Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 7

Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:02

“Chào.”

“Chào… ủa?”

“……Chào.”

“Chào… ủa?”

“……”

Chưa kịp để cái người cứ “ủa” mãi kia lên tiếng hỏi, Tiểu Bạch đã đưa tay che trán, lén lút chuồn vào nhà tập. Lòng cậu lúc này quả thực đang rỉ m.á.u!

Tiểu Hắc, cậu ra tay… à không, ra chân cũng độc ác quá đi, bảo tớ còn mặt mũi nào gặp ai đây~!

Tiểu Bạch hét thét trong lòng, nhưng cậu chẳng có gan đứng trước mặt Tiểu Hắc, người có khuôn mặt đen hơn cả Bao Công[^1], mà hét. Cậu cũng có cố ý đâu chứ, cậu chưa bao giờ ngủ chung giường với ai, vậy mà trong lúc ngủ lại đè lên người cậu ta, tay vô thức luồn vào trong áo tìm hơi ấm cũng đâu phải lỗi của cậu, ai bảo Tiểu Hắc tự cuốn hết chăn đi? Mới có tháng Tư thôi, đâu phải ai cũng khỏe như Tiểu Hắc có thể cởi trần đi tới lui mà vẫn chẳng chút để tâm. Nếu không phải cơ thể cậu vô thức tự tìm cách giữ ấm khi nhiệt độ hạ xuống, với cái thân thể mỏng manh yếu ớt này, sáng nay chắc chắn đã phải đi treo bình truyền nước rồi.

Thế nên, cú đá này cậu ăn thật là oan ức.

Nếu không phải lúc bị đá vẫn còn chưa tỉnh ngủ, thì sao Tiểu Bạch lại phải xấu hổ đến mức đập đầu vào tường, hai mắt hoa lên đầy sao, trên trán còn nổi lên một cục bầm lớn đến vậy. Rõ ràng Tiểu Hắc cũng không ngờ sức mạnh của một cú đá của mình lại lớn đến thế, đứng sững một lúc lâu mới nhớ phải bế Tiểu Bạch, người đang nằm rên rỉ ở góc giường, dậy xem.

Cái giường đôi rộng rãi nhà Tiểu Bạch được kê sát tường, cậu thích ngủ sát tường nên tối qua Tiểu Hắc ngủ ở ngoài. Một cú đá cộng thêm lực đẩy ấy, Tiểu Bạch đương nhiên không tránh khỏi màn tiếp xúc thân mật với bức tường yêu quý. Bây giờ Tiểu Bạch không biết nên tiếc nuối vì sao mình lại thích ngủ sát tường, hay nên mừng vì không bị Tiểu Hắc đá văng xuống sàn.

Nhưng cú đá đó, đúng là mạnh thật, chẳng nhìn ra nổi luôn đấy. Bình thường Tiểu Hắc có tập luyện gì nhiều đâu, sao sức chân lại lớn đến thế nhỉ? Ủa, chẳng lẽ cậu ta là lực sĩ bẩm sinh?

Nghĩ đến cảnh Tiểu Hắc tuy cao nhưng thân hình chẳng hề vạm vỡ, nhiều lắm cũng chỉ có thể gọi là mảnh khảnh, vậy mà lại bày ra bộ dáng lực sĩ thần dũng, trên mặt Tiểu Bạch lập tức xuất hiện ba vạch đen quen thuộc.

Nhưng, đau thật đấy!

Tiểu Bạch sờ trán, rồi lại sờ chỗ bị đá. Thật là, đá ác thế, đau đến nỗi cậu chẳng nuốt nổi bữa sáng, đến giờ bụng vẫn còn âm ỉ. Xem ra dù có đến đây, hôm nay cũng chỉ có thể đứng ngoài xem thôi.

“Tiểu Nhan[^2], cậu làm sao thế này?”

Trốn tránh mãi mà cuối cùng vẫn không thoát khỏi kiếp bị người hỏi han, Tiểu Bạch thầm rên rỉ trong lòng, xoay người ba mươi độ đối diện với người vừa lên tiếng, cung kính gọi một tiếng: “Huấn luyện viên.”

