dĩ nhiên cũng chẳng chịu, thêm vào cái thái độ ghen tị chua loét mỗi khi hắn nhắc đến vinh quang thời xưa của mình, càng khiến Tiểu Hắc nhận ra nhiệm vụ này quả thực còn gian nan, đường dài phía trước. Thôi thì ai cũng một chữ – cố đợi, xem ai không chịu nổi trước.
Thực ra Tiểu Hắc cũng có lúc mềm lòng. Cùng là đàn ông, hắn dĩ nhiên hiểu suy nghĩ của Tiểu Bạch. Cậu muốn có lần đầu của hắn, những cái trước mất rồi thì cậu nhắm vào cái sau, điều này có thể hiểu được. Nhưng lòng hắn cũng chưa mềm đến mức đó. Có một điều chắc chắn là, nếu hắn cũng còn là trai tân như cậu, thì Tiểu Bạch chắc chắn sẽ không chút do dự nằm xuống giường để hắn muốn làm gì thì làm.
Tất nhiên, những điều trên chỉ có thể tưởng tượng, chuyện đó đã không thể xảy ra được nữa.
Dạo này Tiểu Bạch đổi chiến thuật, không còn bám dai như đỉa nữa, mà chuyển sang kiểu "muốn mà ra vẻ không muốn". Tiếc thay, hừ hừ, mấy trò lẻo mép này trong mắt Tiểu Hắc chẳng đáng là gì.
Ngoài ra, Tiểu Hắc còn có chút tư tâm. Hắn vốn không thích những thứ tình cảm đến quá nhanh rồi cũng ch.óng tàn. Trước đây cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu ai, cả đời cũng chỉ thế nên chẳng kiêng nể gì, nhưng giờ khác rồi. Người đầu tiên trong đời khiến hắn có cảm giác yêu đương đã xuất hiện, và bây giờ còn là người yêu của hắn, hắn dĩ nhiên muốn chậm rãi tận hưởng cảm giác yêu đương này. Tuy t.ì.n.h d.ụ.c là một phần của tình yêu, nhưng với Tiểu Hắc, cái hạnh phúc mơ hồ này khiến hắn mê mẩn, hắn không muốn nhanh ch.óng hái trái cấm này với Tiểu Bạch quá sớm.
Một khi đã bước qua giới hạn đó, cách hai người bên nhau bây giờ sẽ mãi mãi không thể quay trở lại. Tiểu Hắc hiểu rất rõ, con trai ở độ tuổi mười tám, đôi mươi là lúc cơ thể hưng phấn nhất. Một khi đã lên giường, chỉ sợ sau này việc họ làm nhiều nhất chỉ là quấn lấy nhau trên giường thôi!
Ánh mắt Tiểu Hắc hướng ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng đang tràn vào một cách vô tư lự, bầu trời không một gợn mây. Thời tiết quang đãng như thế này hẳn nhiều người yêu thích, nhưng chắc chắn Tiểu Hắc không nằm trong số đó. Hắn ghét mặt trời, nguyên nhân không nặng nề như Tiểu Bạch vẫn tưởng tượng, chỉ đơn giản là vì phơi nắng lâu hắn sẽ bị đau đầu, nói đơn giản hơn là hắn rất dễ bị đau đầu khi phơi nắng. Nhất là mùa hè, đứng dưới cái nắng gay gắt chưa đầy năm phút là y như rằng hắn sẽ đau đầu muốn nứt cả ngày.
Thể chất Tiểu Hắc rất tốt, ít khi ốm đau, điểm yếu duy nhất là không chống cự nổi với mặt trời.
Sắp đến tháng 6 rồi, nắng sẽ ngày càng gay gắt, Tiểu Hắc ra ngoài càng ít hơn. Tiểu Bạch không hiểu tâm trạng của hắn, chỉ cứ quấn lấy hắn bảo chiều tối đi dạo vài bước. Nhìn vẻ thận trọng cẩn thận của cậu, chắc chắn là nghĩ Tiểu Hắc có một quá khứ u ám nào đó nên mới ghét mặt trời như vậy. Chắc là do đọc nhiều tiểu thuyết vớ vẩn quá. Để tăng thêm kiến thức về một phương diện nào đó, có người còn lên mạng đọc đủ thứ như điên ấy chứ! Hình như kiểu này của Tiểu Bạch trong mắt Tiểu Hắc cũng rất đáng yêu, nên hắn chưa bao giờ chủ động giải thích lý do mình không thích nắng, cứ để cậu hiểu nhầm, cũng đủ xấu bụng rồi.
