Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 8: Lần Tiếp Xúc Thân Mật Đầu Tiên
Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:02
Tiểu Hắc không họ Hắc, họ Lăng; đương nhiên cũng không thể bắt Tiểu Bạch nhất định phải họ Bạch mới được, chứ không phải họ Thích. Nhưng ở bên nhau năm ngày trời, thế mà vẫn chưa biết tên thật của đối phương, cái sự nhầm lẫn này có hơi quá đáng không nhỉ?
Gác điện thoại xuống, Tiểu Hắc nheo mắt, không biết đang nghĩ gì. Nhưng nhìn động tác, biểu cảm, khí thế, cộng thêm bất cứ thứ gì có thể quan sát được, tóm gọn lại một điều – lão đại đang rất bực!
Không thể không bực. Cảm giác này còn lâu mới giống bị lừa, nhưng trong lòng anh vẫn mắc lại một thứ cảm giác khó chịu – như thể mình chẳng được đối phương coi trọng. Nó cứ nghẹn ở đó, nuốt không trôi mà gạt đi cũng chẳng xong, cứ ngang nhiên treo lơ lửng khiến người ta khó chịu.
Không biết là do mình lơ đễnh hay Tiểu Bạch lơ đễnh, mà đến giờ họ vẫn chưa chính thức giới thiệu tên tuổi với nhau, chỉ gọi nhau là "Tiểu Bạch", "Tiểu Hắc" như kiểu tên ở nhà hay biệt danh. Gọi lên thì thuận miệng, nghe có vẻ thân thiết, nhưng nghĩ lại mới thấy hơi buồn cười – hoá ra ngay cả tên thật của đối phương cũng không biết.
Cảm giác đó giống như đã tới mức bàn chuyện cưới xin, đến lúc đăng ký rồi mà vẫn không biết người ta tên là gì ấy.
Khụ khụ, ví von kiểu gì mà tệ thế!
Ờm… tuy ví von tệ thật, nhưng tâm trạng Tiểu Hắc bây giờ đúng là như vậy – vừa tức vừa ngượng đến nghẹt thở.
Sáng nay Tiểu Bạch không ăn sáng, ôm bụng với vẻ mặt tội nghiệp, trông rõ là khó chịu, cộng thêm vết bầm tím trên trán… khiến Tiểu Hắc, vốn vẫn thấy mình chẳng sai, cũng không khỏi áy náy, tự hỏi có phải mình ra tay nặng quá không. Nhưng anh có thể thề, đó tuyệt đối chỉ là phản xạ có điều kiện thôi. Dù vậy, dù thế nào thì anh cũng không thể mặc kệ Tiểu Bạch. Vốn đã bảo nó đừng đi tập nữa, thế mà nó cứ nhất quyết đòi đi – từ mai Tiểu Bạch sẽ bắt đầu học bù văn hóa, đương nhiên không còn thời gian đến trung tâm huấn luyện nữa, theo lời nó là đến chào tạm biệt mọi người.
Từ lúc nó đi, Tiểu Hắc cứ ngồi ở nhà đấu tranh tư tưởng gần nửa tiếng, cuối cùng mới hạ quyết tâm gọi điện hỏi thăm. Số điện thoại Tiểu Bạch viết ngay trong cuốn sổ cạnh điện thoại, Tiểu Hắc dễ dàng tìm thấy, thế mà…
Tiểu Hắc vốn tính tình cao ngạo, lúc này tức đến điên người, suýt nữa muốn bỏ Tiểu Bạch vào mồm nhai hai cái cho hả.
Có thể tưởng tượng được rằng, nếu Tiểu Bạch về ngay bây giờ, điều đầu tiên Tiểu Hắc làm chắc chắn là lao vào c.ắ.n nó hai cái. Rồi Tiểu Bạch phản công, hai người đùa giỡn, rồi không cẩn thận "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", trực tiếp bước vào chuyện người lớn, thế là có tình nhân thành vợ chồng, truyện kết thúc ở đây.
