Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 3: Gặp Mặt Bàn Kế Hoạch
Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:01
Cuối cùng cũng đến ngày tháo bột, Tiểu Bạch xin phép Tiểu Hắc xong thì lập tức lao thẳng tới bệnh viện.
Tất cả những thứ vướng víu trên chân cuối cùng cũng đã được gỡ xuống. Tiểu Bạch vươn vai, thử cử động cái chân phải đã lâu không dám dùng sức, rồi ngay trong căn phòng chẳng rộng rãi gì, tung một cú lộn ngược ra sau đẹp mắt, dọa bác sĩ mặt trắng bệch rồi xanh mét, vội vàng đuổi cái tai họa này ra khỏi cửa. Tiểu Bạch hài lòng vỗ vỗ chân, được đấy được đấy, phục hồi tốt lắm, chắc là có thể quay lại tập luyện rồi. Hơn một tháng trời không vận động mạnh, suýt nữa thì ngạt c.h.ế.t mất.
Ngay trước cổng bệnh viện, khi Tiểu Bạch lại đụng trúng cái người có quan hệ dây mơ rễ má với một người bạn cùng lớp nào đó từ đời nào, cậu bắt đầu oán trời.
Đến lần thứ N từ nhà vệ sinh trở lại bàn ăn, Tiểu Bạch đã thấy hơi choáng váng.
Người này... kết cấu cơ thể nhất định có vấn đề.
Người uống Sprite đã chịu hết nổi rồi, vậy mà cái gã uống bia như nước lã kia vẫn thản nhiên ngồi im như núi, tiếp tục cái sự nghiệp uống rượu của mình. Thấy Tiểu Bạch ngồi xuống, gã cụng ly với cậu, ngửa cổ uống cạn một ly nữa.
Ghê...
Cầm cốc lên, nhưng Tiểu Bạch cố thế nào cũng không uống nổi, cậu thề thầm trong bụng, cả đời này nhất định sẽ không bao giờ uống Sprite nữa, từ ngày mai trở đi, cứ nhìn thấy Sprite là phải buồn nôn.
Nếu người này là kẻ do công ty đối thủ của Coca-Cola phái đến để lung lay ý chí của những người thích uống Sprite, vậy thì hắn đã thành công rồi.
Lúc người đến sau đuổi tới nơi, Tiểu Bạch gần như đã bị chìm nghỉm trong những chai bia. Giá mà đừng có vào phòng riêng thì đỡ biết mấy, hu hu. Tiểu Bạch bắt đầu hối hận, sao cậu lại phải hớn hở chạy ra ngoài từ sáng sớm, rồi bị người ta lôi đến quán ăn uống từ trưa tới tối chứ!
Người đến sau gật đầu xin lỗi Tiểu Bạch, đỡ lấy gã ban nãy còn tỉnh như sáo, giờ đã ngà ngà say đến mức trông khá thê t.h.ả.m, rồi vội vã rời đi.
Nhưng mà này...
"Nè, hai người quên thanh toán rồi à?"
---
Tiểu Hắc: "Đừng có mà nịnh hót. Biết mình sai rồi thì ngoan ngoãn ra góc tường vẽ vòng đi!"
Tiểu Bạch ấm ức bĩu môi, ai thèm nịnh hót chứ, thiệt. Nói thật, cậu có cố tình về muộn đâu, keo kiệt thế!
"Chân tôi khỏi rồi, phải về tập trung tập luyện, sau này không thể lên mạng mỗi ngày được nữa!"
Tiểu Hắc: "Chân cậu làm sao? Liên quan gì đến lên mạng?"
Tiểu Bạch toát mồ hôi: "Tôi chưa nói với cậu à?"
Tiểu Hắc: "... Cậu nghĩ xem?"
Mồ hôi lập tức túa ra đầy trán: "Hình như là quên mất..."