Điện thoại reo, nhưng Tiểu Hắc chẳng có tâm trạng bắt máy. Gọi đến nhà Tiểu Bạch thì hẳn là tìm Tiểu Bạch, chẳng ai biết hắn ở đây. Hắn chưa bao giờ cho ai số nhà Tiểu Bạch, người tìm hắn sẽ gọi vào di động. Nói gì thì nói, Tiểu Bạch không có nhà mà hắn lại ở đó một mình, mập mờ không rõ ràng, nên Tiểu Hắc mặc kệ tiếng chuông reo hết hồi này đến hồi khác. Dù sao nhạc chuông là hòa âm, không ch.ói tai như tiếng chuông điện thoại đời cũ cứ đều đều một kiểu.
Ai ngờ bên kia cũng kiên nhẫn ra phết, một lần không bắt thì hai, ba, bốn... Đúng lúc đang bị làm phiền đến phát cáu, Tiểu Hắc đang cân nhắc xem có nên rút dây điện thoại không, thì tay hắn vô thức cầm lấy ống nghe...
Thôi kệ, bắt thì bắt, có đổ vỡ gì thì Tiểu Bạch sẽ dọn. Tiểu Hắc nghĩ một cách vô trách nhiệm, đưa ống nghe lên tai.
"Xin chào, cô tìm ai ạ?"
Nói xong hắn tự lăn mắt, hỏi thừa, cái nhà này vốn dĩ chỉ có mình Tiểu Bạch, không tìm nó thì tìm ai.
Bên kia rõ ràng cũng nghe thấy giọng lạ, khựng lại một lúc mới có phản ứng.
"Cháu là bạn cùng lớp hay bạn của Nhan à? Cháu tìm Nhan giúp cô nhé, bảo nó nghe máy."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng một người phụ nữ, nghe là biết còn trẻ, giọng khá dễ nghe, trong trẻo lanh lảnh. Nhưng vào tai Tiểu Hắc thì lại hoàn toàn khác.
Tiểu Hắc nhíu mày. Nhan? Gọi thân mật thế làm gì?
"Nó không có nhà. Cô có việc gì không ạ?"
Kéo theo giọng cũng không vui nữa. Nhưng bên kia hình như chẳng để ý, chỉ tò mò hỏi một cách ngạc nhiên:
"Không ở nhà à? Ra ngoài mua đồ hả?"
Bực bội vò tóc, Tiểu Hắc thực sự muốn cúp máy cho rồi. Bà cô kia cứ như rất hiểu Tiểu Bạch, tùy tiện đoán xem nó đang ở đâu.
"Không, nó đi học rồi."
"Thế sao cháu lại ở nhà nó? Cháu là gì của nó?"
Giọng hỏi như chất vấn khiến Tiểu Hắc bực mình, hắn đáp lại:
"Tôi là gì của nó thì liên quan gì đến cô? Nó không có nhà, chiều tối cô gọi lại sau!"
"Ha ha, cô dĩ nhiên là người rất quan trọng với nó rồi, không thì sao cô quản. Nhan về, cháu nhắn nó là cô gọi, nó sẽ biết cô là ai, bảo nó gọi vào di động cô, cô có việc cần nói."
Chưa để Tiểu Hắc kịp nói gì, bên kia đã "cạch" một cái cúp máy, để lại mình hắn đờ đẫn nhìn ống nghe.
Người quan trọng với Tiểu Bạch? Chị hay em gái? Chưa từng nghe nó nhắc đến chị em gái nào mà!
Một linh cảm chẳng lành âm ỉ dâng lên trong lòng, Tiểu Hắc nghiến răng cúp điện thoại. Dù có là chị em gái thì cũng chẳng ai nói mình là người quan trọng với nó như thế. Rốt cuộc bà cô kia là gì của Tiểu Bạch?
Thời buổi này, một cậu con trai mười tám tuổi, diện mạo không tệ, nói mình chưa từng yêu ai, có ai tin không? Có, Tiểu Bạch nói thì Tiểu Hắc tin. Hắn chưa bao giờ nghi ngờ bất kỳ lời nào Tiểu Bạch nói. Nhưng cuộc gọi này khiến Tiểu Hắc bắt đầu thấy không còn chắc chắn nữa, liệu Tiểu Bạch có thực sự không giấu hắn điều gì không?