Nội dung trên hoàn toàn là bịa đặt, nếu trùng hợp thì là trùng hợp ngẫu nhiên.
Sự thật là, Tiểu Hắc ngồi ở nhà đấu tranh tư tưởng gần nửa tiếng, cuối cùng mới hạ quyết tâm đạp cửa nhà Tiểu Bạch. Vốn dĩ cánh cửa đã không hề đóng từ lúc Tiểu Bạch tức giận văng cửa bỏ đi. Chỉ riêng cú đạp lúc sáng của Tiểu Hắc cũng đủ thấy sức đá của anh kinh người đến mức nào. Quả nhiên, cánh cửa sau một tiếng "rầm" đập vào tường, rồi nhanh ch.óng bật ngược trở lại, ngay trước mặt Tiểu Hắc… đóng sập.
"……"
Không bùng nổ trong im lặng thì sẽ diệt vong trong im lặng. Tiểu Hắc im lặng một chút, rồi quyết đoán… móc chìa khóa ra.
Nhưng chưa kịp tra chìa vào ổ thì cửa đã mở. Người mở cửa chính là Tiểu Bạch – gương mặt đầy thương tích, trên trán bôi một lớp t.h.u.ố.c màu xanh lè khiến cả khuôn mặt càng trông khoa trương hơn. Hiệu quả tuyệt vời đến mức Tiểu Hắc cũng không nhịn được cười, cơn giận ban nãy tan biến từ lúc nào chẳng hay.
Thấy Tiểu Hắc, Tiểu Bạch mở cửa cho anh vào. Nhìn Tiểu Hắc vừa cười vừa lướt qua mình, Tiểu Bạch bực mình trợn mắt:
- Anh cười gì mà cười, phá nhà người ta hả? Sao không phá nhà mình đi?
Tiểu Hắc trả lại nó một cái nhìn trắng, lười biếng nằm dài lên sofa, vẫy tay ra hiệu:
- Phá nhà mình à? Cậu tưởng tôi ngốc như cậu chắc?
Trán Tiểu Bạch đã được phủ kín bởi thứ t.h.u.ố.c màu xanh kia, nên chẳng biết tình trạng thực tế thế nào. Tiểu Hắc kéo cậu ngồi sát vào mình, giơ ngón trỏ ấn nhẹ lên lớp t.h.u.ố.c, nhíu mày nhìn thứ dính trên đầu ngón tay:
- Đây là gì?
- Thuốc.
Liếc nhìn nó thêm lần nữa, Tiểu Hắc không chút do dự bôi ngược lại lên mặt Tiểu Bạch. Tất nhiên, mục tiêu không phải trán mà là vùng dưới mắt.
- Này…
Tiểu Bạch vội đưa tay đỡ, nhưng bị Tiểu Hắc nắm lấy, lau sạch mới chịu buông. Nhìn bàn tay phải được lau đi lau lại mà chẳng thấy dính gì, Tiểu Bạch vừa tức vừa buồn cười.
- Đây là t.h.u.ố.c gì, màu xanh lè thế kia, kinh thật.
Tiểu Hắc khó chịu cau mày, lại rút khăn giấy lau tay.
- Hứ, đương nhiên là bí phương rồi. Hồi trước hay bị thương khi tập luyện, đây là huấn luyện viên truyền cho bọn tôi. Xấu thì xấu thật, nhưng rất hiệu quả, bôi lên mát lạnh dễ chịu lắm.
Tiểu Bạch cẩn thận chọc chọc lên trán. Ừm… hình như sắp khô rồi. Loại t.h.u.ố.c này khô phải rửa sạch, không thì sẽ bong ra từng mảng. Không biết được thiết kế kiểu gì, sao cậu thấy cách dùng cứ như đắp mặt nạ dưỡng da của con gái thế nhỉ?
- Này, đỡ hơn chưa?