Người đàn ông được gọi là huấn luyện viên khoảng ba mươi tuổi, ngoại hình thuộc dạng đứng trong đám đông chẳng mấy ai để ý, nhưng cười lên trông rất hiền hậu. Tuy nhiên, mọi người đừng để bị lừa bởi nụ cười đó, ông ấy nổi tiếng là “Quỷ sứ từ địa ngục” đấy.

Cao mét tám, nhỉnh hơn Tiểu Bạch một chút, nhưng vạm vỡ hơn nhiều. Theo lời huấn luyện viên thì Tiểu Bạch thuộc tuýp người “nội tâm”, ngay cả cơ bắp cũng phát triển khá kín đáo, không dám phô trương, rất giống tính cách của cậu.

Có thể tưởng tượng, lúc đó bị nói, biểu cảm trên mặt Tiểu Bạch ngoài co giật còn có ba vạch đen rất quen thuộc.

Thấy Tiểu Bạch cúi đầu không nói, huấn luyện viên cười, đưa ngón tay chọc nhẹ vào vết bầm tím đen trên trán cậu, lực vừa đủ, vừa để cậu cảm nhận được sự đụng chạm, vừa không gây đau đớn.

“Chẳng lẽ là đ.á.n.h nhau với ai đấy à? Tôi rất tò mò đấy, kẻ nào mà tài giỏi thế, đ.á.n.h được cả Thích Phong Nhan nhà chúng ta?”

“Ưm…”

Nói thật thì không thể rồi, đùa à? Chẳng lẽ bảo với huấn luyện viên là cậu đang ngủ mê mệt không biết trời đất gì, vô tình chiếm tiện nghi của một anh chàng, bị đá một cú văng vào tường như con thạch sùng thành ra thế này à?

Trời, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không nói!

“Tại… tại em tự va phải thôi ạ.”

Cười gượng vài tiếng, Tiểu Bạch đưa tay sờ trán, suỵt… vẫn còn đau quá!

“Ồ, Tiểu Nhan nhà chúng ta mà cũng có lúc bất cẩn cơ đấy!”

Huấn luyện viên xoa đầu cậu, đôi mắt láo liên, nhìn thế nào cũng thấy không tin.

Tha lỗi cho con nhé huấn luyện viên, con thề không phải cố ý bôi xấu thầy, nhưng thầy đúng là có bộ dạng láo liên thật.

Tiểu Bạch thầm niệm trong lòng.

Tuy lúc tập luyện rất nghiêm khắc, nhưng bình thường huấn luyện viên vô cùng quan tâm đến bọn họ. Dù các sư huynh, sư tỷ hay sư đệ, sư muội ở đây có than thở đủ điều sau mỗi buổi huấn luyện địa ngục, nhưng trong lòng vẫn rất quý ông.

“Đúng là em tự đập vào thôi mà.”

Cố gắng làm cho giọng nói và biểu cảm bớt chột dạ, nhưng nhìn vẻ mặt của huấn luyện viên thì có vẻ vẫn chưa ăn thua. Thấy dường như Tiểu Bạch không muốn nói, huấn luyện viên vỗ vai cậu dặn dò lần sau cẩn thận, rồi cũng không hỏi thêm nữa.

“Quyết định rồi chứ?”

Im lặng một lúc, huấn luyện viên vẫn hỏi.

Tiểu Bạch thở dài một hơi, gật đầu: “Đại học T đã gửi giấy báo tuyển thẳng cho em. Dù rất luyến tiếc, nhưng đây đã là giải pháp tốt nhất rồi ạ.”

Được tuyển thẳng mà không cần qua kỳ thi đại học, dù trường ấy không thuộc hàng danh tiếng nhất, nhưng đối với Tiểu Bạch đã là một điều bất ngờ ngoài mong đợi. Tiểu Bạch, người đã đạt được nhiều thứ hạng cao trong các cuộc thi toàn quốc, thành tích học tập tuy chưa đến mức tệ hại, nhưng vì dành phần lớn thời gian cho luyện tập quốc thuật nên bài vở cũng bị bỏ bê.