Nghe giọng bên kia, hình như có ý trêu mình một chút, nhưng nếu thực sự không có gì, cô ta cũng chẳng nói như vậy. Cứ nói nhắn cho Tiểu Bạch là sẽ biết, nói chắc nịch như thế, đủ thấy quan hệ của nó với cô ta chẳng bình thường.
Suy nghĩ miên man chẳng phải đặc quyền của riêng ai. Tiểu Hắc bị một cuộc gọi của người phụ nữ lạ mặt làm cho bồn chồn, không khỏi nghĩ ngợi lung tung. Tiểu Hắc cũng chẳng phải tay chơi lão luyện gì – tất nhiên, ý là trong chuyện yêu đương. Tiểu Hắc hai mươi, Tiểu Bạch mười tám, cả hai đều lần đầu nghiêm túc bước vào một mối tình, và đều với một người cùng giới. So với sự không cần kiêng dè của Tiểu Bạch, Tiểu Hắc tuy ngoài miệng chẳng nói, hành động chẳng biểu hiện, nhưng không có nghĩa trong lòng hắn không do dự.
Mười tám tuổi, vẫn còn quá trẻ. Nghĩ lại lúc mình mười tám đã làm gì? Có cả đống bạn gái, như một chú ong bay qua bao bông hoa, chỉ biết bỏ công sức thỏa mãn nhu cầu bản thân, chẳng thật sự quan tâm đến những bông hoa mình ghé qua. Mười tám tuổi, là lúc con trai dễ bốc đồng nhất và nhận thức về tình yêu còn mơ hồ nhất. Khó nói một trong hai người có thực sự không bị thứ tình cảm ấy đ.á.n.h lừa hay không. Hoặc có lẽ... cả hai đều vậy...
Tiểu Hắc không thể ngăn mình khỏi những suy nghĩ lung tung. Hắn đi đi lại lại trong phòng một cách bồn chồn, như thể muốn dùng những hành động vô nghĩa này để dập tắt sự bất an đã dồn nén từ lâu trong đáy lòng. Chẳng phải là chưa từng có những suy nghĩ này. Từ trước đến giờ, hắn chưa bao giờ dám toàn tâm toàn ý lao vào mối tình mà người đời khó chấp nhận này. Hắn không phải người đồng tính, hắn biết chắc điều đó, bởi vì hắn không ham muốn đàn ông. Tuy trước đây hắn có động tình vì Tiểu Bạch cố tình khêu gợi, nhưng tất cả đều xảy ra trên cơ sở hắn tin rằng mình thích Tiểu Bạch.
Có khi nào... chỉ là hiểu lầm...
Cái cảm giác yêu thích đó, cái hạnh phúc của hai người dựa vào nhau cảm nhận hơi ấm của đối phương, những nụ hôn chẳng chút dung tục nhưng lại ấm áp đến lạ... có khi nào... chỉ là ảo giác của hắn?
Có khi nào, chỉ vì ở bên nhau quá lâu, mà nhầm lẫn thói quen với tình yêu?
Mắt Tiểu Hắc nheo lại, hắn chống hai tay lên lưng ghế sofa, cúi đầu thở dốc, lòng vô cùng rối bời... Hắn biết có lẽ mình không nên nghĩ thế... Nhưng...
Chỉ là một cuộc điện thoại, chẳng chứng minh được gì.
Hắn vỗ vỗ n.g.ự.c, cố trấn tĩnh bản thân, đừng như một người đàn bà ghen tuông bị một cuộc gọi của người phụ nữ lạ mặt làm cho thấp thỏm. Thế nhưng... Tiểu Bạch ơi Tiểu Bạch, em có hiểu không, trong mối tình này, anh mới là người sợ nó đổ vỡ nhất...
Vì chưa từng có, nên mới không quan tâm. Một khi đã có, thì muốn có tất cả, toàn bộ thuộc về mình, không cho phép kẻ khác dòm ngó.
Ánh mắt bỗng sắc lẹm, Tiểu Hắc đứng thẳng người, cầm chìa khóa trên bàn, mở cửa bước nhanh ra ngoài. Tiếng cửa chống trộm đóng sầm vang vọng trong cầu thang, nhưng bóng người đã biến mất từ lâu...