- Hả?
Nhìn vẻ mặt hơi gượng gạo của Tiểu Hắc, Tiểu Bạch nổi hứng nghịch ngợm. Cậu chồm người đè lên Tiểu Hắc, giả bộ dụi đầu vào người anh:
- Ồ, còn biết quan tâm tôi đấy à? Biết thế mà còn đạp tôi mạnh vậy!
- Tránh ra, nặng c.h.ế.t đi được. Đừng có bôi cái thứ kinh dị đó lên người tôi.
Tiểu Hắc làm bộ đẩy đẩy, nhưng thực ra Tiểu Bạch chỉ đè nửa người trên lên thôi, một tay vẫn chống sofa để đỡ sức nặng, nên lời Tiểu Hắc nói hoàn toàn là vu khống.
- Xì, nói gì thì nói chứ Tiểu Hắc chắc chắn nặng hơn tôi, còn dám chê.
- Thế mới hay. Tôi cao hơn cái anh chàng lùn tịt nào đó tận sáu cm đấy!
- !!!
Bị đả kích, Tiểu Bạch chạy vào góc tường vẽ vòng tròn. Tiểu Hắc biết rõ cậu để ý nhất chiều cao, còn cố tình đả kích! Vừa vẽ vừa quay đầu oán hận nhìn Tiểu Hắc, phối hợp với khuôn mặt xanh lè kia, da gà Tiểu Hắc rụng lả tả.
- Thôi đi, cậu không hợp để tỏ vẻ oán hận đâu. Mau đi rửa cái thứ trên mặt đi!
Màu xanh lè trông kinh thật. Không phải anh muốn đả kích Tiểu Bạch, mà sắc mặt vốn đã khó coi, giờ lại bị thứ màu xanh kia làm cho càng thêm kỳ quặc…
- Quào quào, cậu bắt nạt người ta! Còn chẳng phải cậu biến người ta thành thế này sao! Tôi mặc kệ, nhất định cậu phải chịu trách nhiệm!
Học theo câu nói mà mấy cô nàng có bầu bị bỏ rơi trong tiểu thuyết ngôn tình hay dùng để nói với gã bạc tình, Tiểu Bạch vừa hét vừa lao từ góc tường đến chồm lên người Tiểu Hắc. Tiểu Hắc định né, nhưng sofa bé tẹo, anh lại nằm dài, trừ khi lăn xuống đất chứ không tài nào né nổi cú "ôm gấu" này.
Bị bất ngờ đè xuống, sức nặng trên n.g.ự.c suýt làm Tiểu Hắc ngẹt thở. Chưa hết, vì anh né và Tiểu Bạch không kịp chỉnh hướng, hai cái đầu va chạm oanh liệt.
- Đau…
- Á…
Đầu Tiểu Hắc lần đầu hứng một cú va đau điếng, còn trán Tiểu Bạch thì "tái phát" lần nữa.
Chưa hết. Ngoài trán ra, họ còn một chỗ tiếp xúc thân mật hơn.
Khi đè xuống, môi Tiểu Bạch vừa vặn dính vào khoé môi Tiểu Hắc – nói chính xác là hôn trúng một nửa môi anh. Chỉ một khoảnh khắc chạm nhẹ, Tiểu Bạch đã bật dậy vì đau đầu, nhưng Tiểu Hắc thì lại cảm nhận rất rõ cái xúc cảm đó.
Hơi khựng lại, Tiểu Hắc ngồi dậy, ngơ ngác sờ vào chỗ vừa bị chạm. Hình như có gì đó vừa lỡ một nhịp trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Bên kia Tiểu Bạch vẫn còn nhảy nhót như châu chấu, nhăn nhó kêu "đau, đau, đau" liên hồi, hoàn toàn không biết mình vừa gây ra chuyện gì.
- 555… Đau quá đi mất…
- …… Đau thì c.h.ế.t đi cho rồi!