Đến lúc này Tiểu Bạch mới nhớ ra, tuy họ đã biết nhau hơn một tháng rồi, và ngày nào cũng nói chuyện, nhưng hình như toàn là những chủ đề chẳng bổ béo gì, đến tên của nhau còn chẳng biết. Tiểu Bạch cũng chẳng hề nói với Tiểu Hắc rằng mình nghỉ ngơi là vì chân bị thương. Nhưng Tiểu Bạch tuyệt đối không phải vì không tin tưởng Tiểu Hắc mà giấu giếm, thực ra thì... Tiểu Bạch đỏ mặt. Cậu chỉ đơn giản là quên mất thôi.
Thế là Tiểu Bạch kể lại từ đầu đến cuối câu chuyện "anh hùng cứu mỹ nhân". Tuy tài kể chuyện của cậu chẳng ra sao, nhưng vì cốt truyện không có gì phức tạp, nên người nghe vẫn cơ bản hiểu được cậu muốn nói gì.
Tiểu Hắc: "..."
Tiểu Bạch: "Tiểu Hắc, nói đi chứ, câm rồi à?"
Tiểu Hắc: "Cậu có phải ở khu X, phố Y, tiểu khu Z, nhà số W, tầng Q không?"
Tiểu Bạch sững người: "Hả? Khoan đã... Sao cậu biết địa chỉ nhà tôi?"
Tiểu Hắc: "Hỏi cậu ở đấy có đúng không ấy, nói đi."
Một giọt mồ hôi to tướng lăn dài trên trán Tiểu Bạch, trời ơi, cái tên này, đúng là không để yên ai!
"Ở khu X, phố Y, tiểu khu Z, nhà số W, tầng Q."
Tiểu Hắc: "Ừ."
Tiểu Bạch: "Sao cậu biết hay vậy? Cậu ở đâu?"
Tiểu Hắc: "Không nói."
Tiểu Bạch: "..."
Tiểu Hắc: "Ngày mai, tôi đến tìm cậu nhé!"
Tiểu Bạch mừng quýnh: "Được được!" Phấn khích đến nỗi không kiềm chế được, Tiểu Bạch chẳng thèm nghĩ đến việc nhỡ Tiểu Hắc là kẻ xấu thì phải làm sao.
Tiểu Hắc: "... Thôi hay là thôi đi."
Tiểu Bạch nổi giận: "Không được! Ngày mai cậu nhất định phải đến, tôi ở nhà đợi cậu."
Tiểu Hắc: "Thôi được rồi, 9 giờ sáng mai cậu đứng trước cửa nhà đợi tôi."
Tiểu Bạch gật đầu: "Ừ."
Tiểu Hắc: "Tôi đi đây."
Tiểu Bạch thắc mắc: "Sớm vậy?"
Tiểu Hắc: "Đang [—] làm, đừng làm phiền!"
Tiểu Bạch: "Đồ tồi!"
Tắt máy, Tiểu Bạch bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa. Hơn một tháng phải dưỡng thương, nhà cửa đã bừa bộn như chuồng lợn rồi. Không phải Tiểu Bạch không sạch sẽ, mà có nhiều việc với cái chân thương thế kia làm thấy bất tiện. Bình thường vốn rất siêng năng, thế mà cả tháng nay cậu lười đến phát sợ, ngoài lên mạng ra thì chẳng quan tâm gì khác. Giờ đủ thứ đồ đạc lộn xộn chất đống lên nhau, nhìn mà chẳng muốn động vào.
Nói chung, thời gian còn lại, Tiểu Bạch dành hết để quét dọn phòng ốc và đi mua đồ. Nghĩ đến việc Tiểu Hắc có thể sẽ ăn một đến hai bữa ở đây, Tiểu Bạch đặc biệt đi mua không ít rau củ bỏ vào tủ lạnh. Nhìn cái giường lớn trong phòng ngủ, ngủ hai người thì dư sức, nhưng Tiểu Bạch vẫn trải thêm một cái ổ dưới đất, phòng khi Tiểu Hắc không thích ngủ chung, cậu còn có chỗ nằm dưới đất.