Tuy Tiểu Bạch rất thích quốc thuật, nhưng không phải ai cũng có thể theo con đường ấy cả đời như huấn luyện viên.

“Đã lựa chọn rồi thì cứ bước tiếp về phía trước thôi!” Huấn luyện viên cười tươi làm động tác cổ vũ: “Nhóc, tôi tin cậu đấy!”

Xịt!

“Này, chị gái giỏi giang của cậu vô tình quá đấy, lâu thế không đến thăm.”

Huấn luyện viên dùng khuỷu tay chọt chọt Tiểu Bạch, thất vọng nói: “Người có thân pháp đẹp như vậy hiếm thấy lắm, khi nào chị cậu đến nhất định phải dẫn đến nhé!”

Từ khi tận mắt chứng kiến thân pháp của chị gái Tiểu Bạch, huấn luyện viên luôn thèm thuồng muốn được thỉnh giáo một phen. Nhưng người ta là võ công luyện từ chiến trường thực tế, nào có tâm tư mà cùng ông tỷ thí, luận bàn như trẻ con. Nên huấn luyện viên vẫn luôn ấm ức muốn được đọ sức với chị cậu một trận.

Huấn luyện viên đam mê võ thuật, không phải hạng người bình thường có thể hiểu được. Nếu ông sinh ra thời xưa, chắc chắn là một kẻ võ si, ngày ngày chỉ nghĩ đến chuyện luyện võ công gì, làm thế nào để trở thành thiên hạ đệ nhất.

Vì thế, hễ huấn luyện viên nhắc đến chuyện này, Tiểu Bạch liền tìm cách chuồn đi.

“Áy chà, huấn luyện viên, bụng con đau quá, con đi khám bác sĩ đây…”

Chưa để huấn luyện viên kịp phản ứng, Tiểu Bạch vội vàng túm lấy ba lô rồi chạy biến. Huấn luyện viên chỉ kịp đưa tay lên “Ơ…” một tiếng, phía trước đã mất bóng Tiểu Bạch.

Trời ạ, cứ hỏi câu này là chạy!

Huấn luyện viên cười lắc đầu, tiện tay nhấc điện thoại đã reo vài tiếng.

“A lô, anh tìm ai ạ?”

“Tôi tìm Tiểu Bạch.”

“Tiểu Bạch?”

Huấn luyện viên vò đầu nhìn trời, ở đây có ai họ Bạch à? Hình như không có nhỉ?

“Anh gọi nhầm số rồi à? Ở đây không ai họ Bạch cả.”

“… Đúng số này rồi. Là cậu con trai ốm, da hơi đen, trên trán bị bầm một cục to, có người này phải không?”

“À!” Huấn luyện viên chợt hiểu ra: “Thích Phong Nhan phải không? Cậu ta từ bao giờ đã có thêm cái tên Tiểu Bạch thế? Anh tìm cậu ta à? Vừa đi rồi.”

“… Cảm ơn anh… Cộp…”

Huấn luyện viên nhìn điện thoại đã bị gác máy, ngớ người một lúc, mới lẩm bẩm:

“… Thật là kỳ quái. Tiểu Bạch? Thích Phong Nhan mà lại gọi là Tiểu Bạch? Ừm, cũng khá hợp với cậu ấy đấy.”

Ông bước vào giữa nhà tập, vỗ tay ra hiệu cho đám học trò đang lười biếng tụ lại, cười híp mắt ra lệnh: “Nhảy cóc quanh sân hai mươi vòng. Thiếu một mét, tăng thêm hai mươi vòng.”

Lập tức, trong nhà tập vang lên một tràng kêu trời.

“Huấn luyện viên——”

[^1]: Bao Công (Bao Chửng) – vị quan nổi tiếng thời Bắc Tống, thường được dân gian và các tác phẩm văn hóa hình tượng hóa với khuôn mặt đen cùng vầng trăng khuyết trên trán.

[^2]: Tiểu Nhan – cách gọi thân mật của mọi người dành cho Thích Phong Nhan (vì tên cậu có chữ “Nhan” – 颜).

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.