Nhìn Tiểu Bạch nhảy nhót, Tiểu Hắc thầm c.h.ử.i thề. Sao y có thể có cảm giác với cái thằng nhóc thế này chứ, chắc dây thần kinh nào đó có vấn đề rồi.
Sờ chỗ bị đập, Xuýt… cũng đau thật!
- Nhảy đủ chưa? Đủ rồi thì lại đây tôi xem nào.
Tiểu Hắc quát lên một tiếng. Tiểu Bạch lập tức phi tới ngồi xổm trước mặt, mắt nhìn đầy vẻ đáng thương:
- Tiểu Hắc… tôi đau…
Ừm… Trông đúng là đáng thương thật, sắp khóc rồi kìa.
Lớp t.h.u.ố.c xanh trên trán Tiểu Bạch đã rơi rụng tả tơi, để lộ vùng da bầm xanh lẫn tím – xem ra cú đập không hề nhẹ.
Tiểu Hắc rút khăn giấy, chẳng hề dịu dàng lau sạch chỗ t.h.u.ố.c còn sót trên mặt Tiểu Bạch, theo thói quen cau mày.
- Đến bệnh viện khám đi.
Trán bầm đen một mảng, trông khá đáng sợ.
- Không sao, vết thương nhỏ thôi, chỉ là vừa đập trúng nên đau ấy mà.
Tiểu Bạch nhăn nhó kêu đau:
- Nhẹ một chút, nhẹ một chút! Đau!
- Đau mà không thành thật, đáng đời!
Tiểu Hắc cố tình tăng lực, thấy Tiểu Bạch đau mà không dám nói, trong lòng khoái chí.
- 555… Tiểu Hắc bắt nạt người ta…
Ôm trán, Tiểu Bạch mắt đã rưng rưng. Đau thật mà, Tiểu Hắc ra tay nhẫn tâm thế này, đúng là xấu tính.
- Cậu học nói năng kiểu đấy ở đâu vậy? Nghe kinh c.h.ế.t đi được!
Tiểu Hắc khóe miệng co giật.
- Em thấy trong tiểu thuyết người ta nói thế mà, hay ghê!
Thấy Tiểu Hắc giơ tay, Tiểu Bạch vội ôm đầu chạy sang bên ngồi xổm. Thế mà… anh ta chỉ ngoáy tai?
Hú hồn. Tiểu Bạch vỗ vỗ n.g.ự.c, lại nịnh nọt bò sát lại gần:
- Tiểu Hắc…
- Gì?
Tiểu Bạch đưa tay:
- Dính thứ này trên mặt cậu kìa.
Đưa ngón tay có dính màu xanh lè lên trước mặt Tiểu Hắc, sắc mặt Tiểu Hắc lập tức trở nên cùng màu với t.h.u.ố.c.
- Còn nữa…
- Có gì nói một thể đi!
- Vừa nãy… em hôn trúng cậu không?
- ……
*Bùm chát choang – ầm……*
Mấy cảnh sau không phù hợp với trẻ em, nên đã bị cắt!
Bị Tiểu Bạch đè xuống đất không thể động đậy, Tiểu Hắc đầy vẻ không tin nổi. Anh biết Tiểu Bạch luyện võ cổ truyền, nhưng thứ võ vẽ mang tính biểu diễn bề ngoài ấy anh chưa từng coi ra gì, vậy mà…
- Hắc hắc!
Ngồi trên người Tiểu Hắc, Tiểu Bạch cười đểu hai tiếng:
- Tiểu Hắc, qua đây anh hôn cái!
Tuyệt đối là câu nói không lành mạnh học từ tiểu thuyết ngôn tình. Nghe cứ như lưu manh côn đồ trêu ghẹo con nhà lành!
- ……
Đến lượt Tiểu Hắc đen mặt.
- Cậu đi c.h.ế.t đi!
Hãy ban cho tôi sức mạnh, tôi là Sirây!
- Á……