Căn nhà Tiểu Bạch đang ở không lớn, chỉ có một phòng khách và một phòng ngủ, ở cái thành phố không mấy phồn hoa này, mua một căn nhà như vậy chẳng tốn quá nhiều tiền. Nhà là do chị gái mua cho, vì sợ cậu em trai xa nhà còn phải vất vả lo chỗ ở. Mới đến đây, chị còn dành thời gian mỗi tuần đến thăm cậu một lần. Lâu dần, thấy em trai vẫn khỏe mạnh, chẳng thiếu tay thiếu chân gì, chị cũng dần ít đến hơn.
Cho nên nói chung, căn nhà này chính là thiên đường riêng của Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch cười toe toét ngắm nhìn căn phòng đã được cậu dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, sàn nhà sáng bóng đến nỗi cứ như đang mời gọi người ta lăn vài vòng lên đó, nhìn thôi đã thấy sướng. Nhà Tiểu Bạch ít khi có khách, gia đình ở thành phố khác, ngoài chị gái ra, bố mẹ hầu như chưa đến đây thăm cậu lần nào. Các đồng đội cùng tập luyện cũng ít khi đến đây, ngày nào cũng gặp nhau luyện tập đến phát ngán, nên có kỳ nghỉ là ai nấy đều tìm cách tách ra. Xa nhau một thời gian, đến lúc gặp lại còn thấy nhau dễ chịu hơn.
Dọn dẹp xong nhà cửa, trời vẫn còn sớm, bà Trăng vừa mới ăn tối xong đi dạo. Tiểu Bạch tự lo cho mình một bữa ăn ấm bụng, rồi ra sân vận động một chút, cảm thấy vẫn chưa đã, bèn lại lết m.ô.n.g lên mạng, phát hiện ra Tiểu Hắc vẫn còn online.
Tiểu Bạch vui vẻ chào: "Tiểu Hắc."
Một lúc sau, Tiểu Hắc mới chậm rãi đáp: "Làm gì?"
Tiểu Bạch: "Ngày mai cậu mặc đồ gì thế, để tôi biết mà còn nhận." Lần đầu gặp bạn trên mạng, Tiểu Bạch rất háo hức, nhưng chả hiểu sao gặp bạn nam mà lại phấn khích thế không biết.
Tiểu Hắc: "Dùng cái đầu tinh tường của cậu mà nghĩ mấy chuyện khác đi. Ngày mai cứ đứng trước cửa nhà đợi tôi là được!"
Tiểu Bạch: "Cửa lớn hay cửa phòng?"
Tiểu Hắc: "Có khác gì nhau à?"
Tiểu Bạch: "Tất nhiên là có!"
Tiểu Hắc: "Nhà cậu đâu có ở tầng 1."
Tiểu Bạch: "..." Quên mất, hồi mua căn nhà này chính là vì thích cái sân nhỏ riêng biệt của nhà tầng 1.
Tiểu Hắc: "Đúng là đồ lợn!"
Tiểu Bạch giả vờ không thấy tin nhắn: "Số điện thoại, cho tôi số điện thoại đi, lỡ tôi không tìm thấy cậu thì sao."
Tiểu Hắc: "Không có."
Tiểu Bạch đổ mồ hôi: "Thế máy bàn?"
Tiểu Hắc: "Không có."
Tiểu Bạch: "... Cậu sống ở thế kỷ nào mà đến điện thoại di động cũng không có vậy?"
Tiểu Hắc: "Công nguyên 1949."
Tiểu Bạch: "Thế sao tôi biết được đâu là cậu?"
Tiểu Hắc: "Đang [—] làm, đừng làm phiền, xin cảm ơn!"
Tiểu Bạch: "Coi chừng mệt c.h.ế.t đấy."
Tiểu Hắc: "Nói xấu sau lưng tôi, tôi nghe thấy đấy."
Tiểu Bạch: "Á..."
